Mắt Triệu Vũ Hân đảo một vòng, âm thầm ghi nhớ tin tức trong lòng, mặt đổi sang nụ ấm áp, an ủi Lục Ngôn Chi.
“Đồng chí Lục, đừng vì liên quan mà tức giận, đáng, càng giận càng vui, cứ coi như thấy, chân nghiêng qua một chút, gạc băng bó sắp tuột nút thắt .”
Người cũng thấy , Lục Ngôn Chi giận cũng chỗ trút, thấy giọng của cô cuối cùng cũng nhớ bên cạnh còn một lạ, cũng liền thu tính khí, tiêu tan cơn giận, nghiêng chân sang bên , thuận tiện cho cô băng bó.
“Ngại quá, nãy con Tần Dĩ An chọc tức, lát nữa mời cô đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm nhé, coi như cảm ơn cô giúp bôi t.h.u.ố.c băng bó.”
Cuối cùng cũng tiến bộ, uổng công cô hôm nay tất cả, nội tâm Triệu Vũ Hân vui mừng, nhưng vì sự phát triển lâu dài mà , cô thể cứ thế đồng ý ăn cơm.
“Ăn cơm thì cần , đây đều là chuyện nhỏ, đáng nhắc tới, cần để trong lòng.” Triệu Vũ Hân vỗ tay dậy, cúi qua đỡ Lục Ngôn Chi dậy sảng khoái :
“Vết thương băng bó xong , thử xem, vấn đề gì đây, trong nhà còn chút việc.”
Lục Ngôn Chi sững sờ, ngờ cô sẽ như , lập tức lộ nụ vẫy tay:
“Được, cảm ơn nhé! Vậy cô về nhà , chân , , hôm nào thời gian cảm ơn cô , thong thả, tạm biệt!”
Lục Ngôn Chi cảm thấy cô gái hẳn là một cô gái bụng ấm áp, trái tim tổn thương mạc danh cảm nhận chút ấm áp, xem chuyện nhất định là của Tần Tư Điềm, cô lẽ cũng là ép đến mức nóng nảy mới c.ắ.n đứt ngón tay Tần Tư Điềm.
“Đinh, ký chủ, độ hảo cảm của Lục Ngôn Chi đối với cô tăng, đạt năm mươi phần trăm.”
Bên thấy Lục Bảo chuyển tiếp câu của hệ thống, Tần Dĩ An c.h.ử.i thề.
“Mẹ kiếp, Lục Ngôn Chi đấy, băng bó cái vết thương rách vài milimet mà tăng nhiều độ hảo cảm thế , cứ tăng thế ngày mai thành lợn béo nuôi thịt ? Mẹ nó, rút ngắn đáng kể thời gian ăn dưa xem kịch của bà đây ! Đồ vô dụng!”
Tần Dĩ An đang đau lòng nhức óc vì thể xem thêm kịch , bên đường cách nhà cũ xa, Lục Cảnh Hòa vui vẻ vẫy tay với cô, tâm trạng cô trở .
Một cú tăng tốc, một cú phanh xe, vững vàng dừng bên cạnh , trêu chọc :
“Đồng chí, ở đây đợi ai thế! Có theo về nhà ?”
“Đợi vợ tương lai xinh như hoa của , chỉ theo vợ tương lai về nhà thôi.”
Lục Cảnh Hòa đưa cái túi đang xách tay qua.
“Cậu nhóc bây giờ càng ngày càng chuyện đấy, mồm mép tép nhảy, cố ý giả vờ thành quân t.ử ôn nhu ?”
Tần Dĩ An đùa, đón lấy cái túi mở : “Đựng cái gì thế!”
“Theo đuổi vợ tương lai thì đương nhiên đối đãi bằng bộ mặt thật.” Lục Cảnh Hòa dịu dàng: “Hạt dẻ, hôm nay nông thôn việc, khéo thấy một cây hạt dẻ trong núi, ăn một hạt, ngọt, vặn chín , và đồng nghiệp mỗi kiếm một ít về, chọn hạt to mà hái đấy.”
Lục Cảnh Hòa lấy một hạt bóc vỏ đưa qua: “Em mau nếm thử mùi vị xem.”
“Ừm, ngọt.” Có qua , Tần Dĩ An cũng giúp Lục Cảnh Hòa bóc một hạt đưa qua: “ lấy một ít là , giữ chút mang về ăn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-nat-ca-nha/chuong-155-doi-vo-tuong-lai-xinh-dep-nhu-hoa-cua-toi.html.]
“Chỗ đều cho em, còn một túi mang về nhà.”
Lục Cảnh Hòa lôi cái túi khác mở.
Tần Dĩ An ghé xem, liền thấy hạt dẻ trong cái túi cầm tay nhỏ hơn bên cô một vòng lớn, ăn một hạt bên trong, mùi vị cũng kém hơn tay cô một chút.
Có thể thứ cô cầm tay là quả lớn một cái cây, mọc ngọn cây hấp thu nhiều ánh nắng và chất dinh dưỡng nhất, còn lứa tay Lục Cảnh Hòa là quả và nhỏ, quả thứ phẩm cả cây, ánh sáng đầy đủ, cho nên kích thước to bằng của cô, mùi vị ngon bằng tay cô.
“Cái , lắm .”
Lục Cảnh Hòa thu túi : “Dù cũng là cho họ ăn, thế là hời cho họ , mang về cho họ là tồi .”
Tần Dĩ An gật đầu, từ trong túi cô đang xách bốc một nắm nhét túi áo Lục Cảnh Hòa: “Chỗ giữ cho ăn.”
Nhét xong, cô liếc cây táo trồng trong gian đó, kết một cây đầy quả sự chăm sóc của Lục Bảo, Lục Bảo đang ở đó rôm rốp ăn.
Thế là chín .
Tần Dĩ An hái một vốc, từ trong túi móc cùng nhét túi áo : “ chỗ cũng ít táo, gặp thím cho táo, thím mới hái núi, đang tươi, cũng nếm thử.”
“Được.”
Trong lòng Lục Cảnh Hòa như băng tuyết tan chảy, xuân về hoa nở, sờ túi áo căng phồng, khóe miệng cũng nén xuống .
Nhìn xem, An An là thích , còn cho hạt dẻ to, táo to khác cho cô cô đều nhớ cho một nắm, đây đều là biểu hiện của tình yêu, thật !
Tần Dĩ An kể cho chuyện Lục Ngôn Chi và Triệu Vũ Hân thấy, trong lòng đều cho rằng Tần Dĩ An đang chia sẻ cuộc sống của với , là một biểu hiện yêu .
Tần Dĩ An xong thấy tay cứ đặt ngoài túi áo đựng hạt dẻ và táo to ngây ngô, từ trong túi móc một nắm táo qua:
“Cho thêm ít táo to nữa, đều là cho ăn, đừng cho khác.”
Ở nhà đợi kịp, Tần Chính Nghĩa chắp tay lưng xem cháu gái về , kết quả liền thấy một màn sét đ.á.n.h ngang tai , tới, âm dương quái khí lên tiếng lưng:
“Ái chà, tặng quà cho chúng , kết quả ở đây tặng quà cho khác cơ đấy.”
Ông đầu cảnh giác bất mãn trừng mắt Lục Cảnh Hòa, giọng điệu khách sáo : “Thằng nhóc nhà họ Lục về nhà ăn táo to của , đừng ở cửa nhà chướng mắt nữa!”
“Đi, về nhà!” Tần Chính Nghĩa tiến lên đẩy xe đạp của Tần Dĩ An, kéo cánh tay cô về phía nhà cũ.
Tần Dĩ An bất lực với Lục Cảnh Hòa, im lặng với ba chữ “Về nhé”.
Lục Cảnh Hòa hai mắt gật đầu, về phía ông cụ gọi một câu: “Ông Tần, hôm nào cháu đến thăm ông ạ.”
“Gần đây thấy , đừng đến.”
Tần Chính Nghĩa đầu cũng ngoảnh , trong lòng tính toán lát nữa tìm thằng hai đến, cho nó chuyện một chút, cải trắng nhỏ nhà mới tìm về sắp lợn rừng ủi còn , ăn cái kiểu gì .