Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Nát Cả Nhà - Chương 146: Toàn Cảnh Tầng Hầm

Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:06:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Dĩ An xua tay, lấy khăn tay lau cổ, bình tĩnh trả lời:

 

"À, gì, nãy con nhện rơi xuống, con sợ con nhện đó bò lên cổ nên đang đề phòng mà. Bị nó c.ắ.n một cái là mọc mụn ngay, cũng nãy nó phun nọc độc lên con , mọc mụn khó chịu lắm, ông nội, ông cũng cẩn thận chút."

 

"Dưới tầng hầm nhện là bình thường." Tần Chính Nghĩa đưa đèn pin tay cho Tần Dĩ An: "Đèn pin cho cháu, cháu soi đường , ông bật đèn , may mà hồi bảo chú ba cháu kéo cho ông đường dây điện đây lắp bóng đèn."

 

"Thế thì quá, , con soi đường, ông bật đèn ."

 

Tần Dĩ An cầm đèn pin soi đường theo hướng Tần Chính Nghĩa , nhưng trong đầu cô đang giao tiếp với vật dẫn gian cổ.

 

[Cục cưng của tao ơi, mày đang quẩy đấy ? Mau đừng nhảy nữa, cổ tao sắp mày gãy . Mày cũng đừng kích động, ăn no thì tao lệnh, tao bảo thế nào thì thế , tự ý hành động. Mấy thứ đều của tao, mày ngoan, nếu thì một món ở đây mày cũng đừng hòng tơ tưởng, tao sẽ giúp mày lấy một cách hợp lý .]

 

Tần Dĩ An dùng khí thế trấn áp , hung dữ xong dùng lời lẽ nhẹ nhàng an ủi.

 

[Chỉ bé ngoan lời mới ăn đồ ngon, còn nhiều đồ hơn nữa, lời giữ lời, tao là chủ nhân của mày, vĩnh viễn sẽ hại mày, chỉ giúp mày lớn nhanh thôi, nhớ kỹ cục cưng!]

 

Một tràng đ.ấ.m xoa xong trong đầu, vật dẫn cổ liền yên tĩnh , ngoan ngoãn im cổ cô, tỏa ấm nhè nhẹ.

 

Cái chiêu đ.ấ.m xoa đối với mấy đứa trẻ ranh đúng là cực kỳ hữu dụng, xem cái "ý thức" cổ chẳng khác gì đứa trẻ hư chịu ngừng , ngoan ngoãn lời quậy phá chút nào nữa.

 

[Thế chứ, đây mới là bé ngoan, đợi đấy nhé, lát nữa sẽ kiếm ngọc ngon cho mày.]

 

Miếng ngọc cổ cọ cọ tay cô, tâm trạng vui vẻ truyền đạt chính xác trong đầu cô.

 

Bên , Tần Chính Nghĩa đến chỗ bật đèn, giật dây công tắc, bóng đèn đỉnh đầu lập tức chiếu sáng bộ tầng hầm.

 

Lần xuống đây lấy rượu bật đèn, chỉ cầm đèn pin vội vàng một chút, lướt qua đại khái, hôm nay bật đèn lên cuối cùng cũng giúp Tần Dĩ An cảnh tầng hầm.

 

Không gian bên trong khá rộng, so với kiến trúc mặt đất thì chỗ cũng nhỏ hơn một nửa, ngoại trừ trống ở giữa, xung quanh còn khá nhiều căn phòng đóng kín cửa.

 

Tần Dĩ An cảm thán: "Ông nội, ông xây bên rộng phết, ngô khoai đấy chứ!"

 

"Đương nhiên, ngôi nhà là tổ tiên truyền , gian ngầm là lúc đất nước bắt đầu hỗn loạn, nghĩ đến chuyện lỡ ngày xảy chuyện gì thì tự cứu , chuẩn thêm một đường lui, cho nên mới xây chỗ để lánh nạn."

 

Tần Chính Nghĩa toát vẻ tự hào, giọng vô cùng đắc ý.

 

"Cho nên trong nhiều phòng, cũng nhờ phúc lúc đó mà khá nhiều gia sản nhà đều bí mật chuyển đây cất giữ, đến nỗi khi càng hỗn loạn hơn thì nhà tổn thất khá ít, những đồ mới bảo tồn, tầm xa trông rộng ."

 

"Phải, cực kỳ ." Tần Dĩ An mở to mắt, chỉ những căn phòng khác, ngạc nhiên : "Vậy là trong những căn phòng đóng kín đều là bảo bối ạ?"

 

Nếu mười căn phòng đều chứa đầy đồ, thì nhà họ Tần đúng là giàu thật, giàu nứt đố đổ vách.

 

Tần Chính Nghĩa mỉm lắc đầu, tâm trạng kể cho cô chuyện trong đó.

 

"Đương nhiên phòng nào cũng , nhà chúng căn chính miêu hồng, lính ít, lúc mới lập quốc quyên góp một đợt lớn, sản nghiệp gia tộc cũng quyên góp hết, đây cũng là một trong những lý do nhà thể vững trong thời loạn lạc giống một gia tộc khác bất lực chọn con đường rời bỏ quê hương nước ngoài."

 

"Bây giờ trong mấy căn phòng đó đa là trống , để chút đồ linh tinh, cũng chỉ căn phòng để kệ ngọc mà cháu thấy đó và một căn phòng bên cạnh là chút đồ thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-nat-ca-nha/chuong-146-toan-canh-tang-ham.html.]

 

Ông cụ hào phóng phất hai tay.

 

"Giờ đồ còn so với thời huy hoàng của gia tộc thì bằng một sợi lông của chín con trâu, nhưng cũng đủ cho đám con cháu các ngươi ăn uống cả đời. Nhìn đất nước chúng ngày càng lên, mấy thứ cũng sắp thấy ánh mặt trời , con bé cứ đợi đấy, ngày lành cho cháu hưởng, đến lúc đó cháu thích cái gì ông cho cháu cái đó."

 

Thế thì còn gì bằng!

 

Tần Dĩ An vui vẻ chắp tay lời tâng bốc: "Ông nội, ông thật đấy, ai mà ông con là đầu tiên đồng ý. Hôm nay con thể chọn một ít đồ trưng bày bằng ngọc mắt mang về , con học hỏi thêm văn hóa ngọc thạch."

 

"Ngoài bà nội cháu , cũng chỉ con bé cháu là dám thẳng thừng ông ngay mặt, cũng chẳng ai khác dám thế ."

 

Tần Chính Nghĩa đó Tần Dĩ An "ngược" quen , đả kích đến mức sức chịu đựng và lòng bao dung đối với cô tăng lên vô hạn, ngày nào như thế ông còn thấy quen, đành bất lực lắc đầu:

 

" là hết cách với cháu, , lát nữa cháu trúng món đồ ngọc nào thì cứ chọn, nhưng đồ to thì chỉ thể tạm thời để đây, cho cháu, coi như cháu đặt , chỉ giữ cho cháu thôi. Đồ nhỏ dễ mang thì cháu thể cầm về, cầm xem học."

 

"Lát nữa ông tìm mấy quyển sách ngày xưa của ông cho cháu, cháu mang về xem cùng, học hỏi thêm kiến thức khác là , ông ủng hộ cháu, nhưng mang về chú ý ảnh hưởng, xem lén thôi, tuy đất nước lên, nhưng thế đạo vẫn khôi phục bình thường, nhất định thận trọng."

 

Nói Tần Chính Nghĩa vẫn nhắc nhở vài câu, mặc dù độ lợi hại của cô cháu gái nhà ông cũng chẳng cần ông nhiều lời.

 

Tần Dĩ An vui vẻ nhận lời, mắt dán lên cái kệ phía : "Vâng, ông hết, giờ chúng mau qua đó , con mong chờ lắm ."

 

"Đứa trẻ hư" cổ cô kích động cả buổi trời, về phía đống đồ đó đến mòn cả mắt.

 

"Được, thôi." Tần Chính Nghĩa chỉ cái kệ phía : "Đồ trưng bày lớn ở kệ đằng , qua xem bên đó , trong căn phòng bên trái còn một ít, đá nguyên khối cũng ở trong đó, lát nữa dẫn cháu xem từng cái một."

 

"Vâng ."

 

Chẳng cần gì nữa, xem bảo bối là quan trọng nhất, lúc cũng cần rụt rè gì, ông nội bảo cô cứ chọn thoải mái.

 

Tần Dĩ An chạy lon ton qua đó, bên cạnh kệ gỗ càng nụ mặt càng nhiều, chủng loại khá phong phú, lượng cũng ít, quan trọng nhất là chất lượng cực kỳ , trong đồ trưng bày bằng ngọc ít món chứa vật chất năng lượng mà vật dẫn gian cần.

 

Xem một món, nhiệt độ tỏa cổ tăng lên một chút, chẳng cần Tần Dĩ An hiểu nhiều về ngọc, chỉ cần dựa độ hưng phấn của cái radar tự nhiên cổ là thể chính xác chất lượng ngọc của những món đồ thế nào.

 

Mà Tần Dĩ An biểu hiện càng vui vẻ, Tần Chính Nghĩa càng tự hào đắc ý, cũng vui lây.

 

Xem một món đồ, Tần Chính Nghĩa phổ cập cho Tần Dĩ An món đồ từ khi nào, trong bối cảnh nào, ai , lấy ngọc thế nào, là ngọc chất lượng gì, đặc điểm gì, thế nào để phân biệt chất địa của ngọc.

 

Xem từng cái một, Tần Dĩ An ghi nhớ lời ông nội, ít kiến thức liên quan đến ngọc thạch, tạm thời nắm phương pháp phân biệt một loại ngọc xem qua, ví dụ như sự khác biệt giữa ngọc tủy và mã não.

 

Ông cụ dạy nghiêm túc, thấy Tần Dĩ An học cũng nghiêm túc, cảm giác thành tựu dâng lên, cái tính thích thầy thiên hạ cũng bùng nổ, dạy dỗ tại hiện trường càng thêm hăng say, đồ kệ cứ thoải mái sờ mó, hề ngăn cản.

 

Tần Dĩ An cũng sờ thật, hề do dự, sờ mới cảm giác hơn.

 

"Cái tượng ngựa nhỏ bằng mã não Nam Hồng thì thật, nhưng cái tên lắm, từ đồng âm cứ khó chịu, Nam Hồng, "Nan Hồng" may mắn, ông nội, món con mang về nhé, kích cỡ bỏ túi xinh."

 

Nói xong nghiêm túc, Tần Dĩ An đưa tay nhét luôn con ngựa nhỏ màu đỏ cái túi vải đeo chéo .

 

 

Loading...