Chỉ là,
Diệp Hoan đều công tác tư tưởng, kết quả, cô phát hiện đàn ông luôn luôn uống ít nước, tối nay khi dùng cơm chiều liền uống nước nhiều .
Sau đó còn một ánh mắt như như đang cô, nhưng khi cô qua, tìm thấy rốt cuộc là ai, tổng thể là vị đại lão trượng phu của nguyên ?
Được ,
Người ánh mắt tìm thấy, cô cũng cho là nghĩ nhiều.
Hiện tại cũng đều ngoài. Trong quan niệm của Diệp Hoan, chuyện căng sữa tắc tia sữa gì đó, bất quá chỉ là ngậm lấy hút một chút, đó liền thông.
Tựa như cái ống hút tắc, thổi một cái liền thông ?
Kết quả a, vị đại lão trượng phu của nguyên ôm bụng, chạy vài chuyến toilet.
Diệp Hoan đều trợn tròn mắt.
Này thật là việc thường gian nan a!
Cô nhưng thật nghi ngờ đàn ông là đang căng thẳng gì đó, bởi vì cô hề thấy bất luận cảm xúc căng thẳng nào mặt , thậm chí cả bước chân trầm , thanh âm hòa hoãn, một chút biến hóa cảm xúc cũng .
Diệp Hoan loại ảo giác, với nhân vật như vị đại lão trượng phu của nguyên , e là phụ nữ cởi hết mặt , sợ là cũng thể mặt đổi sắc bảo đối phương mặc quần áo ngoài.
Bởi vì a,
Người luôn là một bộ dáng bình tĩnh khắc chế, cô bao giờ gặp qua cảm xúc biến hóa gì, mà căng thẳng nhất, vẫn là lúc ôm cô bệnh viện sinh sản.
Nga
…
Ban đêm, mấy tiểu gia hỏa ngủ .
Mọi Cố gia ở ngoài phòng bệnh đều về, đêm nay, ngay cả Cố tiểu cùng Cố mẫu cũng ở , chỉ để Cố Diệp Lâm. Đây cũng coi như là để vợ chồng hai hảo hảo đả thông lương thực cho mấy tiểu gia hỏa.
"Hô hô hô."
Long phượng t.h.a.i ngủ say, tiếng hít thở của mấy tiểu gia hỏa truyền đến, trong gian tĩnh lặng của phòng bệnh rõ ràng.
Diệp Hoan thấy đàn ông từ bên ngoài . Lần , tóc mái trán tựa hồ còn nước mưa ướt. Anh mặc một bộ quần áo thập phần sạch sẽ bước .
Sơ mi trắng, quần quân phục màu xanh lục, áo sơ mi sơ vin gọn gàng, một đôi giày da đen. Khi , trong tay còn cầm một túi quýt và táo, tay xách theo một cái cặp l.ồ.ng màu xanh nhạt.
Diệp Hoan kỳ quái : “Ca, bên ngoài trời mưa ?”
Sao tóc đều ướt thế .
Còn bộ dạng , sạch sẽ, tinh tươm, dáng thon dài đĩnh đạc như cây bạch dương nhỏ, cao thẳng.
Ngay cả khuôn mặt , cũng như mạ một tầng ánh sáng.
“Có chút nóng, về nhà tắm rửa một cái.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-vai-ac-cua-thien-tai-nam-chu/chuong-97-dem-toi-va-su-cang-thang-cua-co-bi-thu.html.]
Diệp Hoan: “?”
Cố Diệp Lâm đặt trái cây xuống, tiên mở hộp đồ ăn , đem canh gà ác hầm ở nhà đút từng muỗng cho Diệp Hoan. Chờ canh gà uống xong, chờ Diệp Hoan tiêu hóa sai biệt lắm, lúc mới đóng cửa phòng bệnh .
Anh uống ngụm nước mới hỏi: “Hoan Hoan, thể ?”
Diệp Hoan gật đầu: “Ân.”
Người đàn ông cô như , hai cái tiểu gia hỏa, dậy kéo rèm che quanh giường bệnh , cẩn thận đỡ cô xuống, lúc mới tắt đèn.
Đèn tắt.
Giường bệnh bên cạnh cũng vì vẫn luôn ai tới viện, khả năng mấy ngày nay nhiều lắm. Chính là, thì còn thể vùng đệm giảm bớt khí ngượng ngùng.
Đằng , trong phòng ai vùng đệm, Diệp Hoan phát hiện cô vẫn là căng thẳng.
Cô chính rõ ràng đều công tác tư tưởng, cũng nghĩ kỹ đàn ông buổi tối cho dù giúp cô hút một chút cũng khả năng phát hiện cô nguyên .
là,
Đều như , cô vì cái gì còn sẽ căng thẳng ? Diệp Hoan cẩn thận hồi ức một chút, ở hiện đại dù trong bất luận cảnh nào, biến cố lớn đến xảy , cô cũng ít khi căng thẳng đến mức mu bàn chân đều căng cứng như thế .
Cuối cùng,
Chờ đàn ông lên giường, hai cánh tay chống ở hai bên thể cô, khi loại căng thẳng một chút dâng lên đến tột cùng, Diệp Hoan mới ngộ : cô căng thẳng vì cảnh, mà là khi đối mặt với vị đại lão trượng phu của nguyên , cô sẽ theo bản năng mà căng thẳng.
Cũng là bởi vì cảm xúc của nguyên ảnh hưởng ?
Hay là , khi cô đến thế giới , tỉnh ánh mắt đầu tiên liền thấy lạnh mặt với cô: “Cô , bỏ t.h.u.ố.c còn cùng cưỡng ép phát sinh quan hệ, loại quan hệ nam nữ bất chính là xử b.ắ.n ?”
, đại khái là câu “xử b.ắ.n” dọa cô sợ?
Diệp Hoan nín thở, đàn ông với cô “Bắt đầu ”, liền giống như diễn tập, quả thực đem bầu khí chiến trường kéo căng đến cực hạn.
Diệp Hoan: “?”
Cố Diệp Lâm kỳ thật cũng cảm thấy khá hơn là bao.
Anh chống hai tay ở hai bên Hoan Hoan, cúi xuống, chạm thể khác biệt với , tổng cảm thấy khát…
Lần đầu tiên, vô tình liếc qua, trong tầm mắt là vẻ cực hạn.
Loại thời điểm , kỳ thật là thể phân tâm, càng d.a.o sắc c.h.ặ.t đay rối, tốc độ càng nhanh càng .
Chỉ là, tình huống giống .
Anh mới chạm , liền cảm giác sự tinh tế mềm mại xộc thẳng lòng bàn tay, hoảng hốt thiếu chút nữa liền dùng sức…
Cố Diệp Lâm khựng , nhắm mắt mới khắc chế bản năng.
Đây là những thứ nhịn chạm một chút, thật sự chính là như mỡ dê noãn ngọc. Cố Diệp Lâm lập tức buông .