Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 627: Ước Mơ Của Thiên Tài, Cuộc Chiến Giữa Hai Đóa Hoa Hồng Có Gai

Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:04:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc mới trọng sinh, chỉ bảo vệ cho em gái.

 

Hiện tại, thêm một điều nữa, đó là bảo vệ đạt ước mơ trong giới giải trí, đó kiếm đủ tiền cho và em gái sinh sống là đủ .

 

Ước mơ của , chính là mong các cô vui vẻ là .

 

Cậu thấy hỏi một tiếng: “Bảo bối?”

 

Cố Ninh An liền : “Chính là bảo vệ em gái ạ.”

 

Diệp Hoan: “Vậy chúng cùng bảo vệ em gái.”

 

Cố Ninh An gật đầu, ngẩng đầu : “Còn bảo vệ nữa.”

 

Diệp Hoan ngẩn ngơ.

 

Cô nắm lấy tay con trai hôn một cái, ôn nhu : “Ách... Vậy bảo bối, còn chính bản con thì ? Con hãy suy nghĩ kỹ xem, con vĩnh viễn vui vẻ hạnh phúc, vĩnh viễn sung sướng, cũng nụ của con vĩnh viễn đơn thuần giống như một đứa trẻ.”

 

Diệp Hoan: “Nếu thể, thà rằng con bao giờ trải qua những chuyện trong giấc mơ đó.”

 

“Mẹ vĩnh viễn yêu con, cũng vĩnh viễn ở bên con, ? Con hãy suy nghĩ thật kỹ, đó cho , ?”

 

Lần Cố Ninh An cảm nhận trong lời của dường như mang theo nỗi đau, khi ôm , trong mắt tựa hồ chực trào nước mắt. Cậu vội vàng gật đầu: “Vâng ạ.”

 

Khi Cố Ninh An ngoài, vẫn còn buồn rầu. Tại chọc chứ? Đừng , ngược còn .

 

Cố Ninh An thở dài: Haizz, còn khó dỗ hơn cả em gái.

 

Ngoài trời lất phất những bông tuyết, Diệp Hoan ở trong phòng một lát thì con gái chạy đòi đắp tuyết. Diệp Hoan kéo cho đủ quân , thực tế chính là ba đứa trẻ đắp.

 

Trong sân, tuyết phủ dày đến gần đầu gối. Vốn dĩ hoa cỏ trong vườn sớm khô vàng, giữa mùa đông khắc nghiệt, trong vườn hoa nở rộ nhất chỉ còn hồng mai mùa đông, lan tuyết và tuyết liên hoa.

 

Diệp Hoan thấy cành hồng mai trong vườn mai phủ đầy bông tuyết, hoa mai ngạo nghễ thẳng cành, cô nổi hứng liền đeo găng tay bẻ vài cành mai về cắm bình.

 

Cô mới bẻ một bó hồng mai nhỏ thì một trận tiếng bước chân dồn dập vang lên, cô bé nhỏ chạy nhanh như bay.

 

“Tẩu t.ử, tẩu t.ử, mau lên, mau đ.á.n.h , đ.á.n.h .” Cố nhị mặc một chiếc áo bông tròn vo chạy tới, khuôn mặt nhỏ đông lạnh đến đỏ bừng.

 

Diệp Hoan bảo cô bé chạy chậm một chút, lúc mới hỏi: “Ai với ai đ.á.n.h ?”

 

Cố nhị thở hổn hển: “Là Trịnh tỷ tỷ cùng Lâm biểu tỷ đ.á.n.h .”

 

Nga

Tiểu Ninh Ôn nãy còn đang đắp tuyết, thấy thế lập tức chạy tới xem náo nhiệt.

 

Cô bé chạy , Cố Ninh An cùng Chu Thư Dập sợ em gái chịu thiệt, cũng vội vàng đuổi theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-vai-ac-cua-thien-tai-nam-chu/chuong-627-uoc-mo-cua-thien-tai-cuoc-chien-giua-hai-doa-hoa-hong-co-gai.html.]

 

Diệp Hoan: “...”

 

Mấy đứa nhỏ đều chạy xem náo nhiệt, Diệp Hoan cũng chỉ đành theo.

 

Chờ cô đến sân nhà Tam thúc, mặt hai cô gái đang đ.á.n.h vây quanh vài .

 

Trịnh Tâm Duyệt cô nương đanh đá thật sự, đ.á.n.h cào đá, chút nào cũng sợ hãi.

 

Lâm Nguyệt Nguyệt thì ngày thường vẫn giữ hình tượng bạch liên hoa, cô bao giờ đối đầu trực diện, cơ bản đều là chơi chiêu ngầm, tỷ như giật tóc, dùng lực chọc chỗ yếu của đối phương, đó ô ô lóc kêu đau các kiểu.

 

Cố nhị thẩm đau lòng cháu gái, trực tiếp cầm gậy gộc định lao chiến trường giúp cháu.

 

Cố tam thẩm thể để Trịnh Tâm Duyệt chịu thiệt, cho nên liền ngăn cản đ.á.n.h.

 

Trịnh Tâm Duyệt thấy hỗ trợ càng hăng m.á.u, móng tay cào nát cổ Lâm Nguyệt Nguyệt, để bao nhiêu vết m.á.u. Cô cào đá, thậm chí lúc điên lên còn trực tiếp dùng miệng c.ắ.n.

 

Cái vẻ điên cuồng đó, Diệp Hoan thấy đều kinh ngạc cảm thán, phụ nữ đ.á.n.h lên thật tàn nhẫn.

 

Cô còn kịp bước tới, con trai cô trực tiếp giữ c.h.ặ.t cô , cho cô qua đó.

 

Kỳ thật cũng cần đến cô, bởi vì Tam thúc yêu nghiệt tan tầm trở về. Xe đạp của dừng , tùy ý nhặt một nắm đá vụn, dậy trực tiếp ném hai viên đá nhỏ huyệt đau của hai cô gái. Cả hai đều kêu lên một tiếng đau đớn, đó rốt cuộc cũng tách .

 

Hai cô gái đều "treo màu". Lâm Nguyệt Nguyệt cổ đầy vết cào rướm m.á.u. Trịnh Tâm Duyệt còn t.h.ả.m hơn, mặt mũi đều thương, khóe miệng rỉ m.á.u.

 

Trịnh Tâm Duyệt phục còn lao tới, nhưng đôi mắt của Tam thúc yêu nghiệt một cái, cô cũng dám động đậy.

 

Lâm Nguyệt Nguyệt thì ô ô , mắng Trịnh Tâm Duyệt là đồ điên, chỉ trích: “Cô đanh đá như , ai cưới cô đó xui xẻo, đời Chu đoàn trưởng đều thể cưới cô.”

 

Vừa lời , đôi mắt Trịnh Tâm Duyệt liền đỏ lên, trong miệng c.h.ử.i bới còn lao đ.á.n.h , Cố tam thẩm vội giữ cô .

 

Cố tam thúc day day giữa mày, hai một cái, : “Về , còn đ.á.n.h nữa thì ném cả hai ngoài.”

 

Anh ngày thường đều là mị lực b.ắ.n bốn phía, lăng là màn vật lộn nguyên thủy của hai cô gái cho lây dính một khói lửa trần tục.

 

Nhị thẩm hận thể lập tức bóp c.h.ế.t Trịnh Tâm Duyệt. Hôm nay bà còn mới bàn với em dâu chuyện mời Chu đoàn trưởng tới nhà ăn cơm, nhân tiện chuyện hôn sự của cháu gái với Chu đoàn trưởng, chuyện còn thì con bé chạy tới đ.á.n.h .

 

Còn vương pháp ?

 

Lâm Nguyệt Nguyệt vẫn còn đang lóc kêu đau, Cố nhị thẩm sợ cô hủy dung, liền vội vàng đưa bôi t.h.u.ố.c.

 

Cố tam thẩm thấy Trịnh Tâm Duyệt cũng t.h.ả.m hại kém, cũng đưa lên lầu bôi t.h.u.ố.c.

 

Trong sân, Diệp Hoan cảnh tượng hỗn loạn , trong lúc nhất thời gì cho . Cô thấy Tam thúc vẻ tâm trạng , bèn ôm con trai đến bên cạnh gọi một tiếng: “Tam thúc.”

 

 

Loading...