Ngụy Linh Linh: “Bao gồm cả và phim ảnh.”
Diệp Hoan nhún vai, vẻ mặt đạm nhiên: “ thứ cô hiếm lạ, ở chỗ cũng chỉ thường thôi.”
Giọng điệu của cô nhẹ nhàng, nhưng lời còn sắc bén hơn d.a.o nhọn, đao đao thấy m.á.u.
“Cô…”
Ngụy Linh Linh một nữa chọc tức đến hộc m.á.u, hai mắt cô sắp tóe lửa.
Nhịn nhịn, Ngụy Linh Linh hít sâu một , cuối cùng mới thốt một câu: “Cô đắc ý thì , cô bất quá chỉ là một học sinh trung học.”
Ngụy Linh Linh: “Mà , lập tức sẽ Học viện Hí kịch Trung ương, cô chỉ là cỏ rác, là tầng lớp đáy cùng bình dân, là diễn viên nhỏ đáng nhắc tới, cô vĩnh viễn chỉ thể ngước , nịnh nọt mà sống.”
“Thứ đáng nhắc tới, còn dám đắc ý…”
Cô dứt lời, liền một khuôn mặt âm trầm xuất hiện lưng cô , giọng gần như rít qua kẽ răng: “Cô cái gì?”
“Cô ai là cỏ rác, ai đáng nhắc tới?”
Người chuyện lưng chính là một diễn viên gạo cội, ông xuất từ tầng lớp bình dân, văn hóa cao, mỗi câu của Ngụy Linh Linh đều như đang mắng ông .
Sự kiên nhẫn và kiêu ngạo vốn của ông Ngụy Linh Linh chọc thủng.
Tiếng âm trầm coi như nổ tung đám bên cửa sổ. Ngụy Linh Linh thấy Dương lão sư tóc bạc hoa râm, giọng lắp bắp: “Dương… Dương lão sư, cháu… cháu …”
Chữ "ngài" còn kịp , Dương lão sư thể nhịn nữa quát một tiếng: “Cút. Thật cho rằng trong nhà chút thế lực liền gì thì .”
Ngụy Linh Linh mắng đến ngượng ngùng, cô phản bác, nhưng Dương lão sư là bậc lão làng, ngay cả trong đoàn phim cũng tôn trọng ông.
Ngụy Linh Linh mắng mất mặt, đó xám xịt bỏ .
Diệp Hoan Ngụy Linh Linh tức giận đến mức sắc mặt lúc xanh lúc trắng, cô liền cúi đầu trộm.
Cô còn sang cảm ơn Dương lão.
Dương lão xua tay: “Cô nhất tự thi lấy cái bằng cấp , chút quyền thế, cô nhân mạch của riêng sẽ chịu thiệt.”
Dương lão: “Cô cũng cần nhân mạch.”
Diệp Hoan nghiêm túc lời cảm ơn: “Cảm ơn Dương lão nhắc nhở.”
Vị Dương lão coi là nghệ sĩ lão thành thế hệ , kịch lợi hại. Lần giáo viên múa mà Diệp Hoan mời về dạy con gái chính là học trò do Dương lão giới thiệu, Diệp Hoan nghĩ tới đối phương là cá tính như .
Dương lão liếc cô một cái, bảo cô đừng bỏ bê kịch , đó cũng như cơn gió bỏ .
Ngược Hà Di vui, cô và Diệp Hoan phối hợp đủ , trong tình huống đó cô mắng , nhưng sợ gây phiền toái cho nghệ sĩ nhà , trong lúc nhất thời chậm trễ.
Lúc cô định xé xác đối phương, nhưng nắm rõ tính cách Diệp Hoan, ở đại lục cô sợ đắc tội , nghĩ tới nghệ sĩ nhà tự tay.
Nghĩ nghĩ, cô vẫn cẩn thận đến mặt Diệp Hoan, thấp giọng hỏi: “Cô buồn ?”
Diệp Hoan khoác áo khoác ngoài: “Vẫn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-vai-ac-cua-thien-tai-nam-chu/chuong-618-loi-canh-bao-cua-tien-boi-ha-di-cau-cuu-tieu-thieu-gia.html.]
Hà Di nhỏ giọng hỏi: “Vậy cô tham gia thi đại học ?”
Diệp Hoan bước chân dừng một chút, gật đầu lắc đầu: “Muốn thi, nhưng thể sẽ muộn hai năm.”
Chồng cô hơn phân nửa quá hai năm nữa sẽ thăng chức.
Con còn nhỏ, Diệp Hoan đối với việc tham gia thi đại học cũng vội, cô nghĩ , đến lúc đó nếu trường học cho phép cô xin nghỉ thì sắp xếp thỏa?
Ôn tập thì Diệp Hoan lật sách xem qua.
Mặt khác, Bắc Điện (Học viện Điện ảnh Bắc Kinh) cô sẽ , hiện tại thi trường nào, cô còn đang suy xét.
Nga
Khi hai khỏi khách sạn, Thẩm Nhất Minh gọi xe chờ sẵn bên ngoài.
Hà Di chút bất an: “Giống loại như Ngụy Linh Linh, lòng sâu, nhưng thể ngáng chân.”
Hà Di: “Chơi chúng , bản cô chắc hữu dụng. nếu cô tìm tới quấy rối, đến lúc đó tuyển diễn viên, sợ sẽ xảy vấn đề.”
“Rốt cuộc Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó chơi. Đến lúc đó thể sẽ ảnh hưởng.”
Diệp Hoan quá để ý.
Nếu thử vai, dựa khẳng định là thực lực, nếu đoàn phim thật sự chịu nổi áp lực từ Ngụy Linh Linh, cô thể hoãn , cùng lắm thì muộn vài năm, diễn phiên bản tiếp theo .
Bất quá, “Võ Tắc Thiên” bộ phim đại nữ chủ là tài nguyên mà kiếp Diệp Hoan tiếp xúc đến, cô vẫn coi trọng.
Hà Di hỏi: “Vậy Hoan Hoan tiểu thư chuyện với Cố huyện trưởng ?”
Diệp Hoan lắc đầu.
Cô gặp khó khăn gì, cũng ý định cho nhà chuyện .
…
Ngược Hà Di lời Cố Ninh An, gặp chuyện liền gọi điện thoại cho tiên.
Gần chiều, Hà Di tìm một cái cớ gọi điện thoại cho Cố Ninh An.
Hà Di: “Tiểu thiếu gia, tới bên chuyện khác cũng phát sinh gì, chỉ một sự kiện tương đối .”
Cố Ninh An lập tức buông đồ trong tay xuống, hỏi: “Cái gì?”
Cậu mới chạy bộ về, bên cạnh còn đang phát băng ghi âm ngâm nga “Hoa Hạ Lịch Đại Hoàng Đế”, “Binh Pháp Tôn Tử” và “Luận Hậu Hắc Học Được Nuôi Dưỡng Như Thế Nào?”.
Hiện tại là cái gì, liền học thuộc lòng cái đó.
Cố Ninh An vốn đang thả lỏng, chỉ là chờ Hà Di gặp phiền toái, bộ khuôn mặt nhỏ của Cố Ninh An đều nhíu , lạnh lẽo vô cùng.
Cố Ninh An: …
Cậu còn nỡ bắt nạt , hiện tại tìm gây phiền toái, Cố Ninh An cả liền như con mèo dẫm đuôi, sắp nổ tung.