Dừng một chút, thở dài: “Ai ngờ…”
Nói tới đây, chờ vợ quần áo, ngoài xách một thùng nước ấm , chờ nước trong bồn tắm đầy, dứt khoát ngoài nữa.
Diệp Hoan cởi quần áo bồn tắm, kết quả chồng chịu .
Cô trừng mắt : “Ca?”
Sao còn ngoài hả?
Kết quả đàn ông chẳng những , ngược trực tiếp bắt đầu cởi quần áo bước .
Mắt Diệp Hoan trừng lớn, miệng lắp bắp: “Ca, ca, …”
Người đàn ông trực tiếp bước bồn tắm, đó dựa sát cô.
Này…
Dáng thế nào, thể lực cô đều rõ, Diệp Hoan vội vàng xoay .
Cô coi như thấy.
Người đàn ông từ phía dựa tới, hai tay vòng qua nắm lấy tay cô.
Cả Diệp Hoan như nổ tung, cảnh tượng mật tắm chung thế , cô thật sự là đầu tiên trải qua.
…
Người đàn ông từ phía ôm lấy, cằm tựa lên vai cô, an ủi: “Tức phụ nhi, tam thúc đều thẻ cho con trai , đứa nhỏ tích tiền tiêu vặt hiếu kính em, em cứ để nó hiếu kính .”
Giọng Cố Diệp Lâm mang theo một tia nhu hòa, : “Tích chút tiền tiêu vặt cũng , thể cho con từ nhỏ quan niệm nhất định về tiền bạc, về chúng còn nữa, bọn chúng cũng thể tự nuôi sống chính ?”
Lời đặc biệt trầm thấp nhu hòa, khi chuyện còn nắm lấy tay cô, lòng bàn tay tinh tế trấn an cô, đại khái là sợ cô giận, còn cúi đầu hôn lên tai cô, động tác vô cùng nhẹ nhàng.
Diệp Hoan giật giật, cô dựa , nghiêm túc thương lượng chuyện con cái: “Vâng, em .”
“ nó vẫn chỉ là một đứa trẻ. Ca, Điền Tam bọn họ mắc nợ, còn c.h.é.m ? Đây là một phương diện cần suy xét, còn một phương diện khác nữa.”
Diệp Hoan do dự bổ sung một câu.
Cố Diệp Lâm rõ ràng khựng . Ngay cả bàn tay đang nắm lấy tay cô cũng siết c.h.ặ.t, giọng khàn khàn hỏi: “Là cái gì?”
Diệp Hoan do dự một lát, cuối cùng dùng khuỷu tay chọc chọc cơ bắp rắn chắc của , tạm dừng hồi lâu cũng lên tiếng.
Mãi cho đến khi đàn ông cúi đầu hôn cô một hồi, chờ cảm xúc của cô hòa hoãn , mới thấp giọng dụ dỗ: “Tức phụ nhi, em và là phu thê, là chồng em, chuyện gì mà thể ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-vai-ac-cua-thien-tai-nam-chu/chuong-525-canh-xuan-trong-phong-tam-tiet-lo-cot-truyen-bi-tham.html.]
Nghe , Diệp Hoan thở một , mới : “Một phương diện khác là ở trong giấc mơ, con trai là một thiên tài, tương lai nó sẽ kiếm nhiều tiền, em nó lợi hại, nó cũng là loại thiên tài đỉnh cấp kiếm hàng trăm triệu trong giới tài chính.”
Người đàn ông sớm đổi tư thế, vốn đang thả lỏng cơ thể cô, đến lời trực tiếp dừng .
Diệp Hoan xong thấy tiếng trả lời, cô ngửa đầu, liền thấy miệng khẽ nhếch, chút ngẩn .
Diệp Hoan vui, đẩy : “Anh tin?”
Cố Diệp Lâm bừng tỉnh, bên tai vẫn luôn ong ong, nén xuống sự khiếp sợ trong lòng, chờ mặt khôi phục bình tĩnh, nhẹ giọng vội vàng dỗ dành: “Không , tức phụ nhi còn mơ thấy gì nữa?”
Anh thấy giữa mày cô đều là sầu lo, liền cúi đầu hôn lên trán cô để xua nỗi u sầu đó.
Sau đó, nụ hôn chậm rãi xuống.
Người phụ nữ còn vô tri vô giác, thuận miệng : “Còn mơ thấy thăng chức.”
Người đàn ông vốn hôn đến bên môi cô, sửng sốt. Cuối cùng liền khẽ, giọng thập phần trầm thấp dễ , hỏi: “Vậy em vui ?”
Anh cũng chờ cô trả lời, xong liền tiếp tục: “Nếu vui thì thể cho chồng em thêm chút phúc lợi.”
Diệp Hoan cái đầu đen mặt, nhấc chân định đá .
Người đàn ông nắm lấy chân cô.
Câu “cút” của cô lập tức nuốt trong.
…
Sau một hồi mật, Cố Diệp Lâm tự tắm rửa sạch sẽ cho Diệp Hoan, mặc quần áo cho cô bế cô lên.
Đến việc quần áo, đều thập phần kiên nhẫn ôm cô ngâm xong, đó mới dùng áo khoác dày bọc cô lòng, cuối cùng chờ đầu cô rúc hẳn n.g.ự.c , lúc ngoài còn cúi đầu hôn lên trán cô.
Để trấn an và che giấu cảm xúc sợ hãi của cô, lúc lên lầu Cố Diệp Lâm đều hôn cô một hồi lâu, lúc mới ôn nhu hỏi: “Vậy trong giấc mơ của em còn gì nữa?”
Diệp Hoan nghĩ dù cũng , cũng chẳng gì giấu giếm.
Lúc sắp đến phòng ngủ, Diệp Hoan ngẩng đầu chồng, đó tiếp tục : “Còn nữa, trong mơ em bán con, đó chúng sống trong một cuốn thoại bản.”
“Sau đó con gái chúng cuối cùng bạo lực học đường mà c.h.ế.t, con trai bán cho bọn buôn đồng dưỡng phu cho , ngày nào cũng đ.á.n.h roi, còn xích ch.ó cổ, giống như ch.ó , ngày nào cũng bắt nó gọi ‘chủ nhân’.”
Nga
Diệp Hoan nghẹn ngào, giọng tựa hồ thấp vài phần: “Còn nữa, con trai bọn họ nhốt một hòn đảo, chủ nhân hòn đảo dùng phương thức nuôi cổ trùng để bồi dưỡng sát thủ, cuối cùng sống sót mới mang đồng dưỡng phu.”
Người đàn ông vốn đang ôm cô về phía phòng ngủ lớn, thấy những lời , bước chân bỗng nhiên chuyển hướng, trực tiếp sang hướng khác.
Chờ tới phòng ngủ nhỏ, mới hỏi: “Còn gì nữa?”