Trong phòng khắp nơi đều bày bàn và hòm, trong phòng còn giăng mấy sợi dây phơi, dây treo đầy quần áo.
Phòng hẹp, chị dâu Tằng của nàng, còn hai ôm An An và Ôn Ôn, lập tức trở nên chật chội.
Diệp Hoan kiếp kiếp từng thiếu tiền, bước một căn phòng chật chội như , nàng chỉ cảm thấy khí lưu thông, cả thở cũng thoải mái.
Chị dâu Tằng vội vàng mở cửa sổ, còn cảm thán với Diệp Hoan: “Cô Hoan Hoan, phòng nhỏ, cô tạm chịu một chút.”
Diệp Hoan ôm hai bảo bối ở đầu giường cạnh cửa sổ, nàng bóc hai quả quýt mang theo, mỗi một múi đút cho An An và Ôn Ôn.
Bên tai còn truyền đến tiếng cảm thán của chị dâu Tằng, khó trách ruột nàng sẽ chạy đến gây sự, nhà quả thực nhỏ, con cái đông chắc chắn áp lực lớn.
Diệp Hoan gì.
Cộc cộc.
“Chị.”
Cửa bên ngoài đẩy , hai thiếu niên nam nữ mười sáu mười bảy tuổi bước .
Diệp Hoan ngẩng đầu , liền phát hiện là em trai em gái của nguyên xuống nông thôn thanh niên trí thức.
Diệp Hoan gật đầu với hai .
Hai trông thuận mắt hơn La Diệp Quân nhiều, lớn hơn là em gái, trông xinh xắn đáng yêu.
Người nhỏ hơn là em trai thứ hai, là một trai ít , da trắng, hai đều giống ruột, vài phần tương tự với Diệp Hoan, đều một đôi mắt .
Diệp Hoan mời hai xuống, mới hai ấp úng xin nàng.
Diệp Hoan cần xin , liền em gái lớn hỏi: “Chị, em bắt chị sắp xếp công việc là đúng, chương trình radio của chị em , em cũng trở thành lợi hại như chị.”
“ bây giờ chúng em đều ở nông thôn, mỗi ngày đều xuống đồng việc kiếm công điểm, mỗi ngày ngẩng đầu đều thấy tương lai, chị thể chỉ cho em một phương hướng , em cảm thấy m.ô.n.g lung.”
Diệp Hoan im lặng.
Nàng là ăn mềm ăn cứng, nếu hai em hùng hổ, nàng lẽ đầu bỏ .
thấy đối phương vẫn là một cô bé tuổi hoa, nàng dừng một chút : “Các em nếu sống , thì học cách phản kháng, cũng là thật sự yêu thương con cái, bà chỉ là ích kỷ.”
Nàng thấy hai vẻ mặt kinh ngạc nàng, Diệp Hoan cũng mặc kệ họ nghĩ gì, chỉ : “ mặc kệ bà gì, sẽ thỏa mãn yêu cầu của bà .”
“Các em bảo chỉ một phương hướng, chỉ thể với các em: Chăm chỉ sách, chăm chỉ ôn tập, học tập vĩnh viễn là con đường nhất.”
Còn hơn một năm nữa, sắp khôi phục thi đại học, nếu hai em chí tiến thủ thì hãy thi ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-vai-ac-cua-thien-tai-nam-chu/chuong-193-loi-khuyen-cho-tuong-lai.html.]
Thi ngoài là hy vọng.
Thi đại học khôi phục ba khóa đầu, năm đó dù là sinh viên cao đẳng trường cũng sẽ phân công công việc định, phân công công việc sẽ phân nhà, nhà là thể dọn ngoài.
Hai dù tham gia thi đại học, cải cách mở cửa chịu khó, ngoài ăn cũng tuyệt đối đói.
Thời đại thật sự là một thời đại .
Diệp Hoan cuối cùng vẫn đưa hết quà sinh nhật mà chồng chuẩn , ăn cơm xong mấy liền trở về.
Lúc họ rời , vốn dĩ ruột của nguyên còn gì đó, nhưng đàn ông ở đó nàng dám , họ thuận lợi ăn cơm xong trở về.
Lúc về, Diệp Hoan thấy vệ sĩ mà đàn ông thứ hai đưa về dường như vẫn luôn im lặng, thường ngày ít còn hỏi thêm một câu: “Bí thư Cố, bên các việc thói quen thuận tay trái ?”
Cố Diệp Lâm chú trọng đặc biệt.
Nga
Diệp Hoan:?
Diệp Hoan đều kinh ngạc, hóa vệ sĩ quan sát cũng cẩn thận như ?
Lúc về chập tối, đàn ông với nàng sắp .
Trước khi , đàn ông đem thủ pháp học ở sở vệ sinh, vô cùng kiên nhẫn tỉ mỉ dạy cho nàng.
Dạy xong, trời bên ngoài tối, buổi tối Diệp Hoan tắm cho hai bảo bối xong, dỗ chúng ngủ mới tắm.
Tắm xong trở về, nàng liền phát hiện đàn ông đang chằm chằm nàng.
“Ca.”
Cố Diệp Lâm gật đầu, gọi nàng qua: “Hoan Hoan đây, ca thứ cho em.”
Diệp Hoan qua, đàn ông liền kéo nàng giường, đó tặng một vật nhỏ bằng cây b.út ghi âm cho nàng.
Diệp Hoan hỏi: “Đây là cái gì?”
Người đàn ông : “Cho em dùng để phòng , em thể hiểu nó giống như Bạo Vũ Lê Hoa Châm, những cây kim nhỏ đều ngâm qua d.ư.ợ.c liệu đặc biệt, khi b.ắ.n trúng , đối phương sẽ cảm giác choáng váng, ảo giác trong chốc lát.”
“Như , em sẽ cơ hội chạy trốn, chạy ngoài liền nhanh ch.óng báo cảnh sát.” Dừng một chút đàn ông : “ cái nguy hiểm đến tính mạng, thể g.i.ế.c , nhưng thể giúp em thời gian chạy trốn.”
“Ca ở bên cạnh em, bất cứ lúc nào, an của em đều là quan trọng nhất.”
Giọng đàn ông trầm thấp khàn khàn, còn mang theo chút lo lắng thương tiếc, Diệp Hoan chỉ cảm thấy tai tê dại.
Người đàn ông nắm lấy tay nàng dạy nàng cách sử dụng “Bạo Vũ Lê Hoa Châm” , bên tai còn văng vẳng giọng của đàn ông: “Anh nhờ họ chuẩn cho em dùi cui điện, cái đó chỉ trong quân đội, bây giờ dân dụng khó , nên nhờ tìm một chút.”