Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Vai Ác Của Thiên Tài Nam Chủ - Chương 14: Kế Điệu Hổ Ly Sơn, Em Chồng Ngây Thơ Mắc Bẫy

Cập nhật lúc: 2026-02-04 02:03:37
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỳ thật nếu Diệp Hoan ăn cái khác, Cố gia lương thực phụ lương thực tinh, kẹo trái cây đều , thật đúng là chỉ kẹo xí chua chua ngọt ngọt , đây là món khai vị.

 

Ở cái niên đại , mỗi đều dân thành phố để ăn lương thực cung ứng ngon lành, nhưng cũng thành phố nào cũng thể ăn no.

 

thành phố trong nhà chỉ một công việc, còn đều là thất nghiệp, cả nhà chẳng túng thiếu ?

 

Chỉ Cố gia, chỉ Diệp Hoan, ở Cố gia sống cuộc sống như tiểu công chúa, cơ hồ là cái gì cũng ưu tiên cho nàng.

 

Nàng vốn dĩ định lời nặng, nhưng chị dâu lúc ngoan ngoãn vô cùng. Cố tiểu đầu óc nóng lên liền đáp ứng: “Được , chị cứ ở đây đợi, em chạy mua về ngay.”

 

Diệp Hoan với nàng, chỉ tay về phía tòa nhà cao nhất ở phố Tây là nhà văn hóa : “Chị cứ dạo quanh đây thôi, em nhanh về nhanh nhé, lát nữa ăn cơm , đừng chậm trễ lâu quá.”

 

Cố tiểu do dự nàng một cái, về phía nhà , xác định : “Hay là em gọi cả, bảo cùng chị?”

 

Nàng vẫn là lo lắng.

 

“Tiểu , chị mới là chị dâu của em, còn tưởng rằng em mới là chị dâu đấy.”

 

Nàng chuyện khi, thấy nam thanh niên trí thức đạp xe ngang qua hỏi một câu, nhờ một đoạn , tiểu chung quy là do dự.

 

Cuối cùng dặn dò một hồi, sẽ mua về nhanh.

 

Diệp Hoan ngoan ngoãn gật đầu, bóng lưng Cố tiểu cùng thanh niên trí thức , tổng cảm thấy nàng tựa hồ xem nhẹ cái gì đó.

 

Bất quá hiện tại việc cần thành, cái trời nóng bức , Diệp Hoan lựa chọn lúc ngoài cũng là vì sắp quá 24 giờ .

 

Nàng còn cái niên đại t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i khẩn cấp bán ?

 

Nếu là để đến tối, là giờ tan tầm cao điểm, đường càng đông càng an .

 

Diệp Hoan đè nén tâm tư, cơ hồ là nhanh xuyên qua con đường nhỏ bóng cây, thẳng về phía trạm y tế lưng trạm khuyến nông.

 

Diệp Hoan thầm nghĩ, tốc độ của nàng nhanh lên một chút, hẳn là thể khi tiểu trở về, nhanh lấy t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i mà Cố gia bắt gặp.

 

Cố gia.

 

Lại bên , Cố Diệp Lâm cùng biểu ca xong chuyện, hai em liền bếp phụ giúp.

 

Cơm trưa chỉ Cố mẫu cùng Tam thẩm đang bận rộn, Nhị thẩm sướt mướt rời cũng tới giúp đỡ.

 

Khi Cố Diệp Lâm và biểu ca , phòng bếp chỉ còn Cố mẫu một . Bà ngẩng đầu liền thấy hai đàn ông cao to, đặc biệt liếc mắt cháu trai một cái, cuối cùng đẩy cháu trai ngoài: “Ái Quân, cháu ngoài bồi dượng chuyện phiếm , cần bếp.”

 

Chu Ái Quân cô cô , ánh mắt ghét bỏ của cô cần rõ ràng như , thật sự là cần .

 

cũng cô cô chuyện với biểu , liền thuận theo ý bà cửa.

 

Ra đến cửa, bước chân khựng , đáy lòng ẩn ẩn cảm giác là chuyện liên quan đến Diệp Hoan.

 

Quả nhiên thật đúng là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-vai-ac-cua-thien-tai-nam-chu/chuong-14-ke-dieu-ho-ly-son-em-chong-ngay-tho-mac-bay.html.]

 

Chu Ái Quân:?

 

Hắn kỳ thật thật nghĩ , vì Cố gia coi tiểu cô nương như tròng mắt mà yêu thương?

 

 

Trong phòng bếp, Cố Diệp Lâm với dáng cao lớn xuống bếp lò, đôi chân dài dường như chỗ để. Hắn còn nghi hoặc hỏi một câu: “Tiểu ạ?”

 

Cố mẫu đem bột ngô nhào với nước đặt chõ cơm bằng gỗ, đậy nắp trúc lên, lúc mới : “Đi cùng Hoan Hoan ngoài mua đồ .”

 

“Diệp Lâm…”

 

Cố mẫu gọi con trai một tiếng, thấy đôi mắt thâm trầm như biển của con, bỗng nhiên : “Hoan Hoan hôm nay với , con bé yêu biểu ca, nó yêu là con.”

 

"Tách" một tiếng.

 

Thanh củi mới đưa bếp lò gãy đôi, rơi xuống đè tắt ngọn lửa đang cháy…

 

Cố Diệp Lâm:?

 

Hắn lấy bớt củi , nhóm lửa, trong lòng bếp ánh lửa đỏ rực bùng lên, tiếng củi nổ lách tách vui tai.

 

Hắn trong lúc nhất thời ngọn lửa rực rỡ gì.

 

Cố mẫu cũng con trai tâm tư thâm sâu, ngày thường tâm nhãn liền nhiều. Lời Hoan Hoan bà nguyện ý tin là thật, nhưng con trai bà tâm tư thâm trầm hơn phân nửa là tin.

 

gì Hoan Hoan cũng nguyện ý đổi .

 

Vì thế bà liền đem mấy câu của Hoan Hoan thuật : “Hoan Hoan , sở dĩ con bé ái mộ biểu ca là bởi vì ruột với nó, cha nó là quân nhân, cho nên gả cho một quân nhân. Biểu ca con là quân nhân tiền đồ nhất.”

 

“Bỏ t.h.u.ố.c cho biểu ca con, là bởi vì con bé Nguyệt Nguyệt , khi bỏ t.h.u.ố.c biểu ca con sẽ chịu trách nhiệm với nó.”

 

“Ngày thường dám tới gần con, là con quá hung dữ, nó sợ hãi.” Cố mẫu là thiệt tình thương Diệp Hoan, còn : “Hoan Hoan từ nhỏ là chúng lớn lên, cha nó còn nữa, ruột tái giá. Gả nhà chúng , chúng liền thương nó nhiều hơn một chút.”

 

Bị chấn động đến chút ngẩn , Cố Diệp Lâm:?

 

Hắn nhớ tới đôi tay như móng vuốt mèo của nha đầu tối hôm qua, thể đau ngứa ngáy. Nghe lời , những gợn sóng trong đáy lòng nổi lên áp xuống.

 

Hắn quanh năm thư ký cho , am hiểu nhất là nghiền ngẫm tâm tư khác, nha đầu thể yêu ?

 

Mẹ ruột ở bên cạnh mày nhíu , uy h.i.ế.p : “Hoan Hoan ly hôn, con nếu đối với nó, liền đ.á.n.h gãy chân con.”

 

Nga

“Mẹ, suy nghĩ thật sự của cô ?”

 

biểu tình của , nuốt lời xuống.

 

Bên tai còn truyền đến thanh âm của : “Con với Hoan Hoan nhiều hơn một chút thì nó sẽ sợ con nữa. Chỉ cần nó ly hôn, con đối xử với nó.”

 

 

Loading...