Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 91

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:11:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai em tưởng tượng một chút, cũng ha hả: “Sao cô thèm ăn thế nhỉ.”

Khương Vân : “Thanh niên trí thức Trịnh lát nữa tặng cô mấy quả ăn, đừng để cô thèm đến phát rồ.”

Lại giống như Dương Kim Linh, thèm ăn hẹ nhà cô thèm đến mức mơ cũng thấy hẹ. Dương Kim Linh đối với hẹ nhà Khương Vân thành chấp niệm, cả ngày suy nghĩ, kết quả một mơ ăn đang sướng thì tỉnh giấc, cô phát hiện là mơ tủi nửa đêm. Hôm Vương Thúy Hoa liền đến đổi với Khương Vân một ít hẹ, xào cho Dương Kim Linh một đĩa trứng gà hẹ, mới chữa khỏi cái bệnh nửa đêm mơ ăn hẹ .

Bây giờ Kinh Trạch Diễm cũng gần như , xuống nông thôn việc mệt bệnh, thèm cà chua thèm bóng tâm lý thì .

Ăn cơm xong, Khương Vân mang theo một ít rau nhà , cải thìa, cải trắng... những loại nhà khác ít trồng, hái thêm một túi cà chua, mang đến đại đội Trần gia tặng .

Phúc gia gia đến đại đội, hai em thì cùng Khương Quang Dập và các bạn nhỏ những việc thường ngày.

Khương Vân dọc theo con đường nhỏ chợ, đại đội Trần gia ở phía tây công xã, qua đến ba dặm đường. Vừa thôn họ, thấy Trần Phúc Cơ dẫn đợi cô ở đầu thôn.

Điều khiến Khương Vân bất ngờ là bí thư và đại đội trưởng của đại đội Trần gia đều là đàn ông bốn năm mươi tuổi, mà là thanh niên hai ba mươi tuổi. Bí thư Trần là một nữ đồng chí, ba mươi tuổi, tên là Trần Hồng Hà, đại đội trưởng tên là Trần Phúc Thanh, mới hai mươi chín tuổi.

Thảo nào đại đội bọn họ nghề phụ linh hoạt như , hề cứng nhắc chút nào, quả nhiên là thanh niên đầu óc linh hoạt quy củ trói buộc.

Trần Hồng Hà dung mạo đoan trang hào phóng, tính tình sảng khoái, động tác tháo vát. Trần Phúc Thanh khá nho nhã, ngũ quan thanh tú mang theo một luồng khí chất thư sinh, khí chất cùng loại với cả Khương.

Bọn họ đối với Khương Vân cũng nhiệt tình, hàn huyên hai câu liền chủ đề chính, mời cô xem phòng ấp trứng của đại đội.

Thực chính là mấy gian nhà chuyên dụng, bên trong giường lò, đang đốt lò, giường trải đầy cỏ mềm, bông gòn, bên xếp những quả trứng gà đang ấp.

Khương Vân kiếp lúc mở trang trại hiện đại, cũng học qua nhiều kiến thức chuyên môn, cô tại chỗ liền đưa vài lời khuyên. Ví dụ như nhiệt độ trong phòng quá cao, hai mươi bảy hai mươi tám độ là . Ấp gà con quan trọng nhất chính là nhiệt độ, quá cao chúng nở thích nghi , quá thấp nở là c.h.ế.t gần hết. Còn chú ý chống ẩm những ngày mưa dầm, nếu vi khuẩn nhiều, gà con lạnh và nhiễm khuẩn, dễ tiêu chảy, cần hai ngày là c.h.ế.t một mảng lớn.

Khương Vân đấy, hơn nữa đều đ.á.n.h trúng chỗ hiểm, Trần Hồng Hà và Trần Phúc Thanh vô cùng khâm phục.

Trần Hồng Hà : “Đồng chí Khương Vân, lúc gặp mặt còn lo lắng, gặp mặt yên tâm . Phòng ấp trứng của đại đội chúng , đành nhờ cậy cô. Điều kiện của cô chúng đều đồng ý, ăn trứng gà chúng cung cấp lực.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-91.html.]

Khương Vân cảm ơn: “Bí thư Trần đừng khách sáo, trứng gà thì cần . Nhà chúng nuôi gà mái, đủ ăn . Một tháng một con gà, cả nhà chúng ơn bí thư và đại đội trưởng hào phóng .”

Trần Phúc Cơ từng , cho dù là bí thư đại đội trưởng, bọn họ cũng nỡ một tháng ăn một con gà, cùng lắm là chiêu đãi cán bộ cấp xuống vùng ăn ké chút đồ ăn thức uống mà thôi.

Xem xong phòng ấp trứng, Khương Vân xem phòng ươm giống của bọn họ. Phòng ươm giống chính là căn phòng chuyên để gà con mới nở ở, cũng giữ ấm, đó từ từ thích nghi với môi trường, mới nhốt l.ồ.ng gà lớn đem bán.

Lúc một bà lão năm mươi tuổi tới, bà kéo dài khuôn mặt, lườm Khương Vân một cái, lớn giọng : “ bí thư, đội trưởng, bà già ấp gà con kinh nghiệm mấy chục năm . Từ thời bà ngoại , , nhà chúng ấp gà con cho nhà địa chủ. Gà con từng ấp, còn nhiều hơn trứng gà các từng ăn đấy!”

vốn là tổ trưởng tổ ấp trứng của đại đội Trần gia, đãi ngộ tồi, nhưng gà con ấp , theo quy luật tự nhiên, tỷ lệ t.ử vong là thể tránh khỏi. Trần Phúc Cơ Khương Vân thể giúp gà con giảm tỷ lệ t.ử vong, tự nhiên liền về với bí thư và đại đội trưởng, bà lão liền vui.

Trước đó bà buông lời lạnh nhạt châm chọc một , Trần Hồng Hà cũng chắc chắn bản lĩnh của Khương Vân, nên cũng để trong lòng, liền đợi xem tỷ lệ sống sót của hai mươi con gà con đó tính. Chỉ là dạo thời tiết lạnh nóng thất thường, gà con c.h.ế.t một đợt, Trần Hồng Hà sốt ruột, liền bảo Trần Phúc Cơ đến nhà Khương Vân xem thử. Nếu hai mươi con thể sống mười tám con, thì mời Khương Vân giúp đỡ, nếu sống hai mươi con, thì để cô tự điều kiện, đều đồng ý.

Trần Hồng Hà : “Ôn đại nương, bà ấp gà con giỏi, đồng chí Khương Vân chăm sóc gà con mới nở giỏi, để gà con hao hụt, hai xung đột mà.”

Ôn đại nương vẫn lầm bầm ở đó, lặp lặp mấy lời thanh niên đáng tin cậy vân vân, ánh mắt Khương Vân mang theo gai nhọn.

Khương Vân bận tâm, cô chỉ hợp tác với đại đội Trần gia, giúp chữa bệnh cho gà con, đó kiếm lúa mì và thịt ăn, chứ đến cướp công việc của .

Khương Vân lấy hạt kê ngâm nước linh tuyền , bảo nhân viên chăn nuôi rắc lên ván cho gà con mổ.

Ôn đại nương lập tức xù lông: “Thứ gì , thể cho gà con ăn bậy bạ ?” Bà cản cho.

Trần Hồng Hà: “Ôn đại nương, bà phụ trách ấp gà con, ấp thì cần quản cho ăn thế nào nữa!” Cô Ôn đại nương đắc tội Khương Vân, dù cũng thử bản lĩnh .

Ôn đại nương kéo dài khuôn mặt ba thước, bà sợ khác, nhưng đối với Trần Hồng Hà tính tình sảng khoái vẫn kiêng dè. Con ranh vắt mũi sạch cứng rắn lên ngay cả bố cũng dám mắng mỏ, ban đầu cô đề nghị đại đội phát triển nghề phụ, bố cô đồng ý, cảm thấy vi phạm chính sách, kết quả con ranh vắt mũi sạch mắng cho một trận. Sau đó lão bí thư liền tự từ chức, công xã đích bổ nhiệm Trần Hồng Hà bí thư, cô mắng đại đội trưởng bảo thủ bướng bỉnh hiểu lý lẽ xuống bằng con trai ông là Trần Phúc Thanh.

 

 

Loading...