Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 63
Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:11:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đã là một nhà , thì con gái nhà , thế nào cũng quá đáng.
Ăn xong bữa trưa, Khương Vân buổi chiều việc liền cùng các con trai núi nhặt củi, tìm một ít rau dại, cây cỏ thể dùng mang về.
Hai em vui sướng nhảy cẫng lên: “Yô yô~~ Mẹ dẫn chúng ngoài dạo chơi .”
Mặc dù là việc, đối với hai em mà , thể cùng ngoài tròn lên xấp xỉ bằng dạo chơi .
Thấy chúng vui vẻ như , Khương Vân cũng vui, mang thêm ba cái bánh, kẻo hai em buổi chiều đói bụng.
Trẻ con hoạt động nhiều, tiêu hóa nhanh, cần bổ sung nhiều nhiệt lượng, nhưng dày chúng nhỏ, ngày dài ba bữa cơm đều chống đói.
Tiểu Hải và Tiểu Hà lấy chai thủy tinh Phúc gia gia tặng xuống, đổ nước đun sôi để nguội , Tiểu Hải rút hai sợi dây đay nhỏ bện sẵn từ khung cửa, dùng cách Phúc gia gia dạy quấn tới quấn lui, liền quấn thành một cái túi lưới, cho chai thủy tinh đeo lên lưng.
Chai thủy tinh là chai truyền dịch, đây đều là công cụ mang nước đồng, học.
Phúc gia gia vốn một cái bình tông, chi viện cho đứa trẻ trong thôn ngoài học , lúc chỉ thể tặng hai em chai thủy tinh.
Chúng mang theo liềm, xẻng, treo dây đay khoác thêm một cái sọt mây là xuất phát.
Tiểu Hà đường tuốt một nắm cành liễu, thử vặn còi liễu. Vặn còi liễu tiết Thanh Minh mới , lúc nảy mầm, đa phần vặn .
Cuối cùng rốt cuộc cũng để bé thử một cành, vặn mấy cái còi liễu, dùng liềm cạo bỏ vỏ một đầu, ngậm miệng thổi kêu chít chít.
Hai em vui vẻ vô cùng, hai đứa mở đường, thổi còi liễu chít chít đừng là khoái hoạt bao.
Khương Vân và mèo đen thong thả phía , dọc đường nước xuân gợn sóng, cành liễu đung đưa, cỏ dại ven đường xanh mơn mởn nảy mầm, pha lẫn một bông hoa nhỏ màu tím, màu vàng.
Xa xa cánh đồng là những đang bận rộn gieo hạt mùa xuân, mảnh đất đen nhánh, bầu trời xanh thẳm, những con cần cù, còn tiếng bê con kêu bò ò gọi .
Những gì thấy mắt, thấy bên tai, đều tươi sống và sinh động như , tâm trạng Khương Vân cũng vô cùng nhẹ nhõm vui vẻ. Nhìn những đứa con trai đáng yêu tinh nghịch, cô nhất định sẽ bảo vệ chúng thật , yêu thương chúng thật , bù đắp sự thiếu sót của kiếp .
Lúc , cô cảm thấy yêu thương chúng thế nào cũng quá đáng .
Mà cô thể xuyên về, sống cùng các con trai, chúng lớn lên từng ngày, oán hận và tiếc nuối của cô cũng đều lấp đầy.
Ngọn núi phía thôn thuộc về một nhánh phụ của núi Thanh Liên, phần chính của núi Thanh Liên ở ngoại ô thành phố, nhấp nhô liên miên, nhánh phụ trải dài mấy chục dặm. Đến chỗ đại đội Hồng Phong , chỉ vài ngọn núi cao thấp nhấp nhô, chỗ cao nhất đến 500 mét.
Ngọn núi màu mỡ lắm, đá nhiều đất ít, nhưng cũng mọc ít gỗ thông, cây phong, cây du tự nhiên v. v.
Người dân địa phương vẫn luôn đến đây nhặt củi, nếu chỉ dựa sản lượng hoa màu ngoài ruộng, căn bản đủ đốt.
Trong núi còn ít bảo bối, nào là kỷ t.ử dại, tiêu dại, táo chua dại v. v., cùng với những loại thảo d.ư.ợ.c dùng hàng ngày, ví dụ như dây gối nam tác dụng khu phong hoạt huyết, tiêu sưng giảm đau, trị trật đả tổn thương v. v., bồ công hiệu quả trị nóng trong sưng đau cổ họng, cỏ thê thê v. v. thể cầm m.á.u.
Còn một loại tiếng địa phương gọi là cỏ đại lực, tết Đoan Ngọ hái về nấu canh đập trứng gà, ăn uống xong thể bù đắp sức lực, để những lao động khỏe mạnh việc đến nỗi quá suy nhược cơ thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-63.html.]
Khương Vân gặp thì đào một ít bỏ sọt, mang về trồng ở chân tường sân, nhà, lúc dùng thì tiện tay ngắt lấy. Hái xong, cô còn lén tưới vài giọt nước linh tuyền, hy vọng chúng mọc hơn.
Họ nghỉ ngơi ở nơi đón nắng đỉnh núi, hai em đó ăn bánh, Khương Vân lấy nước cho hai em uống.
Mèo đen đang bám một khe đá trong, bên trong gì, nó thò móng vuốt khều.
Tiểu Hải Tiểu Hà lập tức chạy tới, tò mò hỏi: “Có rắn ? Móc mang về hầm ăn .”
Địa phương rắn độc, những nhóc choai choai sẽ đến bắt.
Khương Vân tiến lên bế mèo đen lên: “Chúng trứng gà, đừng ăn đồ ngoài hoang dã, chừng vi khuẩn gây bệnh đấy.”
Mèo đen Khương Vân bế , đôi mắt mèo lạnh lẽo cam lòng cái hang đá nhỏ đó.
Họ chơi đỉnh núi một lát, mặt trời ngả về tây, Khương Vân liền cõng củi, hai em khiêng sọt về nhà.
Lúc xuống núi, mèo đen đột nhiên nhảy lên một cây phong, lặng lẽ chạy lên.
Trong nháy mắt nó chạy lên ngọn cây, ở đó một tổ chim, một con chim khách đang ấp trứng.
Mèo đen nhe răng phát âm thanh đe dọa, hung hãn nhảy vọt về phía tổ chim, con chim khách mái đó kêu quạ quạ đ.á.n.h với nó, nó một vuốt cào rụng một chuỗi lông.
Chim khách sợ hãi kêu quác quác bỏ chạy.
Mèo đen thong dong ngoạm lên một quả trứng chim, thò đầu xuống .
Hai em gốc cây lập tức reo hò, Tiểu Hà: “Tiểu Dã giỏi quá, chúng nướng trứng chim ăn!”
Tiểu Hải: “Chim khách ăn trộm lương thực còn ăn trộm trứng gà và gà con, cũng chúng bưng ổ chim .”
Địa phương nhiều chim khách, ngoài việc thích ăn lương thực, còn quấy rối nhà trong thôn, đặc biệt thích bắt nạt gà con. Nếu gà con nhà ai bới thức ăn bên ngoài, chúng sẽ qua mổ, mang về tổ mớm cho chim khách con.
Bởi vì các bà lão thường xuyên mắng, cho nên trẻ con cũng .
Khương Vân hiệu: “Tiểu Dã xuống đây, đừng móc trứng chim!” Cô cúi đầu dịu dàng với hai em: “Nhà chúng nhiều trứng gà như thèm ăn trứng chim nhỏ. Hơn nữa chim vất vả lắm mới đẻ mấy quả trứng ấp chim con, chúng móc chúng sẽ ấp chim con nữa, cũng đáng thương, đúng ?”
Cô giải thích đơn giản cho hai em về mối quan hệ cộng sinh giữa các loài chim và môi trường.
Tiểu Hải lập tức gật đầu: “Sau đều móc nữa.”
Tiểu Hà não bổ một phen, trong mắt đều ngấn lệ : “, chúng thể ăn chim nhỏ, chim nhỏ đáng yêu như , chúng cũng ăn sâu bọ hại mà.”