Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 207 - Hoàn chính văn

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:14:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi ăn xong một bữa tiệc hỉ, trời cũng tối .

Mặt trời đỏ rực treo ở bầu trời phía Tây, chiếu lên tuyết trắng xóa nóc nhà đều mạ một tầng ánh sáng vàng đỏ, vô cùng hợp cảnh hỉ khí.

Bạn bè đều ai về nhà nấy, cáo từ thì cáo từ, bọn Đinh Quế Mai cũng về đại đội Hồng Tinh, đợi ba ngày đôi vợ chồng trẻ mặt thăm hỏi họ hàng.

Còn hai Lý Minh Vệ và Triệu Kim Nghĩa, buổi tối liền cùng Trịnh Tất Thần sắp xếp đến nhà Phúc gia gia.

bây giờ đến giờ ngủ, Lý Minh Vệ còn , cảm thấy kiểu gì cũng đợi đến tầm tám giờ uống một trận nữa, nhất định chuốc say Viên Dã mới .

Tham gia tiệc cưới náo động phòng, chuốc say tân lang thì gọi là náo động phòng ?

Viên Dã ngược sợ, còn vô cùng vui vẻ tiếp họ uống rượu cơ, Trịnh Tất Thần trụ nổi , đó là Triệu Kim Nghĩa, bọn Tống Chiêm Quốc và Tống Chiêm Kiệt liền giúp Phúc gia gia đưa qua đó .

Hai em thấy Lý Minh Vệ uống giỏi như , liền sáp tới đổi bát lớn cho , Tiểu Hà: “Bác Lý, bác dùng chén rượu nhỏ chán c.h.ế.t a? Bát lớn mới lợi hại chứ, Võ Tòng chẳng là ba bát qua đồi , cháu thấy bác chín bát!”

Tiểu Hải đính chính: “Võ Tòng uống mười tám bát.”

Lý Minh Vệ say lờ đờ , còn nhớ tranh luận: “Võ Tòng uống rượu gì? Không giống chúng , nồng độ rượu đó ăn thua, cũng chỉ tương đương với bia thôi.”

Hai em liền bắt đầu tính toán, nồng độ giống thì giảm lượng , gạt một cái liền ừng ực ừng ực rót một bát lớn, : “Bác Lý, một bát lớn chắc là chứ?”

Lý Minh Vệ bát rượu trắng lớn đó, lập tức rén : “Ây da , say say .”

Hai em còn hét lên: “Bác Lý, say , mau uống , chúng cháu đỡ bác mà.”

Lý Minh Vệ uống một ngụm, liền bỏ cuộc: “Phần còn ngày mai uống tiếp.” Tống Chiêm Quân phụ trách đưa .

Đợi Lý Minh Vệ hai em chuốc , hai đứa cũng đuổi theo qua nhà Phúc gia gia ngủ.

Đến trong sân, Tiểu Hải còn đầu hét lên: “Chú Viên Dã, chú nhớ đóng cửa nhé.”

Khương Vân cầm áo khoác bông của hai đứa đuổi theo ngoài: “Mặc áo khoác a, lạnh cảm bây giờ.”

Tiểu Hà hì hì ôm cổ Khương Vân, ghé tai nhỏ giọng : “Mẹ, xem chúng con nên gọi chú Viên Dã là cha ạ?”

Tiểu Hải : “Chú trẻ như , con luôn cảm thấy là trai cơ, gọi miệng .”

Khương Vân bật : “Các con tùy ý, chú Viên Dã để bụng .”

Tiểu Hà: “Có lẽ đợi mùa hè chú phơi đen thêm chút nữa thì già dặn hơn chăng? Lúc đó là gọi miệng .”

Trong mắt chúng Viên Dã thực sự quá trẻ , quan trọng là lúc mới nhặt về ngốc nghếch, chuyện, khiến chúng cảm thấy còn nhỏ hơn cả chúng nữa, bây giờ đổi giọng gọi cha, hahaha.

Khương Vân vướng bận chuyện , gọi chú gọi cha thì ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-207-hoan-chinh-van.html.]

Bây giờ ít xã viên gọi ruột là thím, gọi cha ruột là chú đấy, cũng chẳng gì.

Cô hôn lên má chúng: “Thật sự đến nhà ông nội ngủ ?”

Hai em hì hì: “ ạ, con canh chừng bọn bác Lý, tránh để họ nửa đêm chạy ngoài.”

Khương Vân điểm nhẹ lên chiếc mũi nhỏ của chúng: “Vậy thì .”

Hai em vẫy tay với cô: “Mẹ, chú Viên Dã, sáng mai hai thể ngủ nướng nha, cần nấu bữa sáng.”

Khương Vân hờn dỗi: “Các con ?”

Tiểu Hà: “Hahahaha, đều lúc kết hôn thể ngủ nướng, ai cũng giục.”

Đó là bọn Lý Quế Chi và Kiều Mỹ Anh, Trương Ái Anh đang đùa, Khương Vân chồng thể thoải mái ngủ nướng , khác ngủ cũng ngại ngùng đấy.

Bọn trẻ thấy, liền cảm thấy kết hôn là thể thoải mái ngủ nướng.

Viên Dã và Khương Vân ở ngã tư đường, hai em cầm đèn pin theo bọn Lý Minh Vệ về phía Bắc, họ càng càng xa quầng sáng càng nhỏ, cuối cùng chỉ còn một điểm sáng nhỏ, nhưng tiếng lanh lảnh ríu rít của bọn trẻ vẫn thể loáng thoáng thấy.

Viên Dã ôm Khương Vân lòng, dịu dàng : “Chúng sẽ ngày càng hơn.”

Khương Vân: “ , chúng cũng sẽ ngày càng hơn.”

Gió đêm cuối tháng mười một xoáy tròn giấu theo lưỡi d.a.o, vù vù thổi qua bên mặt , đây sẽ khiến sợ hãi băng giá mà tránh kịp, nay tình cùng nương tựa vượt qua cả đời, cho nên sợ.

Giống như tình ý nồng nhiệt đó, thể chống đỡ sự quấy nhiễu, cần lủi thủi độc hành nữa, còn sợ đường phía lầy lội nữa.

Trên đường về bế cô lên, thấp giọng : “Anh cầu nguyện với ông trời, kiếp của em, kiếp nữa của em, mỗi một kiếp , đều thể ở bên cạnh em.”

Khương Vân ôm cổ , áp mặt , ghé tai khẽ: “Em đồng ý , mỗi một kiếp của em, em đều chỉ yêu .”

Từ khi c.h.ế.t ngừng xuyên , cô từng hứa hẹn, cho nên lời hứa đặc biệt trân trọng, là lời hứa chân thành tha thiết cô dành cho .

Trái tim Viên Dã từ từ lấp đầy, giống như thứ gì đó sấy cho mềm nhũn, đó như mật ong chảy , ngay cả ánh mắt si tình đó cũng thấm đẫm mật ngọt, quấn lấy cô từng vòng từng vòng.

Cặp nến đỏ to bằng cánh tay trẻ con đang cháy trong phòng tân hôn, ánh nến chiếu rọi bông hoa lụa đỏ lớn, hoa dán cửa sổ tươi tắn, câu đối, thứ đều hỉ khí dương dương.

Mà tất cả những thứ đều sánh bằng gò má ửng đỏ rạng rỡ của cô, nụ dịu dàng như nước.

Đây chính là động phòng hoa chúc của họ, cô là của , cũng là của cô, cuối cùng cũng thể phóng túng yêu thương cô .

Đời đời kiếp kiếp thể nương tựa cùng em, liền cảm thấy viên mãn.

Trong phòng một mảnh ấm áp kiều diễm, gió lạnh gào thét bên ngoài đều trở nên nhu thuận và yên tĩnh.

Dường như, mùa xuân đến .

Loading...