Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 193

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:14:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một góa phụ thể hứa hẹn cho một ông lão tồi tệ lợi ích gì?

Chẳng là cho chút vị ngọt của niềm vui tuổi già ?

Hiểu ông lão, ai bằng bà lão của .

Viên bà t.ử vì sáu quả trứng gà mà trong lòng cắm một cái gai, ngày ngày giám sát động tĩnh của ông lão nhà và Hoàng Nguyệt Cô.

Lần giám sát , thực sự để bà phát hiện mờ ám, ông lão c.h.ế.t tiệt quả nhiên ý đồ với Hoàng Nguyệt Cô!

Ngày mùng một tháng mười tết Hàn thực, sáng sớm Khương Vân chuẩn đồ cúng tế, mang cho nhà đẻ một phần tế bái ông bà nội , chuẩn cho Phúc gia gia một phần, còn bảo hai em cùng Phúc gia gia tảo mộ dâng đồ cúng cho vợ khuất cũng như con trai.

Cô và Tống Chiêm Kiệt xem ruộng cải thảo, qua một thời gian nữa mới thu hoạch , vội, còn thể lớn thêm một chút, đến lúc đó cuộn c.h.ặ.t , ăn càng ngon hơn.

Mèo đen thì nửa bước rời theo bên cạnh cô, ban đầu còn thấy mới lạ, quen cũng thấy bình thường.

Khi họ về làng, liền thấy nhà Viên lão đầu nhi như nổ tung nồi, bà lão lóc om sòm đòi sống đòi c.h.ế.t, lúc thì đòi thắt cổ lúc đòi uống t.h.u.ố.c trừ sâu.

Khương Vân ngạc nhiên : “Chuyện gì thế ?”

Tống Chiêm Kiệt xa: “Cô ? Lão Viên đầu nhi và quả phụ Hoàng một chân, bà lão bắt quả tang .”

Khương Vân: “Bắt quả tang tại trận?”

Tống Chiêm Kiệt gật đầu: “Chắc chắn , cô xem, t.h.ả.m thiết thế cơ mà.”

Khương Vân: “Bắt quả tang tại trận tại cầm gậy gõ đàn ông, tự lóc thắt cổ gì?”

Cùng là ngoại tình, Tống Trường Đối vợ gã cầm đòn gánh đuổi theo cả đoạn đường, đ.á.n.h cho ở nhà ngóc đầu lên nữa, Viên bà t.ử ở đây tự thắt cổ tìm cái c.h.ế.t.

Tống Chiêm Kiệt: “Có thể… bà nỡ gõ? Nếu Viên Dã như , cô nỡ gõ ?”

Khương Vân: “Viên Dã mới thế .”

Viên Dã: “Meo meo~~” Vợ tin , tự hào kiêu hãnh.

Khương Vân nhỏ giọng tự lẩm bẩm: “Hừ, đ.á.n.h gãy ba cái chân của !”

Viên Dã thính lực khác lập tức cảm thấy chân đau.

Trên đường về nhà, Tống Chiêm Kiệt kỳ lạ : “Chân con mèo đen khập khiễng thế nhỉ?”

Sau khi trở về, Khương Vân xem trang trại nhỏ , thứ ở đây đều đấy cần cô chằm chằm theo dõi, thế là cô về nhà chuẩn bữa trưa.

Cho dù hiện tại ruộng rau và trang trại, công việc bận rộn, Khương Vân vẫn thích tự tay nấu ăn cho nhà. Bởi vì cô phát triển những sự nghiệp , vốn dĩ cũng là để thể sở hữu nguồn vật chất phong phú hơn, mang cho gia đình trải nghiệm cuộc sống hơn.

Đương nhiên thể vì sự nghiệp khác mà từ bỏ sự nghiệp nhà bếp mà cô yêu thích.

Trong nhà phô mai cô tự mấy hôm , thứ đặc biệt thích, vô cùng ghét, ví dụ như hai em Tiểu Hải thì thích ăn, còn hai em họ thì nuốt trôi chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-193.html.]

Hôm nay hai em Khương Quang Dập ở đây, Khương Vân liền viên khoai lang bọc phô mai cho Tiểu Hải và Tiểu Hà ăn.

Khoai lang mới dỡ ngoài ruộng năm nay, chọn những củ nhiều mật đem hấp, nghiền nát thêm bột mì nhào thành khối bột, đó ngắt thành từng viên nhỏ, giống như gói sủi cảo mà bọc phô mai trong. Gói xong, lăn qua một lớp vừng. Cô thấy trong nhà vẫn còn nhân táo đỏ và nhân đậu đỏ từ , liền gói thêm một ít.

Gói xong trực tiếp cho lên chảo dùng một chút dầu chiên chín.

Đợi cô chiên xong viên khoai lang phô mai, hai em cũng dìu Phúc gia gia về nhà.

Vừa bước cửa, Tiểu Hà hỏi: “Mẹ, xem kịch ở phía ?”

Khương Vân ngạc nhiên hỏi: “Đoàn kịch huyện xuống hát kịch ?”

Sau khi Trịnh Tất Thần lên huyện, tổ chức một đội tuyên truyền, từ vụ thu hoạch mùa thu bắt đầu xuống nông thôn tuyên truyền các loại chính sách. Bởi vì dân chúng hiểu những lời lẽ văn vẻ, họ liền biên soạn thành các vở kịch hoặc tiểu phẩm kiểu mới, các xã viên hoan nghênh.

Tiểu Hải: “Không ạ, là nhà Lương Độn Nhi ở phía cơ.”

Khương Vân sang Phúc gia gia: “Lão cha cũng xem ạ?”

Phúc gia gia ha hả: “Xem chứ, ông thể xem? Ông cứ thích xem cho vị đấy. Mặc kệ nhà nó họ Tống họ Viên, đàng hoàng thì ông cứ xem náo nhiệt, chê bọn họ.”

Mọi đều bật .

Phúc gia gia với Khương Vân: “Hai đứa nhỏ , thật là ghê gớm, lộ núi lộ nước, ai cũng , mà quậy nhà Lương Độn Nhi long trời lở đất.”

Khương Vân liếc hai em đang ăn viên khoai lang phô mai, nhỏ giọng : “Lão cha kể nhiều cho chúng những câu chuyện và đạo lý của thế hệ nhé, đặc biệt là Tiểu Hải, để nó hiểu thông minh càng việc chính đáng, con đường đúng đắn.”

Phúc gia gia gật đầu: “Con yên tâm, ông đều để ý mà.”

Tai hai em thính lắm, họ nhỏ cũng xen một câu, Tiểu Hà liền : “Cái con nha, kẻ trộm là tiểu nhân, trí tuệ vượt qua quân t.ử, quân t.ử dẫu nghèo vẫn giữ khí tiết, tiểu nhân nghèo thì bậy. Ông nội và cứ yên tâm , chúng con sẽ kẻ trộm . Chúng con sẽ dùng sự thông minh để kiếm tiền, kiếm những thứ , sẽ lừa gạt trộm cắp .”

Tiểu Hải ăn thơm nức cả miệng, chuyên móc phô mai bên trong ăn, đó để phần vỏ khoai lang khoét phô mai cho Khương Quang Dập và Khương Quang Côn ăn.

Cậu bé : “Cho dù ăn trộm cũng thể kẻ trộm vặt, ít nhất cũng một tên giang dương đại đạo!”

Khương Vân: “!!!”

Phúc gia gia vội vàng an ủi cô: “Trẻ con đùa thôi, đắn gì cả, bậy .”

Tiểu Hải hút một ngụm phô mai: “Mọi yên tâm , con ghét nhất là kẻ trộm.”

Khương Vân: … Không , ai con sẽ kẻ trộm chứ, là lo lắng đường đời con sẽ quá khích hoặc gặp chuyện dẫn đến hắc hóa, ví dụ như đường tình duyên trắc trở chẳng hạn.

Biết bao nhiêu vốn là một đứa trẻ bình thường, kết quả yêu đương đúng , liền trở nên biến thái đó ?

Cô cảm thấy đầu gối trúng đạn, liền chuyển chủ đề, chớp mắt chạm ánh mắt sâu thẳm của con mèo đen, tại , cô thấy sự trêu tức trong mắt nó.

 

 

Loading...