Khương Vân đang xếp mẻ trứng vịt mới, cô thèm chớp mắt: “Xem gì? Em thấy nó to hơn đấy? Để chúng tự giải quyết.”
Phúc gia gia sớm với cô, đừng để trẻ con nhà họ Viên đến trang trại nhỏ việc, thà cần loại bất kỳ quan hệ gì như Thiết Đầu Trụ Tử. Bản ông quan tâm nhà họ Viên oán trách nhai rễ lưỡi, càng tạo thêm áp lực cho Khương Vân.
Khương Vân cũng nhà họ Viên thường xuyên quấy rối Phúc gia gia, oán trách Phúc gia gia chiếu cố hậu bối bên của . Vốn dĩ Phúc gia gia là xuất từ nhà họ Tống, nếu nhận nuôi Tống Văn Xương họ gì để . Phúc gia gia quản Tống Văn Xương nữa, ngược nhận Khương Vân con gái nuôi, hai đứa cháu trai nhỏ, họ đối với việc vô cùng bất mãn.
Đặc biệt là Phúc gia gia nhận nuôi Viên Dã, điều tương đương với việc giao nhà cửa, đất phần trăm và tiền tiết kiệm trong nhà cho một ngoài cũng chịu để cho hậu bối họ Viên, họ càng nổi trận lôi đình.
họ cũng dám nghiêm túc oán trách chuyện với Phúc gia gia, suy cho cùng họ em ruột, hơn nữa Phúc gia gia còn là theo tái giá đến nhà họ Viên, tham lam tài sản của khác tự nhiên tiện trắng trợn, chỉ thể vòng vo mỉa mai mà thôi.
Khương Vân sở dĩ để Lương Độn Nhi đến, một là mượn cơ hội rèn luyện hai em, hai là cô ý kiến lớn với Viên lão đầu nhi.
Viên lão đầu nhi trong lòng ghen tị bất bình, nhưng ngoài mặt còn tiện thẳng, liền mỉa mai. Lão Tống Văn Xương hòa, bảo Phúc gia gia tha thứ cho Tống Văn Xương, cái gì mà Tống Văn Xương đáng thương, dù cũng là một đứa trẻ thông minh tuấn tú, thành tích như , nếu thể học thì uổng phí cả đời tiền đồ , Phúc gia gia bỏ qua hiềm khích đây, chủ động nó đến trường xin xỏ, đưa nó học.
Khương Vân chuyện liền ghi sổ Viên lão đầu nhi , hễ là kẻ khuyên rộng lượng, thì đáng thiên lôi đ.á.n.h!
Nếu là chuyện thể rộng lượng, là đương sự tự rộng lượng tặng một ân tình ? Còn cần lão đến lải nhải?
Nếu là chuyện thể rộng lượng, là đương sự nhịn , nhịn xuống chính là một ngụm m.á.u già tự tổn thương , cái còn cần lão đến lải nhải?
Cho nên cô giữ cháu trai nhỏ của Viên lão đầu nhi chính là cho Viên lão đầu nhi một cơ hội, xem là cải tà quy chính là chịu bài học.
Nếu họ hiểu chuyện, thì nên ơn, xin Phúc gia gia, nhưng nếu họ đằng chân lân đằng đầu, thì cô cũng sẽ khách sáo.
Lý Quế Chi thấy Khương Vân quản, liền lo chuyện bao đồng, chỉ lo việc của .
Chị trêu chọc Khương Vân: “Đối tượng của em thư về a?”
Khương Vân: “Anh nhận mấy chữ , thư gì chứ?”
Lý Quế Chi liền lấy cùi chỏ huých Khương Vân: “Có nhớ đối tượng của em a?”
Khương Vân liếc chị một cái: “Chị dâu hai, chị Viên Dã thì Viên Dã, gì cứ dùng cái xưng hô đối tượng của em thế a.”
Lý Quế Chi liền ha ha. Người kết hôn trêu chọc những cặp tình nhân nhỏ đang yêu đều như , luôn xem hổ, đáng tiếc Khương Vân ngoài ở mặt Viên Dã , da mặt dày lắm đấy, căn bản sợ.
Rất nhanh bên Lương Độn Nhi kinh thiên động địa, Tiểu Hải mất kiên nhẫn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-191.html.]
Tên ngốc đầu óc linh hoạt, giọng thì to, gào nữa là điếc tai đấy.
Tiểu Hải: “Dừng! Còn nữa là bắt đấu tố tên trộm đấy!”
“Nấc――” Lương Độn Nhi nấc một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch hoảng sợ Tiểu Hải.
Cậu bé hiểu Tiểu Hải bình thường vẻ mặt hòa nhã, đột nhiên trở mặt hung dữ như ?
Tiểu Hải trong nguyên tác là một trong xương tủy chút lạnh lùng thờ ơ, đặc biệt là khi ruột cũng như ông bà ngoại qua đời liền hắc hóa vô cùng, sự nghiệp thành công sáng lập công ty liền trực tiếp biến thành đại ma vương lạnh lùng bá đạo.
Bây giờ mặc dù hắc hóa, nhưng thứ tình cảm coi thường kẻ yếu khinh bỉ kẻ vọng tưởng mà hưởng trong xương tủy bé là sẽ đổi, đó còn vì Phúc gia gia mà nhịn, lúc nhịn nữa.
Cậu bé lạnh lùng : “Từ ngày đầu tiên đến, chỗ một cuốn sổ sách .” Cậu bé mò từ trong chiếc túi đeo chéo của một cuốn sổ nhỏ bằng bàn tay, mở , : “Mùng mười tháng chín, ăn trộm ba quả trứng gà sống, bóp vỡ ướt quần. Mười một tháng chín, ăn trộm hai quả trứng gà sống, ngã vỡ . Mười hai tháng chín, đầu tiên bóc trứng gà, ăn vụng ba quả nghẹn, ăn trộm hai quả, bóp nát bét. Mười ba tháng chín, ăn trộm hai quả trứng gà sống gà mái mổ. Tháng chín…”
Cậu bé Lương Độn Nhi: “Còn tiếp tục ?”
Lương Độn Nhi trực tiếp ngây : “Em, em đều nhớ hết ? Anh, đều quên , ăn trộm!”
Tiểu Hà hì hì : “Anh ăn trộm, là trứng gà , tự chạy túi . Haha.”
Đồ ngốc, nghĩ xem tại nào ăn trộm trứng gà cũng mang về nhà ?!! Vốn dĩ ngốc như , kết quả đến trang trại nhỏ đó càng ngốc hơn, trong nhà ngoài ngõ đều tưởng ngốc lắm, bản nghĩ ???
Tiểu Hà thực sự là sốt ruột bé, hận thể bẻ đầu bé xem.
Từ lúc bé ăn trộm đồ, Tiểu Hải vui, nhưng Phúc gia gia khó xử, cho nên đuổi Lương Độn Nhi, thậm chí cũng mắng bé, còn giả vờ thấy.
giữ thể diện cho Phúc gia gia vạch trần bé mặt, nghĩa là Tiểu Hải dung túng việc ăn trộm đồ.
Cậu bé ghét nhất là ăn trộm đồ! Bởi vì khác đều Tống Chiêm Cường lén lút lưng bé ăn trộm đàn bà! Ăn trộm đàn bà cũng là ăn trộm đồ!
Cho nên Lương Độn Nhi mỗi ăn trộm trứng gà, Tiểu Hải liền phá đám bé, vỡ thì là lén lút lấy , ngược khiến Lương Độn Nhi nửa tháng một thành công mang trứng gà về cho bà nội bé.
Đối với Tiểu Hải mà , đập vỡ vứt , cũng cho tên trộm, đặc biệt là ông lão bà lão xúi giục cháu trai nhỏ kẻ trộm!