Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 181

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:14:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại đội trưởng Kinh nhận muộn màng Tống Chiêm Cường đột nhiên trở nên ngoan ngoãn yên tĩnh, còn kêu đau kêu tê nữa, quy củ và yên tĩnh ở đó, cứ như cam chịu phận .

Khi họ đến nhà tù thành phố lúc chập tối, Phó giám đốc nhà tù bên đó nhận điện thoại của Tống Chiêm Cương từ tiếp nhận ký tên.

Phó giám đốc nhà tù tên là Trần Tây Lĩnh, đến bốn mươi tuổi, dáng trung bình mập, chải đầu ngôi giữa, vuốt bóng lộn.

Gặp mặt ông hàn huyên vài câu, liền với Đại đội trưởng Kinh: “Các đồng chí vất vả , bàn giao xong, cứ ăn bữa cơm rau dưa ở nhà khách của nhà tù chúng đối phó một đêm , ngày mai hẵng về.”

Trước cũng như , Đại đội trưởng Kinh quen thuộc, liền gọi hai dân binh và Viên Dã nghỉ ngơi.

Tống Chiêm Cường bên thấy, lập tức đắc ý liếc Viên Dã một cái, hừ, mày đưa tao đến, tự nhiên đưa tao về!

Viên Dã , ngược Trần Tây Lĩnh, hỏi một câu: “Tống Chiêm Cương gọi điện thoại ?”

Trần Tây Lĩnh thuận miệng trả lời một câu: “Gọi .”

Trả lời xong mới phát hiện lỡ miệng, nên , ông vội vàng lảng sang chuyện khác che đậy cho qua.

Mà Đại đội trưởng Kinh thấy ước chừng hiểu , chuyện là họ thể xen .

Lúc đó ý của công xã là Viên Anh Phúc và Viên Dã qua đây, họ liền xét xử theo trình tự, còn phán nặng, thể để Viên Anh Phúc và Viên Dã ý kiến.

Còn về việc Tống Chiêm Văn và Tống Chiêm Cương cứu , thì cứ để họ tùy ý, công xã cũng quản.

Tống Chiêm Cường càng đắc ý hơn, hề sợ hãi chút nào, hai đều gọi điện thoại đến, chắc chắn là . Gã lập tức trút bỏ sự căng thẳng và hoảng sợ mà Viên Dã mang đến cho gã đường , thả lỏng, với Trần Tây Lĩnh: “Giám đốc Trần cảm ơn ông nhé.”

Trần Tây Lĩnh bây giờ tâm trí để ý đến gã, Viên Dã mắt cao hơn ông một cái đầu, từ cao xuống ông , mang cho ông áp lực lớn.

Trần Tây Lĩnh cảm thấy thoải mái, liền nhúc nhích cơ thể, đổi một góc độ, với Viên Dã: “Người em trông lạ mặt quá, là nhân thủ mới tuyển của đại đội dân binh ? Điều kiện thế , tồi nha!”

Đại đội trưởng Kinh vội vàng : “Giám đốc Trần, vị là Viên Dã, từ quân khu xuống. Đại đội dân binh chúng quân nhân trẻ tuổi điều kiện như chứ.”

Quân khu? Thần kinh Trần Tây Lĩnh lập tức căng thẳng, chẳng lẽ chuyện đơn giản?

Ông lập tức phát huy bản lĩnh khéo léo đưa đẩy của , bắt đầu với Viên Dã.

Nếu là một lính bình thường, Đại đội trưởng Kinh sẽ dùng giọng điệu như , tự nhiên là… chỗ dựa a.

Viên Dã liếc ông một cái, cũng vòng vo với ông , thẳng: “ trướng Lữ đoàn trưởng phân quân khu thành phố.”

Trần Tây Lĩnh lập tức càng thêm hòa nhã, tạm thời gác Tống Chiêm Cương sang một bên.

Phân quân khu thành phố trực thuộc quân khu tỉnh, trưởng quan lớn nhất là một vị Sư đoàn trưởng, bên hai trung đoàn, một đóng quân ở núi Thanh Liên ngoại ô thành phố, một đóng quân ở bờ biển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-181.html.]

Mà khu vực thành phố , thì thuộc quyền quản lý của Lữ đoàn trưởng.

Vốn dĩ theo ý của Tống Chiêm Cương, bảo ông nhốt Tống Chiêm Cường hai ngày giáo d.ụ.c một chút là xong, đợi ba năm ngày thì thả Tống Chiêm Cường về.

Đến lúc đó Bí thư Tống và công xã cũng sẽ gì, còn Viên Anh Phúc, ông cũng quản đến đây, kết quả ai ngờ Viên Dã bắt mối quan hệ với quân khu thành phố .

Trần Tây Lĩnh tuyệt đối sẽ vì Tống Chiêm Cương tỉnh mà đắc tội với Lữ đoàn trưởng thành phố, ông đầu liếc Tống Chiêm Cường một cái, cố vẻ ngạc nhiên: “Sao vẫn còn ở đây? Mau thu giam , thứ cứ theo quy củ nhé.”

Làm theo quy củ, tức là thể chiếu cố Tống Chiêm Cường, ít nhất là khi Tống Chiêm Cương đến thì chiếu cố.

Tống Chiêm Cường lập tức hoảng hốt, theo quy củ gã là mới, còn thể vớt vát ?

Gã từng ít chuyện trong nhà tù, mới đến tiên đ.á.n.h một trận, lợi hại hơn còn thể … Hồi đó xong gã còn coi như chuyện vui vẻ một hồi lâu, ngờ lúc cũng đối mặt với tình huống như ? Gã ngoại hình tồi, vóc dáng cũng , tuyệt đối là món hàng đắt khách a.

Gã cầu xin Giám đốc Trần, hy vọng Trần Tây Lĩnh chiếu cố một chút, nhất là nhốt chung với những tội phạm văn hóa đó, đừng nhốt chung với những phần t.ử tội phạm thực sự.

h.i.ế.p d.ă.m !!!

Trần Tây Lĩnh xua tay bảo đưa gã , mời Viên Dã và Đại đội trưởng Kinh mấy ăn cơm.

Viên Dã ý định thù tiếp giao lưu với ông , ngược hứng thú với việc tham quan nhà tù.

Anh hỏi Trần Tây Lĩnh: “Giám đốc Trần, phạm nhân ở đây ngoan ngoãn ? Có đ.á.n.h ?”

Trần Tây Lĩnh bật : “Con mà, đều kẻ cứng đầu, thỉnh thoảng đ.á.n.h ẩu đả.”

Bất kỳ lúc nào nhà tù, nông trường lao cải cũng sẽ là mái nhà hòa bình, bất kể là tội phạm văn hóa tội phạm chính trị, chỉ cần đến đây thì chắc chắn trải qua sóng gió ở đây.

Viên Dã gật đầu: “Rất thú vị.”

Anh chút hứng thú với cái .

Anh tận mắt Tống Chiêm Cường nhốt buồng giam, là phòng đơn, mà là trực tiếp rút thăm ngẫu nhiên từ mấy buồng giam đủ .

Trong những phạm nhân cùng buồng giam với Tống Chiêm Cường, một gã đàn ông mặt đầy thịt ngang, từ trán đến má một vết sẹo đao đứt đoạn, trông vô cùng đáng sợ.

Tống Chiêm Cường ở trong làng còn dám giở thói ngang ngược, đến đây lập tức biến thành chim cút, sợ hãi đến mức cảm thấy một đêm cũng trụ nổi.

Viên Dã gã đàn ông mặt sẹo đó, hỏi Trần Tây Lĩnh: “Giám đốc Trần, sức lực lớn ?”

Trần Tây Lĩnh vì để chứng tỏ giở trò, cho nên buồng giam của Tống Chiêm Cường do ông sắp xếp, là để cấp rút thăm ngẫu nhiên, ngờ rút trúng cái tên sát tinh !

 

 

Loading...