Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 176

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:14:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

cứ nhắm việc gã dám tay với cô, gã cũng đừng hòng yên , tất nhiên chịu chút đau khổ mới . Nếu Tống Chiêm Cương bọn họ cứu gã, thì cô sẽ cùng nhà đẻ, Phúc gia gia họ cùng lên công xã gây áp lực, bắt buộc trừng trị nghiêm khắc tên khốn .

Đợi cô tắt đèn xuống, ánh trăng sáng vằng vặc chiếu lên bệ cửa sổ, cô nghiêng với mèo đen, phát hiện ánh mắt của nó mang đến cho cô một cảm giác quen thuộc khó tả.

Nó đưa móng vuốt nhẹ nhàng vỗ vỗ lên đầu cô, dường như đang an ủi cô.

Khương Vân: “???”

Viên Dã lẳng lặng cô, còn phát tiếng gừ gừ khe khẽ giục cô ngủ. Rất nhanh, cô quả nhiên nhắm mắt ngủ . Anh bắt đầu nhẹ nhàng vỗ cô, còn sờ sờ má cô, ghé sát hôn một cái. Đợi cô ngủ say, cô một lúc lâu, đó dậy rời khỏi ngọn núi trở về doanh trại.

Anh trực tiếp gõ cửa phòng Lữ đoàn trưởng.

Lữ đoàn trưởng hôm nay tụ tập nhỏ với mấy chiến hữu cũ, uống thêm hai ly, cũng về khu nhà gia thuộc, trực tiếp ngủ trong ký túc xá đơn của doanh trại, hơn mười giờ đang là lúc ngủ ngáy rung trời, cho nên gõ cửa là mở .

Người nếu nhiệm vụ, thì một tiếng động nhỏ cũng sẽ cảnh giác, nhưng nếu ông ở trong doanh trại của , chỉ cần còi báo động vang lên, cho dù khiêng ngoài ông vẫn cứ ngủ như thường.

Ông tuy vẻ nghiêm khắc, nhưng thực cũng dung túng cho binh lính, cho nên những tân binh xuất tồi tính cách kiêu ngạo sẽ nhân lúc đêm tối đến trêu chọc ông , nhưng phần lớn đều ông đ.á.n.h cho một trận.

Viên Dã móc một sợi dây thép trực tiếp gạt mở cửa, trong nhà rót một ca nước lạnh, đó ở đầu giường, một tay bóp cằm Lữ đoàn trưởng, một tay nghiêng ca , dòng nước lạnh buốt liền trực tiếp đổ miệng Lữ đoàn trưởng.

“A―― khò khò―― ực ực――” Lữ đoàn trưởng liên tiếp uống hai ngụm, lập tức tỉnh dậy, vung quyền đ.á.n.h tới, giơ chân đá tới, Viên Dã dễ dàng hóa giải khống chế.

Lữ đoàn trưởng liền mắng: “Thằng ranh nào ăn đòn?”

Viên Dã buông ông tiện tay bật đèn điện: “Lữ đoàn trưởng, ông bắt tù binh .”

Lữ đoàn trưởng thấy giọng Viên Dã, liền vui vẻ: “Cậu khá lắm, động tác như mèo , đây thấy chút động tĩnh nào.”

Viên Dã: “Lữ đoàn trưởng, xin nghỉ phép.”

Lữ đoàn trưởng: “Chốt cửa của cạy hỏng chứ?”

Viên Dã đặt sợi dây thép nhỏ tay ông .

Lữ đoàn trưởng lập tức nhảy dựng lên kiểm tra cửa, cửa của ông là đóng chốt, một đầu chốt móc cong, trực tiếp móc , từ bên ngoài mở phá hỏng cấu trúc là điều căn bản thể.

Ông ngạc nhiên Viên Dã: “Cậu mới học mấy ngày, cơ quan cũng ?”

Viên Dã: “Bộ đội dạy .”

Lữ đoàn trưởng càng vui hơn: “Ây da, xem năm nay Lão Lữ định sẵn là nở mày nở mặt . Cậu cố gắng giành thể diện về cho đấy.”

Viên Dã: “Đảm bảo thành nhiệm vụ!”

Lữ đoàn trưởng: “Chuẩn tấu. Xin mấy ngày?”

Viên Dã: “Một ngày. Dời thêm một ngày nữa.” Anh tiếp theo một ngày nghỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-176.html.]

Lữ đoàn trưởng đồng ý, còn cho mượn xe díp của : “Tàu hỏa chậm lắm.”

Viên Dã nhận lấy chìa khóa: “Cảm ơn Lữ đoàn trưởng.”

Chiếc xe díp thắng khi Khương Vân trả cho , nếu Khương Vân thành phố, căn bản cần khỏi doanh trại, tự nhiên cũng cần xe díp.

Anh chào tạm biệt Lữ đoàn trưởng, Lữ đoàn trưởng còn dặn dò : “Mang theo giấy tờ của , ai mà bắt nạt , cứ xưng danh hiệu của , trong phạm vi quân khu chúng tên Lão Lữ dùng lắm. Ồ đúng , mang theo cả bản đồ nữa, đừng lái xe nam về bắc đấy!”

Có một lính mới tò te khả năng định hướng cực kỳ kém, đặc biệt là đường đêm, đừng hòng mong thể tự đến đích.

Viên Dã nở một nụ mỉm, cô ở phía radar chỉ đường, mãi mãi sẽ sai.

Từ thành phố lái xe cần qua huyện, thể vòng qua núi Thanh Liên, mặc dù đường núi gập ghềnh, nhưng kỹ thuật của siêu phàm tự nhiên sợ. Trong đêm khuya, chiếc xe díp giống như một con mãnh thú lao vun v.út xuyên qua trong núi, khi vòng qua núi Thanh Liên liền trực tiếp chạy con đường đất của công xã.

Lúc rạng sáng, liền đến vị trí ngọn núi phía đại đội Hồng Phong.

Một hai giờ sáng là lúc con buồn ngủ mệt mỏi nhất, lúc cô đang ngủ say, làng gọi cô dậy mà trong xe đợi.

Đợi Mai ngày càng sáng, lúc hơn ba giờ, lái xe làng, đỗ xe ở phía chuồng gia súc.

Anh thể trực tiếp trèo tường , cũng thể trực tiếp gạt then cửa , nhưng dọa cô, cho nên vòng nhà gõ gõ cửa sổ .

Khi gõ tiếng thứ ba, Khương Vân tỉnh, thấy giọng Viên Dã từ ngoài cửa sổ truyền đến, cô ngạc nhiên : “Viên Dã?”

Viên Dã: “Anh trèo tường , em mở cửa nhà cho .”

Khương Vân mừng sợ, vội vàng khoác áo xuống giường, mở cửa nhà ôm một vòng tay nóng rực.

Bàn tay to lớn của giữ c.h.ặ.t gáy cô, nụ hôn nóng bỏng liền rơi xuống môi cô. Giống như nỗi nhớ nhung và lo lắng đều trút nụ hôn , vội vã mà kém phần dịu dàng, còn mang theo sự bá đạo độc nhất vô nhị của .

Rất lâu , mới buông cô , trực tiếp bế cô lên về phòng.

Khương Vân căng thẳng: “Anh mệt ? Sang phòng ngủ một giấc cho t.ử tế .”

Viên Dã: “Anh cứ ngủ bên cạnh em, đảm bảo sẽ ngoan ngoãn.”

Sau khi đặt Khương Vân lên giường đất, còn rửa tay rửa mặt mới lên giường, áp sát lưng Khương Vân xuống ôm cô lòng.

Khương Vân ban đầu căng thẳng, nhưng lời đảm bảo của luôn hiệu lực, chỉ ôm cô chứ gì cả. Anh luôn thể mang cho cô cảm giác an , khiến cô mãi mãi bao giờ sợ .

Khương Vân trong vòng tay ngủ , cô xoay đối mặt với , khẽ hỏi: “Anh nghỉ phép thời hạn ?”

Giọng Viên Dã dịu dàng mà trầm thấp: “Ừm.”

“Tự lái xe ? Có mệt ?” Về muộn thế , chắc chắn là tự lái xe đêm .

 

 

Loading...