Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 168

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:13:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô đưa tay cho nó uống linh tuyền: “Mau uống , bao nhiêu ngày uống, mày đói ?”

Mèo đen thích ăn bậy bạ, chỉ thích ăn linh tuyền cô đút thôi.

Mèo đen meo một tiếng, bắt đầu từ từ ăn linh tuyền, ăn một lát thì ăn nữa.

Khương Vân tắm cho nó, nhưng thấy nó sạch sẽ, cũng mùi, móng vuốt cũng sạch sẽ, đoán chừng bản nó vẫn giống như chú ý vệ sinh, liền thôi.

sấp đùi cô, u oán cô.

Không hiểu , Khương Vân ánh mắt đó của nó, đôi mắt, mà là sự tủi toát từ ánh mắt, mà… quen thuộc thế nhỉ.

Không , đừng suy nghĩ lung tung, sẽ tự dọa đấy.

Khương Vân lập tức nhớ tới giấc mơ mơ, ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, nhưng cô nghĩ ngợi lung tung gì .

Cô vuốt ve con mèo từng cái một, đó lơ đãng sách, dứt khoát chuyện với mèo: “Tiểu Dã, mày , khi mày bỏ nhà , bọn tao nhặt một Tiểu Dã nữa. Mày là mèo hoang nhỏ, rừng nhỏ.”

Nói nhịn bật , , nhớ tới nụ hôn triền miên sáng nay, mặt cô liền đỏ bừng.

Mèo đen là do sức mạnh nguyên thần của Viên Dã hóa thành, tự nhiên hiểu, rõ mồn một, cũng thể cảm nhận cô một cách chân thực.

Anh đôi má trắng ngần của cô ửng hồng, đôi mắt hoa đào xinh long lanh ngấn nước, liền nhịn hôn cô thêm cái nữa. hình thể hiện tại của thế , nếu quá đáng với cô sẽ dọa cô sợ, cho nên chỉ thể cố gắng kìm nén bản .

Ai ngờ, Khương Vân vì chột hổ, chạm ánh mắt của mèo đen, cứ cảm thấy đôi mắt đó của nó dường như thể thấu lòng , càng thêm hổ.

Cô ôm chầm lấy nó, vùi mặt bộ lông dày của nó bắt đầu rên rỉ kêu la khe khẽ, thật sự là quá hổ .

Dái tai trắng trẻo mềm mại của cô ở ngay bên miệng, Viên Dã từ chối, thè đầu lưỡi l.i.ế.m một cái.

Khương Vân như một luồng điện nhỏ xẹt qua, sợ hãi vội vàng đặt mèo đen xuống, ngạc nhiên nó: “Sao mày còn mang theo điện thế !” Cô đưa đầu ngón tay chạm nó, bình an vô sự. Cô lẩm bẩm: “Xem là tĩnh điện .”

Vì sợ tĩnh điện, cô ôm nó nữa, cũng vuốt mèo nữa, để nó ngủ sang một bên.

Cô chọc chọc tai nó, cũng mặc kệ nó hiểu liền trêu chọc nó: “ , đại đội tìm mày bắt chuột đấy, nhưng bọn Tiểu Hải tưởng mày chạy mất về nữa. Vậy ngày mai mày chạy chạy đây, con chuột bắt bắt?”

Viên Dã: “…” , chuột. Bây giờ thể phân hóa sức mạnh nguyên thần trong một thời gian đủ lâu, hơn nữa mèo đen cần ít sức mạnh, buổi tối ở bên cô, ban ngày bắt chuột, vấn đề gì. Anh ở bên thời gian rảnh thì tu luyện, cần tiêu hao quá nhiều sức mạnh, thể gánh vác .

Mèo đen liền meo một tiếng với Khương Vân, biểu thị thể bắt chuột.

Khương Vân mỉm , gãi gãi cằm nó: “Ngủ thôi.”

Mèo đen liền ngoan ngoãn sấp bên gối cô, y như .

Khương Vân đối mặt với nó, cảm thấy nó thể trở về thật , mặc dù chỉ là một con mèo, nhưng đầu tiên bảo vệ cô khi cô xuyên đến đây.

ơn nó, luôn ở bên cạnh nó, dùng linh tuyền nuôi dưỡng nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-168.html.]

Sau khi cô tắt đèn, Viên Dã vẫn thể cô rõ ràng.

Đợi khi cô nhắm mắt sắp chìm giấc ngủ, ghé sát hôn lên mắt cô, trong lòng thầm một câu ngủ ngon.

Khương Vân nửa tỉnh nửa mê, cảm thấy hôn , thậm chí thể ngửi thấy thở quen thuộc, cô mơ màng vô thức gọi một tiếng: “Viên Dã?”

Một tiếng Viên Dã, cô lập tức mở mắt , trong bóng tối là đôi mắt lóe lên ánh sáng u ám của mèo đen.

Khương Vân tự giễu , cảm thấy đúng là uống nhiều bùa mê t.h.u.ố.c lú của Viên Dã quá , mới một ngày gặp bắt đầu nhớ .

Thôi , thói quen đúng là một thứ đáng sợ.

Mà tiếng Viên Dã đó của cô khiến vui sướng vô cùng, cô đang nhớ đấy, cô cũng đang nhớ đấy, ừm nhớ mèo, mà là kiểu nhớ đàn ông .

Sáng hôm trời sáng, mèo đen quả nhiên vẫn ngủ bên gối cô, Khương Vân vui mừng gọi mấy em dậy: “Mau , Tiểu Dã về .”

Mấy đứa Tiểu Hải Tiểu Hà lập tức tỉnh giấc: “Oa, đúng là Tiểu Dã !” Chúng thi nhào tới: “Anh Tiểu Dã, bọn em nhớ lắm.”

Mèo đen v.út một cái, trực tiếp điểm nhẹ bệ cửa sổ nhảy tót lên xà nhà, từ cao xuống chúng.

Tiểu Hà: “Oa ồ, Tiểu Dã một thời gian gặp, lợi hại hơn nhiều đấy.”

Tiểu Hải nhớ tới chuyện Thiết Đầu mèo tìm mèo cái, liền hét lên: “Anh Tiểu Dã, lâu như , tìm vợ ?”

Khi bé hỏi như , liền thấy đôi mắt của con mèo đen xà nhà sáng lấp lánh, đuôi vểnh lên thật cao, bộ dạng vô cùng đắc ý.

Nếu Viên Dã còn tự chủ, và năng lực hiện tại cũng thể dùng sức mạnh nguyên thần hóa một bản khác, thể biểu diễn nhào lộn ngay tại chỗ xà nhà.

Thế là mèo đen vô cùng đắc ý và kiêu ngạo dọc theo xà nhà, qua mái nhà, thậm chí thể dùng cách ngược lực hấp dẫn của trái đất để lùi.

Mấy đứa trẻ xem mà liên tục kinh hô: “Oa, Tiểu Dã ngoài mấy ngày nay, trở nên lợi hại hơn !”

Tiểu Hải: “Anh Tiểu Dã, ăn sáng xong, chúng bắt chuột nhé.”

Mèo đen: “Meo~~” Đồng ý .

Tiểu Hà vẫy tay với nó: “Xuống đây , chúng cùng chơi nào.”

Mèo đen liền nhảy phốc một cái, trực tiếp nhẹ nhàng nhảy lên vai Tiểu Hà, xổm vai bé để Tiểu Hà vác ngoài.

Bọn trẻ liền chạy ngoài sân chơi.

Khương Vân một lát bắt đầu về nhà rửa nồi nấu cơm, Tiểu Hải chạy về giúp cô nhóm lửa, bên nấu cháo kê táo đỏ, tiên đun lửa to cho sôi, đó để lửa nhỏ từ từ ninh.

Lúc ninh cháo kê, Khương Vân nhào bột , đặt thớt xuống bắt đầu cán bánh, cán bánh xong mở vung nồi đặt vỉ hấp và phên hấp , rửa sạch chục quả trứng gà đặt ở mép nồi, rải rơm rạ chải sạch lên, đó trải chiếc bánh mỏng to lên hấp.

 

 

Loading...