Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:13:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Minh Vệ: “Đồng chí Viên Dã, nếu đến bộ đội chúng huấn luyện đặc biệt, đến lúc đó với bản lĩnh của tuyệt đối thể ở bộ đội cần chuyển ngành. Nếu thể ở , tùy ý ăn màn thầu bột mì trắng lớn, một tháng còn thể trợ cấp thêm cho hai mươi lăm cân tem phiếu lương thực, ba cân dầu, hai thước tem phiếu vải, ba cân trứng gà, một cân đường đỏ một cân đường trắng, ba cân thịt, thế nào?”

Anh nông thôn vật tư thiếu thốn, đặc biệt là thịt, đường, vải, tem phiếu lương thực những thứ , những nhà bình thường kiếm , chỉ cần tung mấy pháp bảo , thì gì là .

Viên Dã động lòng, mặc dù thích ăn, nhưng để Khương Vân và hai em ăn thịt lợn.

Lý Minh Vệ thấy thần sắc ý động liền thêm một mồi lửa: “Chàng trai, còn trẻ nếu chút thành tích, kiếm chút gia nghiệp, nuôi vợ con? ? Cậu xem vợ mọc trắng nõn xinh , chịu khổ chịu mệt, chẳng lẽ nỡ để cô cả đời ở nông thôn dầm mưa dãi nắng? Còn hai đứa con trai tuấn tú như , cho chúng một tương lai ?”

Viên Dã: “ thể.”

thể cho.

Lý Minh Vệ: “……” Hóa nhiều như , dùng hai chữ đuổi ? “Chàng trai, cứ thử một tháng , một tháng huấn luyện chắc chắn thành quả, đến lúc đó……”

“Dài quá!” Viên Dã một tháng, lập tức lắc đầu. Anh một ngày cũng rời khỏi nhà, rời khỏi ngôi nhà cùng cô.

Lý Minh Vệ: “…………” Cậu dầu muối ăn ?

Bên Lữ đoàn trưởng trực tiếp sải bước dài tới, ông quyết định chuyện với Khương Vân, bắt đầu từ vợ, luôn là dễ .

Khương Vân thấy hai họ là nghiêm túc, lúc mới cùng họ sang một bên chuyện của Viên Dã: “Lữ đoàn trưởng, Trung đội trưởng Lý, đối tượng của , chỉ là nhà chúng nhặt . Ước chừng mất trí nhớ đầu óc thấp tuổi, suy nghĩ những vấn đề phức tạp, ngài đừng gấp với .”

Hai dám tin Khương Vân, đặc biệt là Lữ đoàn trưởng, tròng mắt đều sắp trừng ngoài, oai phong lẫm liệt.

Khương Vân ngại ngùng, cô tưởng họ kinh ngạc cô và Viên Dã vợ chồng mà thiết như , lập tức giải thích một chút: “Anh thích chơi với hai đứa con trai của , chúng cũng theo, cho nên…… thực sự đối tượng, thể chủ cho .”

Lữ đoàn trưởng quan tâm cái , ông cố gắng đè thấp giọng, hưng phấn hỏi: “Đồng chí Khương Vân, các cô vận may như , nhặt một cái liền nhặt một bảo bối như ?”

Lấy bản đồ đây, chúng lập đoàn nhặt!

Mặc dù Viên Dã , nhưng Lữ đoàn trưởng vẫn nỡ bỏ qua một hạt giống như , ông Khương Vân lên thành phố họp, : “Vừa a, mấy ngày nay cô họp, để đến doanh trại huấn luyện, hai ba ngày là thể kết quả.”

Ông yêu tài, từ việc Viên Dã thể hoang mang vội vã bắt cây côn bay tuột, vật tay với ông mảy may căng thẳng còn thắng nhẹ nhàng như , ông liền bỏ xuống .

Đặc biệt Viên Dã gặp ông một chút cũng căng thẳng gò bó, giống những khác kích động như , ông liền càng thử.

Khương Vân gạt ý của họ, hơn nữa Viên Dã rốt cuộc khôi phục trí nhớ thế nào, cô cũng giúp gì, lẽ dựa sức mạnh của bộ đội, còn thể đến bệnh viện quân khu kiểm tra một chút, chừng cách đấy.

Cô liền khuyên Viên Dã thử xem, dù cũng chỉ bảy tám ngày, cô họp tọa đàm huấn luyện, lỡ việc gì.

Viên Dã do dự một chút, đó chằm chằm cô, dường như đang suy xét suy nghĩ thực sự của cô.

Cuối cùng, gật gật đầu, biểu thị đồng ý.

Lý Minh Vệ : “Tối nay cùng tàu hỏa xuất phát.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-148.html.]

Mấy ngày và Lữ đoàn trưởng mấy là lái xe Jeep đến, tuyển chọn xong hôm nay dẫn đoàn tàu hỏa về phân quân khu thành phố.

Anh lấy bảng biểu giúp Viên Dã điền, cột tuổi tác theo ước tính của hai mươi tuổi, ở cột tình trạng hôn nhân xuống kết hôn, đợi điền xong cho Viên Dã và Khương Vân một lượt.

Viên Dã xong lông mày liền nhíu , hài lòng.

Lý Minh Vệ: “Chỗ nào đúng?”

Viên Dã: “Ba mươi.”

Tiểu Hải Tiểu Hà luôn ngoan ngoãn đợi bên cạnh xen lời, lúc thấy Viên Dã ba mươi tuổi, hai đứa liền lên.

Tiểu Hà: “Chú Viên Dã, ông nội chú nhiều nhất hai mươi tuổi, thể mười tám tuổi.”

Tiểu Hải: “Ông Bí thư cũng như .”

Viên Dã nghiêm mặt: “Ba mươi!”

Lý Minh Vệ: “…………”

Cuối cùng Lữ đoàn trưởng hỏi một chút, lên, vỗ vỗ vai Viên Dã: “Lớn quá đối với mới thiện, thì ……”

Viên Dã: “Hai mươi sáu.”

Lý Minh Vệ liền hiểu chỗ nào cố chấp như , dù tuyển chọn mới cơ bản đều ở giữa 17-22, quá lớn dễ giữ đội.

Viên Dã liền Khương Vân, cô năm nay 25 tuổi, liền 26 tuổi.

Khương Vân đến mất tự nhiên, khỏi cửa biệt nữu như nhỉ? Cô liền nhỏ giọng giải thích cho vấn đề tuổi tác, dù tuổi tác rõ, cảm thấy giống hai mươi, thì hai mươi thôi, cũng rớt miếng thịt nào.

Viên Dã: “ nhỏ như .”

Cuối cùng vẫn là Tiểu Hải hiểu , hiệu Viên Dã xổm xuống, rỉ tai thầm.

Viên Dã quả nhiên liền xổm xuống.

Tiểu Hải ghé tai : “Sinh nhật cháu nhỏ, trừ hai tuổi, đó sổ hộ khẩu của còn khai lớn hơn một tuổi, cho nên năm nay mới 21 tuổi.”

Khương Vân ở bên cạnh thấy: “!!!” mới 21 tuổi hai đứa con trai lớn 7 tuổi? Các lừa kẻ ngốc .

Lừa kẻ ngốc cũng lừa , nhưng Viên Dã coi là thật mà suy xét, Khương Vân, nhỏ giọng: “ thấy Vân Vân mười tám.”

Hai em gật đầu lia lịa: “ đúng đúng, mười tám.”

 

 

Loading...