Viên Dã liền lén lút Phúc gia gia.
Phúc gia gia : “Thực , để qua hỏi Trưởng khoa Triệu.”
Ông nhà hỏi Triệu Kim Nghĩa đang uống chuyện với Bí thư Tống, thể dẫn theo nhà , tự gánh vác chi phí của nhà. Ông báo tên Viên Dã và hai em lên.
Triệu Kim Nghĩa : “Đương nhiên thể, đến lúc đó dẫn đoàn mà, sẽ sắp xếp, đến đó ở nhà khách, vấn đề gì.”
Bản ông cũng quen Bí thư Tống, Đại đội trưởng, quan hệ tồi, còn hành lá cà chua và trứng gà của đại đội Hồng Phong, cộng thêm giao tình cá nhân của ông và Trịnh Tất Thần, chút việc bận tính là gì, tiện tay mà thôi.
Bí thư Tống cũng để Viên Dã theo , vóc dáng cao sức lực lớn, phụ trách bảo vệ Khương Vân, khỏi để Khương Vân lớn lên xinh đầu tiên khỏi cửa sự cố gì. Ông : “Chi phí của Viên Dã và hai đứa trẻ, đại đội phụ trách.”
Bất kể ông chi cho nhà Khương Vân bao nhiêu tiền, Khương Vân đều thể kiếm về gấp bao nhiêu , Bí thư Tống tính toán rõ ràng lắm, lúc hào phóng một chút tặng một ân tình mấy.
Phúc gia gia ngoài thấy Khương Vân vẫn nới lỏng miệng với Viên Dã, liền : “Trưởng khoa Triệu đồng ý giúp sắp xếp, Bí thư Tống cũng đồng ý để Viên Dã theo bảo vệ con. Con gái một con khỏi cửa cha và cha con đều yên tâm, Viên Dã và bọn trẻ theo cùng, chúng thể mở mang tầm mắt, con cũng bảo vệ, mấy a.”
Khương Vân vẫn đang giãy giụa: “Thế đủ nghiêm túc nhỉ, đều họp, con còn kéo theo gia đình du lịch? Chỗ ở cũng tiện.”
Cô thể bảo sắp xếp riêng hai phòng chứ?
Viên Dã: “ ngủ đất.” Ngay cả bây giờ cũng thường xuyên nửa đêm biến thành mèo rúc bên cạnh cô, chỉ ở bên cạnh cô mới an tâm.
Khương Vân nghĩ nên hỏi Tiểu Hải Tiểu Hà, hai đứa trẻ trưởng thành hơn Viên ba tuổi một chút, chắc sẽ chủ động ở nhà.
Cô liền dậy gọi hai em đang chơi ở bên qua, hỏi chúng nên cùng Viên Dã ở nhà .
Hai em vốn tưởng một hai ngày là về, bây giờ bảy tám ngày, lập tức trở nên lo âu căng thẳng giống Viên Dã, chỉ sợ bắt nạt, , chúng và Viên ba tuổi nhất trí cho rằng, nên cùng cô.
Khương Vân bất đắc dĩ.
Cô phát hiện bình thường Viên Dã bám lấy cô, những xung quanh ai thấy lạ! Phúc gia gia, cha cô và Bí thư Tống v. v. đều cảm thấy bình thường, cứ như thể nên theo cô .
Điều nếu là khác, sớm âm thầm nhắc nhở giữ cách chú ý chừng mực khỏi để lời tiếng .
Sao đến chỗ Viên Dã, cảm thấy thứ đều bình thường?
Hơn nữa bản cô cũng bất tri bất giác buông bỏ sự cảnh giác, với ngày càng gần gũi, bây giờ thời gian Viên Dã bầu bạn với cô hàng ngày còn nhiều hơn cả hai em!
Lúc nấu cơm, ở đó hai em cần nhúng tay, giúp cô nhào bột, nhóm lửa, thái rau, bưng bát, rửa bát…… Buổi trưa cô ngủ trưa ở nhà, sẽ ở nhà chính, cũng gì, dù cũng im lặng tiếng, chẳng lẽ thấy chán !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-142.html.]
Bây giờ cô khỏi cửa, cũng theo, mà ý nghĩ đầu tiên của cô là bài xích, mà là cảm thấy nếu cô dẫn theo thì , may mà lý trí kéo cô .
Anh đang khiến cô quên là một phụ nữ ly hôn, đang từ từ khôi phục tâm thái của thiếu nữ.
Cô cảm thấy như nguy hiểm!
Nếu chỉ là một thành viên trong gia đình, cô chỉ cần đối xử với cô, cần suy nghĩ quá nhiều điều khác. nếu…… thôi bỏ đừng nghĩ nữa.
Khương Vân cũng vui mừng vì quan tâm cô, mỉm : “Được, chúng đều .”
Cô cứ coi như mượn cơ hội dẫn bọn trẻ ngoài dạo chơi, lúc chúng còn nhỏ ngoài chơi một , đó là kỷ niệm cả đời đấy.
Thấy cô đồng ý, Viên Dã liền đưa tay đập tay ăn mừng với hai em, hai em vui vẻ chạy thu dọn đồ đạc.
Khương Vân một đám ba tuổi lắc đầu , hai em và Viên ba tuổi ở cùng , cũng biến thành ba tuổi !
Mùa hè khỏi cửa một cái lợi, cần mang chăn đệm, chỉ mang quần áo giặt của là , bốn họ, một cái túi xách là giải quyết xong.
Biết Khương Vân sắp họp, mấy Trương Ái Anh cũng đều vui mừng, còn lo liệu gom tiền lộ phí cho cô, đều Khương Vân uyển chuyển từ chối.
Buổi chiều Khương Thịnh và Đinh Quế Mai hai tiểu t.ử Khương Quang Dập xong, buổi tối hai ông bà già cùng đến một chuyến, tặng Khương Vân một cái cặp sách màu xanh quân đội mới, một cái ca lớn chữ thập đỏ Khương Thịnh thưởng. Có một cái ca lớn thì tiện, khỏi cửa mang theo thể uống nước thể đựng thức ăn, công dụng nhiều.
Đinh Quế Mai còn cho tiền, Khương Vân đều từ chối, cô còn bảo nhà Đinh Quế Mai cần trồng quá nhiều rau, ăn gì thì bảo mấy đứa Tuệ Linh đến hái. Vườn rau trang trại nhỏ của cô bây giờ mọc cực kỳ , căn bản ăn hết.
Quả nhiên, lúc Khương Vân với họ Viên Dã cũng , họ ai cảm thấy kỳ lạ, ngược bày bộ dạng nên theo cô, mới là bình thường.
Khương Vân cũng xoắn xuýt nữa, thì thôi.
Hai ngày là ngày tập trung huyện, công xã sẽ cử máy kéo đưa hai đại biểu lên huyện.
Khương Vân nhiều bánh hấp, buổi sáng hấp bánh luộc trứng gà, bánh cuộn trứng gà ăn. Ăn xong cuộn thêm mấy cái, dùng chỉ buộc sẽ bung , mang theo buổi trưa ăn huyện. Mùa hè nóng, thể mang nhiều, khỏi thiu.
Họ đợi ở ven đường một lúc, máy kéo Đông Phương Hồng của công xã liền ầm ầm chạy tới.
Tài xế họ Kinh, phía thùng xe một đại biểu khác, là Đại đội trưởng Kinh Kỳ của đại đội công xã.