Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 136
Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:12:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợi trang trại nhỏ thành công, đại đội sẽ cắt cả mảng núi đó phát triển lâm mục nghiệp.
Gà ăn sâu bọ và hạt cỏ, trâu bò cừu thỏ ăn cỏ chăn nuôi, hơn nữa còn thể nuôi nhân tạo châu chấu và giun đất, dùng để cho gà cho lợn ăn đều dinh dưỡng.
Cho nên, cô căn bản lo vấn đề thức ăn.
Trần Hồng Hà và Trần Phúc Thanh bàn bạc một chút, sẵn lòng hợp tác với Khương Vân, để Khương Vân chia đợt bắt gà con qua đó, cô còn thể giúp mua thỏ lông dài, chỉ là cừu cắt lông và bò sữa cô vô năng vi lực, cần Khương Vân tự nghĩ cách.
Nói xong chuyện chính, Trần Phúc Thanh liền hỏi Khương Vân: “Đồng chí Khương, một vấn đề luôn tò mò.”
Khương Vân hiệu ông cứ việc hỏi.
“Tại gà giống của chúng , mà trứng nhà cô ngon hơn của chúng ?” Điều Trần Phúc Thanh họ đều tò mò.
Mấy đứa Tiểu Hải bán trứng gà ở chợ, Trần Phúc Thanh sai mua qua, về nếm thử quả thực ngon hơn của nhà .
Đây rốt cuộc là tại ? Ông hiểu.
Khương Vân : “Có thể vì chúng thả rông chăng? Ngoài chính là cho ăn sâu bọ châu chấu, ít ăn lương thực. Protein nhiều, trứng gà sẽ thơm.”
Nói thì , Trần Phúc Thanh vẫn bán tín bán nghi, bởi vì trong thôn họ cũng gà thả rông, cũng ăn sâu bọ, trứng gà đó cũng thơm, nhưng so với trứng gà nhà Khương Vân, luôn kém một chút gì đó.
Chỉ cần nếm thử trứng gà nhà Khương Vân, là nhớ mãi quên, cảm thấy trứng gà nhà cô là ngon nhất.
Cuối cùng, Khương Vân đành đổ cho mấy con gà mái: “Có lẽ chúng ở bên cạnh sống đặc biệt vui vẻ, cho nên đẻ trứng ngon hơn, haha.”
Ôn đại nương: “Còn đừng , thật sự khả năng như .”
Bản bà ấp gà con, luôn cảm thấy một mối liên hệ thần bí nào đó với trứng gà, gà con đấy.
Trần Hồng Hà giữ Khương Vân ăn cơm, cô chịu, xin nhiều lương thực như tiện ăn của , chỉ hẹn để Trần Phúc Cơ chia đợt đưa gà con vịt con đến.
Cô tìm Viên Dã, theo sự chỉ dẫn của bọn trẻ con, tìm thấy một cây liễu lớn.
Anh cành cây liễu lớn vươn , hai cái chân dài tùy ý đung đưa, một bộ dạng ưu thương vướng bụi trần.
Khương Vân ngửa đầu , khó cao như thể trèo lên , cô vẫy tay: “Viên Dã, về nhà thôi.”
Viên Dã, về nhà thôi.
Về nhà thôi.
Nhà.
Từ ngữ lập tức kích thích , Viên Dã chống lòng bàn tay lên cành cây, cả nhanh nhẹn linh hoạt nhảy xuống, nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Khương Vân.
Bọn trẻ con: “Oa! Đẹp trai quá! Giỏi quá!”
Khương Vân cong đôi mắt, ngửa đầu Viên Dã: “Bảo đừng đến, cứ đòi đến, chán nhỉ?”
Viên Dã lắc đầu, biểu thị một chút cũng chán.
Anh tự nhiên nhận lấy túi nilon trong tay Khương Vân, bên trong đào to, táo xanh Trần Phúc Thanh đóng cho cô, đều là đại đội Trần gia tự sản xuất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-136.html.]
Trần Yến Ni ở phía hét: “Dì Khương, dì đến nhà cháu chơi ạ?”
Khương Vân đầu với cô bé: “Không nha, dì về nhà, cảm ơn cháu nha.”
Trong mắt Trần Yến Ni khó giấu nổi sự hụt hẫng, Khương Vân và Viên Dã cạnh , trai tài gái sắc thật là đôi.
Lúc Viên Dã và Khương Vân về nhà, đột nhiên nghiêng đầu chớp chớp mắt với Trần Yến Ni, chúng về nhà đây!
Mặc dù cha cháu lái xe tải lớn, thì ! Vân của sẽ để ông về nhà!
Không chỉ là xe tải lớn , cũng thể lái!
Lòng hiếu thắng của Hắc Miêu Vương cho phép nhận thua, cho nên thứ đều sắp xếp học hỏi.
Khương Vân đang so đo với , hiệu cùng lên công xã một chuyến, xem xem sắm sửa chút đồ dùng cần thiết trong nhà. Cô vốn định mua chút xương xẩu thịt thà cần tem phiếu các loại, đáng tiếc hai ngày nay đều mổ lợn, cho nên mua .
Cô liền mua mấy hộp diêm, thứ trong nhà luôn dự trữ, một khi thiếu là phiền phức, ngoài cô đặt mấy cái vỉ hấp, vỉ hấp hấp bánh bao bánh màn thầu một nồi thể hấp gấp mấy .
Họ về nhà, lúc ngang qua con sông Hắc Long nối liền công xã với phía nam đại đội Hồng Phong, Viên Dã đầu xuống sông.
Con sông khá sâu, bên trong cá bơi qua bơi , ngón tay ngứa, bắt lên cho cô ăn!
Khương Vân tưởng đói : “Mau thôi, về nhà ăn cơm.”
Đi đến giữa cầu thấy cuối cầu bên mấy con ch.ó đực vì tranh giành quyền giao phối đang đ.á.n.h , nhe nanh múa vuốt điên cuồng diss, gào gào gào sủa ầm ĩ, thậm chí còn sủa điên cuồng với qua đường, cảnh tượng đó đáng sợ.
Mấy học sinh tiểu học chạy tới, bóng dáng chạy bộ của chúng lập tức kích thích một con trong đó, nó gâu một tiếng liền điên cuồng lao về phía bé.
Bọn trẻ sợ hãi lập tức hét ch.ói tai, học sinh tiểu học lao trực tiếp ngây như phỗng, động cũng động nữa, lớn ở đằng xa hét lớn quát mắng con ch.ó đó.
Trơ mắt con ch.ó đó sắp c.ắ.n bắp chân học sinh tiểu học, những kịp chạy tới cứu viện sợ hãi đến mức tim cũng ngừng đập!
Khương Vân cũng kinh ngạc sững sờ, theo bản năng định nắm cánh tay Viên Dã, đột nhiên xông ngoài, tốc độ nhanh đến mức thể tưởng tượng nổi, Khương Vân gần như thấy tàn ảnh.
Ngay lúc con ch.ó đó c.ắ.n bắp chân học sinh tiểu học, tay của Viên Dã cũng đưa tới, răng nanh sắc nhọn lập tức c.ắ.n lòng bàn tay .
Nó dồn hết sức lực là thể c.ắ.n xuyên lòng bàn tay !
Thế nhưng, lòng bàn tay trong miệng còn cứng hơn cả sắt thép, cấn đến mức răng nó cũng lung lay chảy m.á.u .
Viên Dã rủ hàng mi, tỏa một luồng lệ khí lạnh lẽo, dọa con ch.ó đó hai mắt trợn trắng trực tiếp ngất xỉu,
“Thuần An, chứ?” Các học sinh tiểu học nhao nhao nhào tới.
Cậu học sinh tiểu học vốn sợ hãi ngây như phỗng, lúc quan tâm hồn , oa oa liền lên: “A a a, tớ ch.ó c.ắ.n , chân tớ gãy ……”
Một học sinh tiểu học chỉ chân bé: “Cậu c.ắ.n, chú cứu !”
Mấy học sinh tiểu học kinh ngạc Viên Dã, chú rõ ràng ch.ó c.ắ.n, thương ? Con ch.ó đó còn ngất xỉu nữa kìa.