Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 118

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:12:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Hải: “Cháu cảm thấy chú thể là kẻ ngốc nhà giàu ở thành phố lớn, xe ngoài, lạc với nhà, lưu lạc đến ngọn núi phía chúng .”

Mọi thấy mũi mắt, thi hỏi .

Tiểu Hải: “Mọi xem a, chú tuy bẩn nhưng da thịt mịn màng, từ nhỏ việc hơn nữa ăn ngon.”

Đôi bàn chân to trắng bóc của Tiểu Dã, mặc dù dính bùn đất, nhưng mu bàn chân lộ trắng trẻo sạch sẽ giống như tác phẩm nghệ thuật đẽ, một vết sẹo và vết chai nào, bàn chân của nhân dân lao động.

Nhìn Tống Chiêm Kiệt những xem, thường ngày lao động ngoài đồng, da dẻ hoặc là màu đồng cổ hoặc là màu lúa mì, phần lộ ngoài trắng đến màu cũng đậm.

đàn ông , chỉ bụi nổi dính , màu nền là trắng trẻo sạch sẽ.

Tống Chiêm Kiệt mấy nhịn gật gật đầu: “Nói đúng đấy.”

Tiểu Hải : “ chú ước chừng lạc lâu , xem tóc chú dài thế , ít nhất cũng hơn nửa năm cạo đầu chứ? Chậc chậc, điều chứng tỏ chú cách nhà xa xa, tám chín phần mười là tìm thấy nữa .”

Bị như , ánh mắt Tiểu Dã liền đặc biệt đồng tình.

Tiểu Dã nghiêng đầu miệng Tiểu Hải đóng mở, trong mắt tràn đầy sự nghi hoặc to đùng.

Khương Vân đ.á.n.h giá đàn ông tuấn tú nhưng lôi thôi mắt , cảm thấy con trai thật đúng, ước chừng là đứa con nhà t.ử tế nào đó lạc, lưu lạc dân gian.

Cô hỏi: “Vậy khi chúng phát hiện , ăn gì? Mọi xem vóc dáng như , khỏe mạnh, giống dáng vẻ ăn no .”

Nghe cô vóc dáng , Tiểu Dã theo bản năng ưỡn n.g.ự.c.

Tiểu Hà: “Chúng hỏi chú xem.” Cậu bé liền hỏi Tiểu Dã: “Hôm qua chú ngủ ở ? Ăn gì ?”

Tiểu Dã cúi đầu bé, một bộ dạng đơn thuần vô hại.

Tống Chiêm Kiệt: Mẹ kiếp giả vờ cho !

Khương Quang Côn: “Chú là yêu tinh!” Ban đầu chỉ thấy cái đầu đầy lông lá, lúc thấy , bé cảm thấy đây chính là một yêu tinh.

Khương Quang Dập: “Đồ ngốc a, yêu tinh là trong truyện bịa , là thật.”

Bị Khương Quang Côn hét như , những đứa trẻ khác cũng hùa theo đoán mò cái gì hồ ly tinh, chồn tinh, xà tinh vân vân.

Trên mặt Tiểu Dã liền lộ biểu cảm ghét bỏ.

Bí thư Tống và Phúc gia gia mấy trở về.

Phúc gia gia : “Nếu quanh đây, thì đợi thanh niên trí thức Trịnh từ huyện về, bảo đăng báo, xem con nhà ai mất mau đến nhận.”

Trịnh Tất Thần hôm nay lên huyện công tác tuyên truyền, ước chừng qua hai ngày mới về.

Chập tối lúc tan , đều chen chúc đến sân của bộ chỉ huy đại đội xem náo nhiệt, lục tục cán bộ đại đội của xã viên mất dẫn theo nhà đến nhận .

Kết quả đến một tốp một tốp, bộ .

Phúc gia gia : “Tám phần mười là .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-118.html.]

Bí thư Tống: “Thật sự , ngày mai đưa lên công xã? Để bọn họ đưa tập trung đưa đến chỗ mất tích .”

Tiểu Dã , lập tức vểnh tai lên, đầu liền chằm chằm Khương Vân, sợ cô chạy mất.

Khương Vân bất đắc dĩ, cô hễ , lập tức theo , cho nên Tống Chiêm Kiệt bảo cô đợi thêm chút nữa.

Cô đành bảo hai em dẫn các em về nhà nấu cơm, cô tạm thời ở đây.

Cuối cùng lúc trời tối, Bí thư đại đội Từ gia ở phía bắc ngọn núi dẫn theo một bà lão năm mươi tuổi qua nhận .

Vừa cửa, bà lão đó liền nhào tới gọi: “Phán Phán, con chạy đến đây a, để tìm khổ quá a!” Bà hai tay liền bắt cánh tay Tiểu Dã.

Tiểu Dã nhíu mày, tiếng động né tránh, để bà vồ hụt.

Từ bà t.ử nước mắt lưng tròng, kinh thiên động địa: “Phán Phán, con thế, nhận nữa ? Là a, , đưa con về nhà, con lạc sắp mù mắt .”

Tiểu Dã thể theo bà , nghiêng né tránh cái ôm vồ của bà .

Bí thư Từ sốt ruột : “Cái đứa trẻ , bỏ nhà mấy ngày, ngay cả ruột cũng nhận nữa? Thật sự là hồ đồ quá mức .”

Bí thư Tống và đại đội trưởng mấy liền giúp hòa, bảo Tiểu Dã theo Từ bà t.ử về nhà.

Từ bà t.ử cũng chân tình thực cảm lắm, một tiếng con , Phán Phán a.

Tiểu Dã dứt khoát trốn lưng Khương Vân, nhúc nhích nữa, ai mà kéo , liền lạnh mặt một bộ dạng lạ chớ gần đẩy ngoài.

Tống Chiêm Kiệt: “ Bí thư Từ, đây thật sự là thôn các ông?”

Thấy cần, cứ bám lấy Khương Vân?

Từ bà t.ử : “Mọi chỗ a, Phán Phán nhà chính là vì vợ nó bỏ mới tức đến phát điên. Nó và một thanh niên trí thức yêu , kết quả khi kết hôn thanh niên trí thức đó cầm thư tiến cử đại đội cho học đại học, bay bám cành cao liền về nữa a. Phán Phán đáng thương của liền điên a.”

Khương Vân bán tín bán nghi, và Bí thư Từ.

Bí thư Từ là thật, Bí thư Tống những đều quen , Từ bà t.ử cũng là thật, thậm chí Phán Phán cũng là thật.

cô cứ cảm thấy chỗ nào đúng, đàn ông bám lấy cô lưng cô , thể nào là Phán Phán đó.

: “Từ đại nương, con trai bà lạc chúng cũng lấy tiếc, nhưng con trai bà.”

Từ bà t.ử trừng mắt cô: “Cô ý gì? Nó con trai ?”

Khương Vân: “Bà xem a, thế nào cũng giống con trai bà.”

Người đàn ông cao trai, da dẻ trắng trẻo, ngũ quan lập thể, mặc dù mang theo vẻ ngốc nghếch nhưng khí thế sắc bén vô tình bộc lộ gia đình bình thường thể bồi dưỡng .

Mặc dù đều là một kẻ ngốc, nhưng ánh mắt trong trẻo chuyên chú, yên tĩnh hề phát điên chút nào, nửa điểm triệu chứng của những kẻ ngốc khác, xác suất lớn là mất trí nhớ.

Chủ yếu là bám lấy cô, hơn nữa cô đối với thế mà cũng một loại cảm giác quen thuộc khó hiểu thể rõ, thật sự thể , quá thực tế.

 

 

Loading...