Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 116
Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:12:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay, cô dẫn hai em và hai đứa cháu trai nhà đẻ cùng núi tìm kiếm, đào rau dại và thảo d.ư.ợ.c, chơi vô cùng vui vẻ.
Buổi trưa còn tổ chức một buổi dã ngoại trong núi.
Đi đến bên cạnh một cái cây, hai em với các em họ chuyện mèo đen bắt trứng chim.
Khương Quang Dập: “Anh Tiểu Dã hôm nay bắt?”
Tiểu Hà: “Mẹ em , trứng chim ngon, đừng móc.”
Chuyện Khương Vân cho , hai em , mèo đen cũng , Khương Quang Dập và em trai xong, biểu thị lớn lên cũng , lời cô!
Khương Vân thấy một mảng lớn rau dại mọc đặc biệt , nhận là từng tưới tắm, trong đó vài cây còn con gì gặm.
Cô : “Đây là con gì? Thế mà hàm răng sắc bén như ?”
Động vật ăn cỏ như trâu bò cừu răng đều sẽ sắc bén, sắc bén cơ bản đều là động vật ăn thịt.
trong ngọn núi mãnh thú ăn thịt gì, lẽ là sóc nhỏ.
Đang thắc mắc, bên Khương Quang Dập đột nhiên hét lên: “Người rừng, quả nhiên rừng!”
Khương Vân giật nảy , vội vàng che chở bọn trẻ, liền thấy trong bụi rậm cách đó xa thật sự một cái đầu đen thui đầy lông lá đang di chuyển!!!
Từ từ, cái đầu đó ngẩng cao lên một chút, tóc đen nhánh hơn nữa rối bù, cả khuôn mặt đều che kín, căn bản thấy mặt.
Khương Quang Côn nhớ tới câu chuyện ma các chị kể, lập tức oa oa lên: “Là con ma tóc mặt, con ma tóc mặt...”
Khương Vân: “............”
Cô vội vàng ôm lấy cháu trai nhỏ bảo bé đừng ồn ào, dịu dàng : “Đừng sợ a, ban ngày ban mặt mà.”
Ngọn núi thực vật lưa thưa, cũng loại rừng sâu núi thẳm cây cối rậm rạp che khuất bầu trời gì, ở đây là thể thấy núi, đều là các xã viên đang ruộng, gân cổ lên hét một tiếng là một đống đến.
Tiểu Hải Tiểu Hà vội gọi mèo đen: “Anh Tiểu Dã, Tiểu Dã...”
Lại thấy mèo đen qua, cái đầu đầy lông lá trong bụi rậm ngược thò ngoài một chút, hai tròng mắt đen láy sáng ngời chằm chằm bọn họ.
Khương Vân lấy một cái bánh bột mì, hiệu Tiểu Hải dẫn các em từ lưng cô từ từ rời , cô dịu dàng hỏi đối diện: “Anh là của đại đội nào? Lạc đường ? Có đói , ở đây bánh bột mì cho ăn.”
Cô tưởng là kẻ ngốc của thôn lân cận.
Thời buổi phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i khám thai, ở nông thôn ít bệnh, hầu như thôn nào cũng vài đầu óc bình thường. Bọn họ sẽ chạy lung tung, sẽ phát điên đ.á.n.h , phần lớn đ.á.n.h mà ngốc nghếch.
Nếu gặp loại , chỉ cần lập tức phát điên, thì cố gắng an ủi, đó nhanh ch.óng tránh xa, tuyệt đối kích thích bọn họ.
Khương Vân thấy Tiểu Hải bọn chúng chạy , liền ném cái bánh bột mì về phía đối diện: “Anh mau ăn .”
Ném ngoài xong, cô cũng lùi , thấy đối diện thò một bàn tay thon dài trắng trẻo chuẩn xác bắt lấy cái bánh bột mì, đó bàn tay đó gạt mái tóc đen rối bù như rong biển một cái, lộ non nửa khuôn mặt nhẵn nhụi trắng trẻo.
Khương Vân: Trông giống kẻ ngốc? Dung mạo hình như còn tồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-116.html.]
Thấy đối phương phát điên, cô liền đuổi theo bọn trẻ chạy như bay xuống núi gọi .
Người đàn ông tuấn mỹ trong bụi rậm c.ắ.n một miếng bánh bột mì, đó khó hiểu Khương Vân và bọn trẻ gào thét rời , nhai nhai một cách máy móc: “Meo ô~~”
Anh vù một cái nhảy , nhảy một cái thật xa, trực tiếp rơi đống rau dại từng tưới nước linh tuyền đó, sấp mặt đất a ô chính là một miếng, rắc rắc rắc rắc.
Sau đó nín thở, một lát biến thành một con mèo đen.
Nó l.i.ế.m l.i.ế.m móng vuốt của , suy nghĩ một lúc, lăn lông lốc một vòng biến thành đàn ông tuấn mỹ đó, đồng thời mặt đất còn lưu một con mèo đen ngơ ngác.
Đáng tiếc con mèo đen mặt đất đó trụ hai phút, biến thành một làn gió biến mất .
Những con vật nhỏ xung quanh ùng ục ùng ục thò đầu ngó nghiêng.
Đợi Khương Vân dẫn bọn trẻ xuống núi với mấy thanh niên Tống Chiêm Quân đang ruộng gần đó, bọn họ lập tức cầm cuốc, xẻng lên núi tìm rừng.
Cuối cùng bọn họ tìm thấy một đàn ông trùm một cái bao tải rách cây, tóc đen nhánh bay bồng bềnh, tứ chi tráng kiện, chân trần, dính đầy vụn cỏ và bụi bặm, cả xám xịt.
Các xã viên bắt , bước như bay, rên một tiếng chạy xuống núi, chớp mắt xuống núi.
Các thanh niên hét lớn: “Người rừng, mau bắt lấy !”
Phúc gia gia đang cùng Bí thư Tống, đại đội trưởng mấy tuần tra trồng ngô, bọn họ hét rừng cũng vội qua xem.
Bọn họ liền thấy bảy tám tay cừ khôi trẻ tuổi khỏe mạnh vây quanh một đàn ông dáng cao, đàn ông trùm một cái bao tải rách, tóc như rong biển, các thanh niên đang la hét ầm ĩ bắt , một tay một , một cước một bộ quật ngã xuống đất.
Phúc gia gia: “Đều dừng tay, rừng gì chứ?”
Tống Chiêm Quân: “Phúc gia gia ông đừng gần, cẩn thận đ.á.n.h ông.”
Phúc gia gia: “Cậu xem bộ dạng kìa, đ.á.n.h chẳng dễ dàng ?”
Ông tới, nhẹ nhàng an ủi đàn ông đó, ông và Khương Vân cùng một suy nghĩ, tưởng là kẻ ngốc của thôn nào đó lạc.
Tiểu Dã đầu Khương Vân đang trốn một bên, gió mùa hè nóng bức thổi tới, thổi tung mái tóc rối bù của , lộ khuôn mặt tuấn mỹ giống phàm đó.
Mọi : “Oa~~”
Khương Quang Côn: “Chú giống như hát tuồng trắng quá quá!”
Người hát tuồng bôi phấn, trắng bệch trắng bệch, bé cảm thấy .
Khương Vân cũng thấy, kẻ ngốc ở mà đ.á.n.h giỏi thế, còn trai thế ! Với tầm từng lăn lộn ở xã hội hiện đại của cô mà xem, đàn ông mà ẻo lả, khí bức , nam thần đích thực!
Đáng tiếc là một kẻ ngốc a.
Vừa ánh mắt Tiểu Dã xuyên qua đám rơi cô, và ánh mắt cô chạm giữa trung, liền cứ chằm chằm cô.
Thấy im lặng đ.á.n.h nữa, Phúc gia gia và Bí thư Tống mấy liền luân phiên hỏi , kết quả cái gì cũng hỏi , bởi vì chỉ nghiêng đầu rũ mắt bọn họ, một bộ dạng biểu cảm kẻ ngốc.