Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 109

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:12:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Hải lật , cánh tay mảnh khảnh ôm lấy chân Khương Vân, nước mắt liền chảy : “Mẹ, con mơ.”

Khương Vân vội vàng ôm lấy bé: “Giấc mơ là thật, chỉ là sự lo lắng và khao khát của bản thôi. Chỉ cần lo lắng, thì .”

đứa trẻ Tiểu Hải tâm sự nặng nề, dễ ảnh hưởng bởi những chuyện , Tống Chiêm Cương chắc chắn để bóng ma sâu trong lòng bé, cho nên bé mới hận Tống Chiêm Cương như .

Tiểu Hà lồm cồm bò dậy, cũng qua sấp lên Tiểu Hải ôm lấy bé: “Tiểu Hải, em mơ thấy kiếm nhiều tiền, mua cho chúng một ngôi nhà to ở thành phố! Ngôi nhà to lắm, cả hoa viên! Mấy tầng lận! Chúng thích lắm!”

Giọng Tiểu Hải nghèn nghẹt: “Thật ?”

Tiểu Hà: “Đương nhiên, trồng đầy hoa và rau ở trong đó, tường leo đầy hoa đủ màu sắc, lắm.”

Tiểu Hải lúc mới dễ chịu hơn một chút, là lo lắng, Tiểu Hà là khao khát, ừm, bé nhất định nỗ lực kiếm tiền hơn nữa, thành phố mua nhà to cho và Tiểu Hà ở!

Khương Vân ôm lấy hai em, vui vẻ : “Ây da, vui lắm. ngôi nhà ở đây của chúng cũng , còn thèm nhà to thành phố . Trong lòng a, ở cùng hai em các con, bất kể ở nơi nào, đều là nhất!”

Nếu Tiểu Hải sợ hãi, cô sẽ với bé hết đến khác, cô hai em bọn chúng là vô cùng hạnh phúc mãn nguyện , thiết lập cảm giác an của bé.

Cô sở dĩ để Trịnh Tất Thần đến nhà ăn cơm, cũng là để hai em tiếp xúc nhiều hơn với nam giới trưởng thành, để phẩm chất ảnh hưởng đến bọn chúng, như gen cặn bã và ảnh hưởng cặn bã do Tống Chiêm Cương mang , đều sẽ từ từ phai nhạt .

Ba con quấn quýt một trận, Khương Vân thấy mèo đen sấp ở đó, đầu gác lên hai chân , hai mắt to tròn xoe lạnh lẽo cô, tại , cô thấy ánh mắt của nó oán hận nhỉ.

Đây là ?

Tối qua nó cũng ?

híp mắt, đưa tay xoa xoa đầu nó, khiến nó phát tiếng gừ gừ trầm thấp.

Sau khi rửa mặt, Khương Vân dẫn hai em nấu cơm.

Lúc gà mái đều lớn, cũng cần băm rau dại, trực tiếp nhổ ném ở đó chúng tự mổ ăn . Bốn con vịt cũng lớn, mỗi ngày mở cửa là xếp hàng lắc lư m.ô.n.g chạy sông bơi lội, đến tối mịt mới về ngủ.

Trịnh Tất Thần gánh nước qua, cửa, mày ngài hớn hở.

Khương Vân tò mò : “Thanh niên trí thức Trịnh, chuyện vui gì ?”

Trịnh Tất Thần : “Không tính là chuyện vui, nhưng là chuyện .”

Hai em cũng hỏi chuyện gì.

Trịnh Tất Thần định , nhịn ha hả: “Thường Nhi Phức tối qua... haha, xui xẻo lắm, ...” Anh tròn nửa phút, mới xoa xoa mặt, kể xong cho bọn họ , “Tối qua mấy con mèo trèo cửa sổ điểm thanh niên trí thức, đều chạy lên đầu Thường Nhi Phức tè, hahahaha...”

Tiểu Hải và Tiểu Hà sửng sốt, ngay đó cũng ha hả: “Đáng đời! Cho chú bắt nạt mèo mèo!”

Khương Vân hôm qua cũng Phúc gia gia Thường Nhi Phức đá mèo mèo đen dẫn đầu cào, còn một con mèo hoa tè đầy mặt, mấy con mèo nghiện , tối bắt nạt Thường Nhi Phức?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-109.html.]

đầu mèo đen đang phơi nắng bệ cửa sổ, nó hướng về phía cô “Meo ô~~”, giọng điệu mềm mại, dường như đang con mèo hoang hung hãn như là nó.

Trịnh Tất Thần hừ một tiếng: “Thường Nhi Phức , bề ngoài hì hì, thực tế một bụng hẹp hòi, hễ tức giận là đá mèo đ.á.n.h ch.ó. Mọi đều từng thấy chỉ một đá mèo đ.á.n.h ch.ó, bây giờ mèo tìm báo thù, cũng là đáng đời.”

Trong nhà một con mèo đen vô cùng hiểu tính , Tiểu Hải Tiểu Hà hề cảm thấy mèo mèo tìm Thường Nhi Phức báo thù gì kỳ lạ, ngược cảm thấy bình thường.

mèo đen nhà bọn chúng, ai bắt nạt bọn chúng, mèo đen liền cào đấy.

Hơn nữa Thường Nhi Phức bắt nạt mèo mèo, mèo đen dẫn đầu cào , quá đảm đương của miêu đại vương !

Tiểu Hà: “Ây, tiếc quá a, hôm qua tận mắt thấy. Tiếc thật, tiếc thật a.”

Tiểu Hải: “Nếu chú sửa, thiếu gì cơ hội xem.”

Nghĩ đến mấy con mèo rủ tè Thường Nhi Phức, cũng thật đủ buồn .

Khương Vân một trận, ngoài: “Cơm xong hết , ông nội còn đến nhỉ?”

Tiểu Hải Tiểu Hà lập tức chạy ngoài: “Chúng đón ông nội.”

Khương Vân dọn dẹp bàn ăn, Trịnh Tất Thần giúp cô.

Trịnh Tất Thần: “Khương Vân, bọn họ nếu lời khốn nạn gì, cô đều đừng để ý.”

Khương Vân: “Lời khốn nạn gì?”

Cô bình thường ruộng thí nghiệm chăm sóc hành lá và cà chua thì là đất phần trăm chăm sóc vườn rau, thời gian khác cơ bản đều ở nhà hoặc đại đội Trần gia, nhà đẻ, trong thôn đến tìm cô cơ bản đều là những như Trương Ái Anh.

Cô bình thường khá bận, căn bản bao nhiêu thời gian xuống chuyện phiếm với .

Trịnh Tất Thần: “Không gì, chẳng qua là ghen tị cô thôi. Vốn dĩ bọn họ cảm thấy cô ly hôn sống chắc t.h.ả.m lắm, kết quả cô ngày càng . góp gạo ăn cơm ở chỗ cô, ăn ngon hơn bọn họ nhiều, cân bằng thôi.”

Trịnh Tất Thần bố trợ cấp, lúc những thanh niên trí thức khác t.h.ả.m thương, ăn no căng bụng, tự nhiên khiến đỏ mắt.

Lúc Khương Vân ly hôn, đều cảm thấy cô chắc chắn t.h.ả.m như Hoàng Nguyệt Cô, thậm chí còn t.h.ả.m hơn Hoàng Nguyệt Cô nữa, kết quả bây giờ sống hơn bọn họ, càng khiến ghen tị.

Khương Vân : “Mặc kệ bọn họ, một sống luôn dựa khác cho cảm giác tồn tại.”

Trịnh Tất Thần thấy Khương Vân biểu cảm thản nhiên, ánh mắt bình tĩnh, là thật sự bận tâm, cũng thở phào nhẹ nhõm. Từ ngày rung động với Khương Vân, theo thời gian trôi qua, đối với cô ngày càng tán thưởng, ngày càng khâm phục, mà cô luôn thẳng thắn vô tư, đối với một tia thần thái mập mờ nào, Trịnh Tất Thần cũng thấy trong mắt.

Mặc dù thừa nhận, nhưng cũng , Khương Vân đối với e là ý đó.

 

 

Loading...