Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 108
Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:12:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ây da các bà đừng ngắt lời, đang Hoàng Nguyệt Cô mà, các bà cô gái chồng. Các bà xem cô thể tìm điều kiện như ? Hình như trẻ hơn cô mười tuổi đấy.”
“Ây da, nhớ , là của đại đội Trần gia đấy.” Một bà lão hỏi Khương Vân, “Mẹ Tiểu Hải, cô chẳng giúp đại đội đó nuôi gà , quen ?”
Khương Vân vẫn luôn chuyện gà con với Trụ Tử, lén lút để ý Tống nhị thẩm nên chú ý bên gì, cô thuận miệng : “Ai ? chỉ giúp nuôi gà, phụ trách nuôi gà ước chừng quen.”
Cô khá để ý đến Tống nhị thẩm, Hoàng Nguyệt Cô gì đó cách nhà xa như , thường ngày ít khi qua , cô hứng thú quan tâm.
Cô phát hiện Tống nhị thẩm cũng thỉnh thoảng về phía , tự nhiên đề phòng, tránh để mụ điên phát điên.
Cũng may Tống nhị thẩm ước chừng lợi hại, cũng dám gì, quét xong liền .
Khương Vân giặt quần áo xong, đậy nắp lọ thủy tinh đựng bột kiềm , chào hỏi Trụ T.ử một tiếng bưng chậu về nhà.
Chập tối ăn tối sớm, Trịnh Tất Thần, Phúc gia gia dẫn hai em đựng lúa mì sọt to, dùng xe đẩy nhỏ đẩy đến xưởng xay xay bột.
Khương Vân dọn dẹp trong nhà và vườn rau, còn giúp Á Ba dọn dẹp chuồng gia súc một chút, Á Ba thì đem cỏ khô gia súc ăn thừa đều tặng cho Khương Vân nhóm lửa.
Cô ôm củi khô phơi trong nhà, phần còn dùng rơm rạ quây , mùa ban ngày nắng to, ban đêm thể sẽ đổ một trận mưa rào.
Không việc gì cô liền bệ cửa sổ khâu đế giày.
Vải vụn của bản cô đủ đế giày, đây là Trương Ái Anh và vợ Chiêm Quốc còn Lý Quế Chi mấy cho cô, đông gom một chút tây gom một chút, cũng gom hai đôi giày cho bọn trẻ.
Đế giày xếp từng lớp từng lớp lên , đó dùng dây gai khâu từng mũi từng mũi , mới lên mặt giày. Khâu đế giày tốn công phu và hại mắt, nhưng kỹ thuật thành thạo cần cũng thể khâu đế giày.
Khương Vân liền thuộc loại .
Trước cô ở nhà họ Tống sinh hai em lúc ở cữ còn khâu đế giày tổn thương mắt, bây giờ linh tuyền tẩm bổ hơn nhiều.
Mèo đen sấp đối diện cô, một đôi mắt lạnh lẽo tĩnh lặng cô chăm chú, thỉnh thoảng phát tiếng meo meo nhè nhẹ.
Khương Vân thắp đèn dầu lên, chụp chao đèn , đưa tay sờ sờ mèo đen, : “Lông của mi sờ ngày càng thích đấy.”
Cũng ảo giác của cô , cảm giác chất lông của mèo đen ngày càng lên nhỉ.
Mèo đen cọ cọ trong tay cô, híp mắt l.i.ế.m l.i.ế.m lòng bàn tay cô, cũng đòi linh tuyền ăn, cứ dựa chân cô phát tiếng gừ gừ khe khẽ, để Khương Vân tiện tay là thể sờ .
Khương Vân cũng khâu đế giày nữa, cứ sấp bệ cửa sổ, vuốt mèo, từ song cửa sổ thưởng thức cảnh sắc bên ngoài.
Ngày hè ngày dài đêm ngắn, bảy giờ bữa cơm, trời vẫn còn sáng rõ.
Rau trong luống mọc xanh um tùm, những cây ăn quả khô héo hồi sinh trong sân cũng đều đ.â.m chồi nảy lộc. Cây hạnh năm nay kết bốn năm quả hạnh nhưng chim khách ăn trộm mất, cây đào cũng kết vài quả, vẫn chín. Mà hoa cây lựu đang nở đỏ rực như lửa vô cùng xinh , trong một màu xanh biếc đặc biệt ch.ói mắt, hoa nhỏ của cây táo to bằng hạt gạo hề bắt mắt, nhỏ nhắn đáng yêu.
Trong lòng cô một mảnh tĩnh lặng, giống như hai đứa con trai ngoan ngoãn hiểu chuyện, quan hệ với nhà đẻ hòa thuận, vuốt mèo đồ ăn ngon, nhàn nhã ngắm vườn rau như thế , Khương Vân thật sự thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-108.html.]
Mỗi ngày vui vẻ hạnh phúc như , giấc mơ cũng là ngọt ngào.
Ban đêm, trăng lên giữa trời, Khương Vân và hai em ngủ đang say.
Mèo đen sấp bên gối Khương Vân đột nhiên nhảy phốc lên, một luồng ánh sáng trong trẻo lóe qua, mèo đen biến mất, giường lò xuất hiện một đàn ông tuấn mỹ cao lớn, một bộ dạng vô tội mờ mịt, dường như tình hình mắt là gì.
Anh cúi đầu bàn tay thon dài trắng trẻo của , cảm thấy vô cùng xa lạ, đó đưa lên miệng l.i.ế.m l.i.ế.m, theo bản năng phát tiếng meo meo, sấp về bên gối Khương Vân, giống như dựa cô ngủ. bây giờ to lớn như , lớn hơn Khương Vân nhiều, bao trọn cả cô đều dư dả căn bản cách nào thu bên gối cô .
Anh giống như mèo tứ chi chạm đất, cúi đầu nhẹ nhàng l.i.ế.m l.i.ế.m má cô, là thở thơm ngọt.
Toàn bộ quá trình kéo dài hai phút, ánh sáng trong trẻo lóe lên, biến về thành mèo đen.
Mèo đen: “!!!”
“Ngao ô~~” Nó lập tức nhảy dựng lên, vuốt trái vuốt vuốt vuốt kiểm tra bản , dựa bệ cửa sổ rơi trầm tư.
Không nó thế nào, qua một lát, ánh sáng trong trẻo lóe lên, nó biến thành cơ thể .
Người đàn ông tuấn mỹ: “???”
Một lát , khôi phục mèo.
Mèo đen: “!!!”
Trải qua vài chuyển đổi, cuối cùng nó một tư thế nhận mệnh sấp bên gối Khương Vân, l.i.ế.m l.i.ế.m tóc cô hướng về phía cô nhả một chuỗi bong bóng ánh sáng trong trẻo, bong bóng đó rơi tóc cô biến mất, lúc mới tủi ngủ .
Ngày hôm , Khương Vân tỉnh giấc cảm thấy tối qua ngủ đặc biệt say, lờ mờ còn mơ nhiều, vẻ Mary Sue, nhưng nghĩ kỹ chẳng nhớ gì cả.
Tiểu Hà Tiểu Hải cũng nhanh tỉnh , hai em giường lò giống như lập tức nhảy dựng lên, ngược đó như đang dư vị điều gì.
Khương Vân mặc quần áo xong thấy dáng vẻ nướng ổ của bọn chúng : “Sao thế?”
Tiểu Hải: “Mẹ, con mơ.”
Khương Vân hứng thú: “Chắc chắn là mộng , mau kể cho xem?”
Tiểu Hải: “Không mộng , chẳng vui chút nào.” Cậu bé mơ thấy mất , bé bà ngoại ông ngoại cướp về, Tống Chiêm Cương tên khốn đó... tức quá !
Tiểu Hà ở đó khanh khách: “Vậy con một mộng .”
Khương Vân: “Mau kể cho chúng xem, đuổi mộng của Tiểu Hải .”
Tiểu Hà: “Con mơ thấy và một chú dẫn chúng thành phố , chúng mua nhiều bánh kem to, còn mua nhiều xe đồ chơi, còn nhiều sách, còn nhiều... chúng còn công viên giải trí nữa!”