Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm - Chương 93

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:32:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mạnh Hoa báo danh?” Lý Đức Thành lau mồ hôi, liếc bà một cái.

“Chú Đức chú đừng hiểu lầm, hôm nay đưa canh đậu xanh để hối lộ , thực tế là, mới tin .”

Sắc mặt Lý Đức Thành hơn một chút: “Bố Đại Quốc là liệt sĩ, nhà họ Mạnh các là bần nông mười tám đời, điều kiện chắc chắn là phù hợp. Do bần nông trong thôn chúng đề cử, Hội trưởng Hiệp hội Bần nông bảo lãnh, Mạnh Hoa thể .”

Trước mắt coi trọng nhất là diện mạo chính trị, điểm của Mạnh Hoa thì khỏi bàn.

Ba năm kinh nghiệm thực tiễn, văn hóa cấp hai đều , tuổi tác cũng phù hợp yêu cầu, 20 tuổi.

Lý Đức Thành coi như , Chân Quế Chi nhân vật đơn giản.

Ba em nhà họ Mạnh thì càng khỏi , ngoài khí chất đó đều là rồng phượng trong loài , ai tin bọn họ là nông thôn xuống ruộng?

Nhà họ Mạnh sớm muộn gì cũng sẽ tiền đồ, lúc kéo một cái, chừng thể ghi nhớ ân tình của ông .

“Hội trưởng Hiệp hội Bần nông là bạn học với , ngày mai chạy giúp bà một chuyến.” Lý Đức Thành rít một t.h.u.ố.c lào, nheo mắt .

Chân Trăn vội vàng cảm ơn ông , bưng cho ông một bát canh đậu xanh.

Bữa tối Chân Trăn chuyện , ba đứa con trai đều kinh ngạc.

“Đừng thiên vị, chỉ báo danh cho em trai các con, báo danh cho hai em các con. Tuy là dựa đề cử học đại học, nhưng cũng cần thành tích văn hóa , nếu đại học chữ to , cũng sẽ trường đại học trả về, thế thì mất mặt lắm.”

Mạnh Đại Quốc ý kiến, vốn thành tích , hơn nữa đàn ông lo cho gia đình, trong nhà hai đứa con đứa nào cũng bỏ .

Mạnh Nhị Dũng thì càng ý kiến, cứ thấy sách là buồn ngủ, cái giống đó.

Mạnh Hoa: “Mẹ, con chuyện ?”

Thời buổi tin tức bế tắc, nhiều chuyện quan trọng bỏ lỡ là bỏ lỡ ngay.

Chân Trăn : “Mẹ cũng là Cẩu T.ử mới , chuyện còn chắc chắn, nếu cuối cùng , cũng đừng đau lòng, sang năm vẫn còn cơ hội.”

Mạnh Hoa vẫn hồn từ tin tức , lâu lật xem mấy cuốn sách , thực sự thể học đại học, đồng nghĩa với việc thể trường học nghiêm túc học tập kiến thức văn hóa.

Đây là ước mơ của tất cả sĩ t.ử.

Mạnh Hoa kích động, buổi tối cứ rúc trong phòng Chân Trăn, kéo bà chuyện học đại học, Chân Trăn chịu nổi phiền phức, trực tiếp đá khỏi cửa, lúc mới sự yên tĩnh trong chốc lát.

Đào Ái Hồng về phòng liền với Mạnh Nhị Dũng:

“Anh còn thương nhất, em thấy bà vẫn thiên vị lão tam! Dựa cái gì đề cử Mạnh Hoa đề cử , kém Mạnh Hoa ở ?”

Mạnh Nhị Dũng thật sự ngẩn một chút.

“Đào Ái Hồng, cô cũng quá đề cao , lúc học nào thi cũng chép bài cô, cô thứ hai từ lên trong lớp, thứ nhất từ lên. Cứ như mà còn đòi học đại học?”

Đào Ái Hồng cho tức điên: “Ai thành tích mới học đại học? Đề cử đó chẳng là ai quan hệ thì ?”

“Cô sai, nhưng là hạt giống sách, điểm phục Mạnh Hoa, mùa đông tuyết rơi, trong nhà nến, nó liền cầm sách bên ngoài mượn ánh sáng trời sách, thật sự thể so với nó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-93.html.]

Đào Ái Hồng chính là cảm thấy chịu thiệt, dựa cái gì cơ hội thế cho Mạnh Hoa chứ.

Nếu Mạnh Hoa học đại học, khi việc quan hệ giữ trong thành phố, chính là thành phố .

Loại nhà quê như bọn họ vĩnh viễn so .

Hôm Chân Trăn cùng Tiêu Huệ Lan hai nồi cổ vịt hong gió.

Cổ vịt xong, hấp bánh bao nhân đậu xanh và đậu đỏ, kích thước khá nhỏ, chỉ bằng quả trứng gà, nhân vị ngọt, ăn giống như đồ ăn vặt.

Đặc biệt nhiều một chút, nghiền nát ngâm sữa bột, Nhị Nha thể ăn .

Nhị Nha ăn dặm , Chân Trăn liền lấy rau củ quả mì sợi trong gian .

Nhị Nha thích nhất vị cà chua, Chân Trăn nấu mì nát nhừ dùng thìa nghiền nhỏ, thêm chút rau chân vịt cà rốt bón cho cô bé ăn.

Tiêu Huệ Lan thì thích bón bột gạo, nhưng Chân Trăn cảm thấy bột gạo chính là gạo , tuy cũng , nhưng vẫn cần phối hợp thêm chút thứ khác.

Ăn dặm xong, Chân Trăn còn trái cây nghiền cho Nhị Nha, đương nhiên dùng loại táo phổ biến nhất.

Dùng thìa đặt lên quả táo nạo ngang một cái, là thể nạo một lớp trái cây nghiền bề mặt, cả nước cả thịt cùng bón cho cô bé.

Nhị Nha thích, mỗi ăn trái cây nghiền đều ngoan.

Sợ Đại Nha ghen tị, cảm thấy đều yêu Nhị Nha yêu cô bé nữa, Chân Trăn mỗi cắt táo đều chia đôi.

Đương nhiên, Tam Oa tháng còn nhỏ, những thứ đều .

Đoan Ngọ đến , Chân Trăn từ sớm mua mứt táo và mấy loại đậu, lấy lòng đỏ trứng vịt muối chuẩn , bảo ba đứa con trai đồng tìm lá dong, về nhà ngâm trong thùng nước chuẩn gói bánh chưng.

Đại Nha bưng ghế nhỏ bên cạnh Chân Trăn, cầm lá dong học theo Chân Trăn.

“Bà nội, lá bánh chưng đặt thế nào ạ, tay Đại Nha nhỏ đặt .”

Chân Trăn tỉ mỉ dạy cô bé: “Gấp như bà nội thế , bên khe hở, bốc ít gạo nếp bỏ .”

“Sau đó thì ạ?” Đại Nha giọng sữa hỏi.

“Sau đó bỏ chút nguyên liệu cháu thích ăn .”

Đại Nha gói một cái bánh chưng tam giác dẹt dẹt, cảm giác thành tựu, đặc biệt bảo cô bé giữ cho cô bé, cho khác ăn.

Chân Trăn bỏ chút nhân đậu đỏ và mứt táo , bà bánh ngọt bánh mặn đều thích ăn, nhưng bánh thịt thì bình thường, bánh mặn chỉ bỏ lòng đỏ trứng vịt muối.

Thôn Bá Đầu Nam Bắc, thói quen ăn uống cũng Nam Bắc hỗn tạp, ví dụ như buổi trưa thường ăn cơm tẻ, sáng tối nhất định cháo loãng và đồ bột mì.

Về bánh chưng thì bản địa chủ yếu là bánh ngọt, ít ăn lòng đỏ trứng vịt muối.

 

 

Loading...