Bà đang nghĩ, liền thấy Trương Xảo Hồng nhà chị dâu cả đến, là Mạnh Lệ về , chị dâu cả bảo bà một chuyến.
Chân Quế Chi cùng mấy đứa con trai ngày càng sống , còn xây cho nhà một ngôi nhà ngói khang trang như , dùng ngôi nhà để với những kẻ ghen tị rằng, tiền trợ cấp t.ử tuất của cha Đại Quốc đừng hòng nhòm ngó.
Chị dâu cả cảm thấy cô em dâu thông minh, chủ kiến, những chuyện trong nhà quyết đều nhờ cô em dâu cho ý kiến.
“Nghe con dâu em gây chuyện, , mấy ngày nay em bực chứ?”
Bây giờ Chân Trăn dáng là một bà chồng chịu ấm ức, các bà già khác trong thôn đến chuyện đều bà bất bình.
Nói thôn chúng ai hào phóng hơn Chân Quế Chi, dù ai cũng là mù, nhà đói bụng, chỉ ống khói nhà họ Mạnh ngày nào cũng bay mùi thịt.
Ai mà thèm?
Đào Ái Hồng đây ở Tiểu Các Trang sống thế nào, bây giờ ăn no uống đủ còn gây khó dễ cho chồng, đều cô con dâu dùng !
Tính khí nóng nảy của Chân Quế Chi bảo Mạnh Nhị Dũng ly hôn, đúng là nể mặt Đào Ái Hồng lắm .
Chị dâu cả cũng cảm thấy em dâu chịu thiệt thòi, nhưng dù cũng là chuyện nhà , cô tiện chuyện phiếm.
Chân Trăn lắc đầu, “Mấy ngày nay nó ngoan.”
Chị dâu cả hạ thấp giọng:
“Xảo Hồng nhà chị lúc mới về cũng y hệt Ái Hồng nhà em, lúc nào cũng chủ gia đình, nắm thóp chị. Chị để nó nắm thóp ? Lúc đó chị vui, lựa một cơ hội thẳng với nó, chị nếu mày sống thì sống cho , sống thì . Chị là loại chồng vô lý, nó sinh hai đứa con gái, chị từng tỏ thái độ gì, ăn ngon mặc hầu hạ. Đại Ni và Nhị Ni đều là chị chăm, nó còn gì đủ?”
Chân Trăn gật đầu lia lịa, “Chị dâu chị nhân nghĩa.”
“Haizz, gì nhân nghĩa , thử nghĩ mà xem, chị cũng sợ Mạnh Lệ đến nhà chịu khổ ?”
Chị dâu cả nhắc đến Mạnh Lệ liền nổi giận.
“Quế Chi, chị từng thấy nào như Chu Trường Thắng! Lương giao cho Mạnh Lệ thì thôi, một đồng cũng tính toán rõ ràng với Mạnh Lệ, mua rau hết mấy hào, Mạnh Lệ đều ghi sổ, về nhà cùng chia sẻ, Mạnh Lệ đến tháng mua giấy vệ sinh, đây là Mạnh Lệ dùng, bảo cô tự trả tiền.”
Chị dâu cả tuy là nông thôn, nhưng nông thôn bản tính nhiệt tình hiếu khách, những chuyện nhỏ nhặt bao giờ tính toán.
Chị dâu cả cảm thấy Chu Trường Thắng là công nhân viên chức, tiền cũng kiếm nhiều, cứ đinh ninh rằng phóng khoáng, ai ngờ kết hôn đổi.
Một cuộn giấy vệ sinh cũng bắt vợ tự bỏ tiền túi!
là keo kiệt đến cùng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-82.html.]
Mạnh Lệ một bên lau nước mắt, “Mẹ, thím hai, Chu Trường Thắng thành phố họ đều như , vợ chồng sòng phẳng, như mới thể sống , còn con tiêu tiền hoang phí, thể quản gia, lĩnh lương một đồng cho con, tiền rau cũng bắt con tự bỏ tiền túi!”
Đây là ý AA? Không ngờ những năm bảy mươi quan niệm ?
Chân Trăn tiện đ.á.n.h giá khác, nhưng AA thì , keo kiệt thì , mượn danh AA chiếm hết lợi thế, Chân Trăn suýt nữa tên tra nam cho tức .
“Mạnh Lệ, con lẽ cũng thấy nó lý?”
Người nông thôn gả cho thành phố, lúc nào cũng cảm thấy thấp hơn một bậc.
Mạnh Lệ ấp a ấp úng: “Người là thành phố, tư tưởng tiên tiến, con bảo nộp lương, con là vì tiền của , con tư tưởng lạc hậu, là tư duy của nông thôn, còn hỏi con vì tiền của mới gả cho ! Con liền…”
“Con liền nó tẩy não?”
“Con…” Mạnh Lệ chút mơ hồ.
Chân Trăn tức , đàn ông thật xảo quyệt, cưới vợ giặt giũ nấu cơm, ấm giường sinh con, mặc quần đòi AA với vợ.
“Không nỡ tiêu tiền cho vợ, chính là tư tưởng tiên tiến, chính là phong cách của thành phố ? Con bảo nó nộp lương chính là tư duy của nông thôn, chính là vì lương của nó ? Phì! Tên đàn ông xảo quyệt đúng là hổ! Thím hỏi con, rau nhà con ai mua? Cơm ai nấu? Quần áo ai giặt?”
Mạnh Lệ ấp a ấp úng: “Đều… đều là con .”
“Đều là con, con đòi nó tiền công ? Tìm một giúp việc giặt giũ nấu cơm một tháng cũng hai mươi đồng lương chứ? Nó thì , tìm một giúp việc miễn phí như con, tiền lương cũng tiết kiệm , bỏ một đồng nào, còn AA với con! Vậy thím hỏi con nữa, cơm con nấu hàng ngày ai ăn nhiều hơn?”
Mạnh Lệ đầu tiên đến từ AA, cảm thấy Tây, tuy hiểu nhưng cũng thể hiểu đại khái ý nghĩa.
Cô nhanh ch.óng :
“Đương nhiên là ăn nhiều hơn, ngày nào cơm trắng cũng ăn ba bát, con chỉ ăn một bát! Lúc con nấu cơm xuống ăn , ăn sạch hết rau, đợi con xuống thì trong đĩa thịt hết, ngay cả một miếng thịt vụn cũng tìm , còn nữa, là công nhân, ngày nào quần áo cũng dầu máy, khó giặt! Bột giặt đều dùng cho quần áo của , con giặt một bộ quần áo của mất một tiếng! , cha con đến huyện mang cho con một bao gạo, nhà mang đến tính tiền, nên thể cho con tiền.”
Chu Trường Thắng nỡ chia cho cô dù chỉ một hộp đồ hộp.
Mạnh Lệ càng nghĩ càng tức giận, buổi tối như đ.á.n.h đau đớn, cơ thể bầm tím, đầy những vết móng tay đáng sợ, cô thường ngủ ngon, thức trắng đến sáng.
Thế là, thật sự chịu nổi liền chạy về nhà đẻ lóc.
chị dâu cả từng trải sự đời, thành phố đều keo kiệt như , cũng giải quyết thế nào, đành gọi Chân Trăn đến.
Lời của Mạnh Lệ khiến quá nhập tâm, Chân Trăn cũng tức giận theo.
“Con tức giận, ghi nhớ những chuyện ấm ức , chứng tỏ con là khúc gỗ! Nếu là khúc gỗ, thì đừng để đàn ông bắt nạt, thím thêm một câu , nếu nó chịu cho con tiền, bắt nạt con thì còn vớt vát chút gì đó, bây giờ ngay cả tiền cũng cho, con còn hầu hạ nó, chuyện đời đều để cho bọn đàn ông xảo quyệt hưởng hết!”