“Anh thể chuyện gì chứ? Chị dâu cả xong bữa sáng , mau ăn cơm !”
Mạnh Hoa lơ đãng đáp một tiếng, cảm thấy chuyện gì đó kỳ lạ.
Sắp ăn sáng , Đào Ái Hồng đương nhiên thể bỏ qua cơ hội , cô dặn dò Mạnh Nhị Dũng từ :
“Nhị Dũng, em đói , nhớ giấu cho em mấy cái bánh bao nhân thịt nhé.”
Trước đây Tiêu Huệ Lan ở cữ, nhà ăn uống qua loa, bây giờ cô cữ , sáng sớm bánh bao nhân thịt nóng hổi, Mạnh Nhị Dũng thích nhất bánh bao nhân thịt chị dâu cả , đợi liền nhảy xuống giường.
Bữa sáng, Chân Trăn nướng một đĩa bánh màn thầu thái lát, Mạnh Đại Quốc thấy bà ăn như , bất giác chút đau lòng.
Nếu là ba tháng , nhà họ Mạnh cơm còn mà ăn, bánh màn thầu lát để ăn là chuyện trong mơ cũng dám nghĩ tới, nhưng bây giờ điều kiện gia đình hơn, ngày nào cũng ăn thịt, bữa sáng cũng là bánh bao nhân thịt hoặc sủi cảo nhân thịt đầy dầu mỡ, nhưng bao giờ ăn những thứ đó, chỉ ăn món bánh màn thầu lát chay tịnh đến khó tin .
“Mẹ, ăn bánh bao nhân thịt !” Mạnh Đại Quốc .
Chân Trăn , “Đại Quốc, bánh bao ngấy quá, thích ăn, ăn màn thầu là , con ăn nhiều .”
Mạnh Đại Quốc bất giác nghẹn ngào, đây thể nghĩ rằng thương chứ? Mẹ nỡ ăn, để dành hết cho ăn, tình thương của dành cho luôn thể hiện trong những chi tiết nhỏ nhặt của cuộc sống.
Hóa bà cũng chỉ là hình ảnh thu nhỏ của vạn ngàn bà thế gian .
Tình thấm đẫm trong im lặng, sự trưởng thành cuối cùng giúp hiểu tình nặng trĩu .
Không Chân Trăn kén ăn, mà thực sự là món ăn Tiêu Huệ Lan quá dầu mỡ, lấy bánh bao mà , cô thích dùng thịt mỡ nhất để nhân, còn dùng tóp mỡ trộn rau, một loạt thao tác xuống, cái bánh bao đó thật sự ngấy quá mức.
Người thời thiếu dầu mỡ, thích nhất là ăn loại bánh bao nhân thịt to như , cảm thấy dầu mỡ sẽ no lâu, nhưng Chân Trăn ăn quen!
May mà bà thích ăn bánh màn thầu lát, hiếm khi đổi món, bà cũng khá vui, ngẩng đầu lên thì thấy Mạnh Đại Quốc đang bà với ánh mắt rưng rưng.
Ánh mắt từ mặt bà chuyển xuống đĩa bánh màn thầu lát.
Chân Trăn lệ rơi đầy mặt, bà nướng bánh màn thầu lát là tuyệt kỹ, kẹp gắp than đặt lò, thái lát màn thầu đặt lên nướng, bánh màn thầu lát nướng giòn thơm, tỏa mùi thơm cháy khó cưỡng, là món bà yêu thích nhất, bà nhường một chút nào.
thằng con ngốc chằm chằm bà như , bà nỡ ăn một !
Thế là Chân Trăn dè dặt đưa đĩa bánh màn thầu lát , còn vẻ hào phóng : “Bánh màn thầu lát ngon lắm, Đại Quốc con cũng nếm thử ?”
Mẹ ăn bánh màn thầu lát mà còn nghĩ đến !
Mạnh Đại Quốc c.ắ.n một miếng bánh màn thầu lát, ừm, ăn thêm một miếng, sẽ ăn ít một miếng, thương , cũng thương .
Mạnh Nhị Dũng và Mạnh Hoa thấy ăn bánh màn thầu lát, cũng mỗi gắp một đũa, thế là, Chân Trăn trơ mắt các con trai quý t.ử, ăn hết cả đĩa bánh màn thầu lát chỉ còn mặt vỏ.
Xem , con trai là nuôi ?
Bà nghiến răng nghiến lợi, tí hon trong lòng ấn Mạnh Đại Quốc tường mà chà xát điên cuồng, hận thể tống cổ con trai cả nhà vệ sinh nhốt , nhưng vẫn dịu dàng nhân ái, tươi duy trì hình tượng hiền.
Tiêu Huệ Lan thấy bà thích ăn đồ dầu mỡ, liền : “Mẹ, con cho một cái bánh trứng, cho dầu, thanh đạm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-53.html.]
Vẫn là con dâu thương , Chân Trăn : “Cảm ơn Huệ Lan.”
Mạnh Nhị Dũng ngấu nghiến nhét miệng, ăn một lúc bỗng cảm thấy như quên mất chuyện gì đó, một lúc mới vỗ trán! Đào Ái Hồng bảo giấu mấy cái bánh bao nhân thịt mang về, quên béng mất chuyện .
Mọi khi ăn cơm xong Chân Trăn sớm về phòng, hôm nay lì ở bàn ăn nhúc nhích.
Tiêu Huệ Lan đang dọn dẹp bát đũa, Mạnh Nhị Dũng đợi mãi thấy rời , sốt ruột.
Mẹ giấu bánh bao nhân thịt?
“Mẹ, trong bếp khói nhiều, về phòng nghỉ !” Mạnh Nhị Dũng quan tâm .
Làm cha sợ nhất là những lời hỏi thăm đột ngột của con cái, vì chắc chắn chuyện gì .
Chân Trăn xoa tay, lơ đãng liếc một cái, , “Trong bếp ấm, bếp lò sưởi ấm.”
Mạnh Nhị Dũng gượng hai tiếng, “Mẹ, bếp là nơi dầu khói nặng, nếu lạnh thì về phòng nghỉ , con thêm than cho , giường đan len sưởi ấm, thoải mái hơn ở trong bếp ?”
Chân Trăn mỉm : “Không cần , hôm nay chỉ ở trong bếp.”
“Trong bếp kho báu, ở đây gì?”
“Không kho báu nhưng bánh bao nhân thịt, ở đây canh, đề phòng chồn đến nhà ăn trộm!”
Mạnh Nhị Dũng nghi ngờ kháy, lủi thủi bỏ .
Mùi thơm của cơm trong bếp bay qua cửa sổ phòng Đào Ái Hồng, cô lén mở cửa sổ, vẻ mặt ốm yếu về phía bếp.
Bếp bốc nóng, trông ấm áp.
Tiêu Huệ Lan là một tay nấu ăn cừ khôi, bữa nào cũng thịnh soạn, bữa sáng càng đa dạng, cô gả về đây hơn một tháng cũng chứng kiến.
Nếu giả bệnh, lúc cô cũng thể tay trái bánh bao thịt, tay trứng gà, thỉnh thoảng còn ăn bánh trứng và đậu phụ cuộn.
Nếu may mắn, hôm canh thịt thừa, còn thể dùng bánh chấm nước canh.
bây giờ cô chỉ thể mà nuốt nước bọt.
Mạnh Nhị Dũng về , Đào Ái Hồng đầy mong đợi chạy tới, “Nhị Dũng! Bánh bao thịt ? Lấy ?”
“Chưa! Mẹ trong bếp, gì cơ hội giấu bánh bao thịt?”
“Cái gì? Vậy lúc ăn cơm lén giấu một cái? Chẳng lẽ định trơ mắt con trai đói ?”
Mạnh Nhị Dũng bĩu môi, bực bội hừ một tiếng, nếu cô giở trò, gì nhiều chuyện phiền phức thế !
Cứ tưởng Đào Ái Hồng giả bệnh thể chiếm chút lợi, đẩy hết việc nhà cho chị dâu cả, ai ngờ trộm gà còn mất nắm thóc, những chiếm lợi, còn tự rước họa .