Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:26:49
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chân Trăn chớp mắt, nước mắt lưng tròng cúi đầu suy nghĩ, ? Bà là như ? Sao chính bà nhỉ?

Chân Trăn chút hoài nghi nhân sinh.

bộ dạng của bà, trong mắt Trương Thúy Hoa là một cách giải thích khác.

Xem xem ! Cúi đầu, vẻ mặt u sầu, rõ ràng là trúng tim đen!

Chỉ trách bà Trương Thúy Hoa quá độc!

Trương Thúy Hoa thật sự nổi nữa, cầm lấy kẹp gắp lửa trong tay bà, lẩm bẩm:

“Được ! Tuy ưa bà, nhưng cũng thừa nước đục thả câu! bà trong lòng buồn bã, buồn như còn nhóm lửa gì! Canh gà bà giúp bà nấu, cho sản phụ ăn ? Gà mái già bà mua cũng khá béo, táo đỏ kỷ t.ử lấy ở ? Được , nhà nghỉ ! Xong gọi bà!”

Chân Trăn:????

Chân Trăn ngước trời nên lời, một lúc lâu mới thở dài một tiếng, buồn bã : “Thúy Hoa ! Có bà thật !”

Trương Thúy Hoa rùng , lông tơ dựng : “Chân Quế Chi bà đừng ghê tởm, bà bình thường ?”

Chân Trăn vui vẻ thảnh thơi, khỏi bếp, Đào Ái Hồng mặt mày hớn hở tới.

“Mẹ, chị dâu sinh con gái ?”

Chân Trăn liếc cô một cái, thấu chút tâm tư của cô.

, chị dâu con sinh một đứa con gái, con bé xinh, thích, đang chuẩn hầm chút canh gà mái già cho chị dâu con bồi bổ.”

Đào Ái Hồng dám tin chằm chằm chồng, cô xem kịch vui, Tiêu Huệ Lan mỗi ngày ăn một quả trứng, ăn ngon uống , chăn còn dày hơn của cô, vất vả nửa ngày chỉ sinh một đứa con gái?

Đây thứ hai , chồng nào mà sốt ruột!

Vốn tưởng chồng thích con gái là mạnh miệng, ai ngờ chồng tươi , còn hầm cho Tiêu Huệ Lan một con gà mái già to như !

Phải tốn bao nhiêu tiền chứ!

Thời nhà nhà ở cữ, cơm còn mà ăn, uống chút nước đường đỏ là xa xỉ lắm , còn dám mơ đến gà mái già?

“Mẹ, con gà mái già mua bao nhiêu tiền? Đắt lắm ?” Đào Ái Hồng đến thẳng mắt.

Nhà ai chồng hầm gà mái già cho con dâu sinh con gái? Mẹ chồng ngốc ?

“Bao nhiêu tiền cũng tiền của con! Không cần con lo!” Chân Trăn bực bội.

Đào Ái Hồng bĩu môi, dám cãi chồng, liếc con gà mái già trong nồi, trốn phòng.

Trương Thúy Hoa nhóm lửa lắc đầu: “Con dâu thứ hai của bà đơn giản ! Nhiều tâm cơ, tính toán, định dựa cái bụng để đè đầu con dâu cả! May mà Tiêu Huệ Lan là hiền lành, nếu gặp chị dâu ghê gớm, nhà bà sớm đ.á.n.h !”

Chân Trăn thầm nghĩ đúng ! Con dâu thứ hai dạng , may mà bà cũng là một bà chồng ác độc, cùng lắm thì dùng phận để áp chế! Ai sợ ai chứ!

Mùi canh gà trong bếp bay thẳng nhà.

Đào Ái Hồng hít hít mũi, canh gà mái già thơm thật! Đây là canh gà, đây là tình yêu của Đào Ái Hồng cô!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-36.html.]

Cô đến nhà họ Mạnh sống mấy ngày sung sướng, ăn quen thịt , sớm đói.

Đợi Mạnh Nhị Dũng về, cô vội : “Anh ? Mẹ hầm canh gà, định mang hết cho chị dâu ăn!”

Mạnh Nhị Dũng cởi giày nhíu mày: “Hầm canh gà thì ? Lúc em sinh con cũng !”

chị dâu sinh con gái mà!”

“Con gái thì ? Con gái là con cháu nhà họ Mạnh ?” Mạnh Nhị Dũng cũng thích con trai, nhưng thấy cháu gái nhỏ xinh xắn, cảm thấy con gái cũng tệ.

Đào Ái Hồng cảm thấy cô thể , nhưng Mạnh Nhị Dũng chồng cho uống t.h.u.ố.c mê, khuyên thế nào cũng .

“Nhị Dũng, tìm xin cho em ít canh gà , em thèm lắm! Thực em ăn, là đứa bé trong bụng em ăn! Con trai chính là ăn khỏe!”

Mạnh Nhị Dũng thấy cô phiền, tối qua đưa chị dâu huyện, bận rộn cả đêm mệt , Đào Ái Hồng cơm nấu, chỉ gây sự với ! cũng thích con trai, nghĩ đến trong bụng Đào Ái Hồng là con trai, liền còn chút tức giận nào.

Tiêu Huệ Lan sinh con gái, vốn quý bằng đứa trong bụng vợ .

Mạnh Nhị Dũng chui bếp, lành: “Mẹ, canh gà dì Thúy Hoa hầm thơm thật!”

Chẳng ? Dầu trong gà hầm hết, táo đỏ lăn tăn trong canh, vài cây nấm và táo đỏ điểm xuyết, đỏ vàng trắng xen kẽ, đúng là sắc hương vị đều đủ cả!

Chân Trăn liếc một cái, như : “Cũng thơm thật, thì ?”

“Ôi! Mẹ! Mẹ thông minh thế, con đến chẳng ! con ? Ái Hồng thèm! Đứa bé trong bụng nó ăn! Mẹ chia cho nó một nửa nhỏ, để nó đỡ thèm!”

Chân Trăn nhíu mày, gà vốn khó tìm, cô khó khăn lắm mới tích cóp bấy nhiêu gà, còn lén mua của trong thôn mấy con. Canh gà chia cho Đào Ái Hồng, Tiêu Huệ Lan ở cữ sẽ đủ, sản phụ ăn , sữa sẽ , sữa , con sẽ mập.

Trời lạnh cóng thế , trẻ con vốn khó nuôi, huống chi là đứa trẻ sinh non !

Đương nhiên ưu tiên sản phụ !

Hơn nữa, khi Đào Ái Hồng về nhà, nhà ăn cơm trắng bột mì, thịt bao giờ thiếu, ăn như còn thèm canh gà, thật sự chút nên.

Tuy nhiên, dù cũng đang mang thai, Chân Trăn nghĩ một lúc :

“Chỉ thôi, canh gà là khẩu phần hai ba ngày của chị dâu con, .”

“Làm gì nữa!” Mạnh Nhị Dũng , “Mẹ, chỉ thôi, chia ít là .”

Chân Trăn chia cho Đào Ái Hồng một cái đùi gà, gắp thêm một cái cánh cho cô, cô dùng canh gà nấu mì, mì cũng chia một ít.

Đào Ái Hồng ngửi mùi canh gà thơm phức, nước miếng chảy ròng ròng, mở nắp biến sắc: “Sao chỉ bấy nhiêu? Ăn thế no?”

Mạnh Nhị Dũng tức nhẹ: “Cô là heo ? Sao ăn no? Có cả con gà cho cô ăn ? Là cô ở cữ chị dâu ở cữ?”

Mạnh Nhị Dũng tuy coi trọng Tiêu Huệ Lan, nhưng cũng đến mức giành đồ ăn với phụ nữ ở cữ!

Đào Ái Hồng bĩu môi: “Mẹ chính là thiên vị chị dâu ! Sinh một đứa con gái, cần thiết ăn canh gà ? Canh gà ăn hết , lúc em ở cữ ăn gì? Con trai chúng ăn gì?”

 

 

Loading...