Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm - Chương 141

Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:10:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tưởng Đông Bình đầu tiên lời , dọa đến sống lưng lạnh toát.

Chỉ là ngủ cái đầu bẹt, mà nhiều tác hại thế? Anh suýt chút nữa hại con !

Mấy Mạnh Đại Tẩu và Mạnh Lệ cũng đến ngẩn tò te.

Trương Xảo Hồng liền : “Ngủ đầu bẹt tác hại lớn thế? Chiêu Đệ nhà cháu chính là đầu bẹt lớn, nhưng thím hình như sai, Chiêu Đệ nhà cháu từ nhỏ đần, mặt cũng lập thể bằng Lai Đệ.”

Mạnh Lai Đệ từng ngủ đầu bẹt, lớn lên hơn Mạnh Chiêu Đệ ít.

Mạnh Lệ cũng sợ hãi, cô đương nhiên hy vọng con lớn lên đẽ, cô sớm thím cô thường, chỉ từ chuyện thím cô cho con uống sữa bột, cô cảm thấy nên tin thím cô.

Mạnh Lệ bảo Tưởng Đông Bình và chồng thương lượng một chút, nhất trí quyết định cho con ngủ đầu bẹt nữa.

Chân Trăn lâu đến huyện thành, để Mạnh Đại Tẩu đưa về , gặp Triệu Mỹ Lan một .

Triệu Mỹ Lan thu hai cái nhẫn vàng một cái hoa tai vàng, vì trọng lượng nhỏ, Chân Trăn đưa cô hai đồng, Triệu Mỹ Lan cũng vui lòng.

Thứ đáng bao nhiêu tiền, cho dù thế đạo lên, mang bán, mấy món đồ nhỏ cũng phát tài lớn , cô vẫn đổi chút tiền, mua cho gia đình thêm mấy cân gạo mì nuôi sống gia đình.

Chân Trăn cất đồ túi, biểu cảm chút d.a.o động.

Triệu Mỹ Lan hiểu bà, cô tưởng Chân đại tỷ là gió máy gì, thu nhiều vàng chút đợi tăng giá.

nếu thật sự như , thế nào cũng nên vui mừng một chút chứ.

Vị tỷ thì , bất kể thu đồ gì, đều là bộ dạng mặt mày bất động, hiểu nổi.

Chân Trăn chợ đen một vòng, mua ít bông về, thu hoạch vụ thu nhanh sẽ trú đông, một khi đông, bất kể là chăn bông quần áo đều thiếu bông.

Huống hồ năm nay trong nhà sắp thêm một đứa nhỏ.

Chợ đen quả thực bán bông, bà mua một bao tải, dám mua quá nhiều, dù thứ tuy nặng, thể tích nhỏ.

Người bán bông là một thanh niên trẻ, thấy bà ánh mắt sáng lên.

“Chị, là chị ?”

Chân Trăn thường xuyên đến, ở đây ít quen bà, dù vị đại tỷ khí chất tầm thường, mấy đầu bà đến, ít tưởng bà là vùng, vẫn là chồng Triệu Mỹ Lan đưa bà đến mấy , mới đề phòng như .

Chân Trăn cũng thấy quen mắt.

Thanh niên vội vàng :

“Chị, chị đợi đấy, em đưa một đến tìm chị, về ngay đây!”

Chân Trăn chút nghi hoặc, nhưng vẫn đợi ở đây, trong thời gian bà mua hai cân đậu đỏ, một quả dưa hấu, một cân nấm khô, hai cân táo đỏ.

Vốn dĩ còn mua ít kỷ t.ử, nhưng kỷ t.ử thành sắc bình thường, biến đen , bà liền lấy.

hôm nay bán nhân sâm, là từ phía Bắc vượt tỉnh đảo lộn về, chỉ to bằng ngón tay cái, một cân mới hai đồng, nhưng loại nhân sâm nấu canh uống bổ dưỡng.

Chân Trăn mua một cân, cất đồ xong đang định về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-141.html.]

Thanh niên vội vội vàng vàng kéo một phụ nữ lớn tuổi qua.

Người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, tuy ăn mặc giản dị, nhưng đầy đặn tròn trịa, phú quý.

“Bà món đồ tay, chị thu .” Thanh niên sắc mặt Chân Trăn .

Chân Trăn phòng : “Đồ gì, thần bí thế?”

Người phụ nữ còn chút do dự, suy tính , cẩn thận từng li từng tí mở khăn tay , lấy một đôi vòng tay.

Thành sắc giống như phỉ thúy, phụ nữ đeo bóng loáng, thoáng qua, một chút tì vết, sống động như một cái phỉ thúy giả.

loại phỉ thúy đặt ở đời , đều là nhà đấu giá, Chân Trăn thể từng thấy thành sắc .

thời buổi đồ thật đều là đập thì đập, đốt thì đốt, thực sự cũng tìm đồ giả.

“Đây là...” Chân Trăn cố ý giả vờ hàng, “Đây là ngọc nhỉ? Thứ thích, trong mắt nông thôn chúng , bằng vàng lấp lánh, còn dễ va đập.”

Người phụ nữ thấy bà hàng, cũng cuống.

Cái mà là hàng, còn thể đòi giá cao chút, gặp hàng, phỉ thúy thế nào cũng nhận.

Người phụ nữ cuống lên: “Em gái, đây là phỉ thúy, chất địa vạn một, là tổ tiên nhà truyền xuống, nếu cơm ăn, cũng dám lấy bán.”

“Phỉ thúy? Chị bán cái vòng cho ? Chị , , một phụ nữ nông thôn, bình thường quanh bếp núc, giặt giũ cọ rửa là thiếu , đeo cái vòng kiêu kỳ thế , cẩn thận va đập, vỡ một miếng, thì đúng là cũng chỗ .” Chân Trăn .

“Em gái, đồ thế , lúc rửa bát em đeo nó gì? Thứ em giữ , đợi thế đạo lên...”

bỗng bịt miệng, sai , cái gì gọi là thế đạo lên? Chẳng lẽ thế đạo ?

vội vàng đổi giọng: “Sau em mang bán, ít nhất cũng thể đổi một căn nhà ở Bắc Kinh , tổ tông từng ngàn dặn vạn dò, bảo dù nghèo nữa cũng bán đôi vòng , là chúng vô dụng, giữ chúng.”

chân tình thực cảm, Chân Trăn cũng diễn kịch với bà nữa.

“Được , chị bán bao nhiêu tiền?”

Người phụ nữ thấy bà quá nhiệt tình, cái giá chuẩn sẵn từ cũng dám mở miệng.

Do dự nửa ngày, bà mới : “Hai mươi đồng cộng một trăm cân gạo.”

Đây quả thực là giá cải trắng , dù cái vòng là thực sự thể đổi nhà.

vấn đề là, một trăm cân gạo mười mấy đồng, hơn ba mươi đồng thể bảo tàng tùy tiện chọn , cùng một mức giá thể mua một sọt văn vật, mua vòng phỉ thúy quả thực đáng.

Chân Trăn cũng là nhân từ, định ép giá quá thấp.

“Mười lăm đồng cộng một trăm cân gạo , chị cũng đấy, giá cao hơn giá thị trường .”

Người phụ nữ trong lòng hiểu rõ, lập tức đồng ý.

 

 

Loading...