Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm - Chương 115

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:32:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mỗi nhà trong thôn đều nuôi lợn, nhưng thời gian nuôi lợn giống , thức ăn cho lợn cũng .

Không lợn nhà nào đến Tết cũng thể xuất chuồng.

Tuy thu hoạch vụ thu trong đại đội sẽ chia lương thực chia thịt lợn, nhưng với tình hình thôn Bá Đầu, nộp xong công lương đúng là chẳng còn bao nhiêu.

Vừa nhà họ Mạnh năm nay g.i.ế.c lợn, trong thôn liền đến đặt với Chân Trăn, bảo giữ cho nhà họ một ít, nhà năm cân, nhà mười cân, nhà còn ít lòng lợn.

Không còn cách nào, Tết nhất thăm bạn bè, chuyện nhờ vả quan hệ cũng lúc , thịt lợn là tiền cứng, mang cũng ai chê.

Trong thôn chỉ lợn nhà họ Mạnh là g.i.ế.c , nhà họ Mạnh còn nuôi con lợn thế, sạch sẽ đẽ, béo khỏe mạnh, thịt lợn ăn chắc chắn thơm.

Thời buổi g.i.ế.c lợn đều là trong thôn chia , thỉnh thoảng sẽ thôn ngoài đến mua một ít.

Loại cũng coi như đ.á.n.h quả lẻ, trong thôn dù đỏ mắt, cũng dám công khai tố cáo.

Bà tố cáo , lúc nhà bà g.i.ế.c lợn bán ?

Sau khi tố cáo cả thôn đều mua thịt lợn, nhà bà ở trong thôn còn quả ngon để ăn?

Ngay cả vợ Lý Đức Thành cũng đến đặt mười cân thịt lợn và năm cân lòng lợn từ sớm.

Lợn nái con ngày trưởng thành lợn nái già, sợ nổi tiếng lợn sợ béo mà, lợn béo là thịt thôi, đều chỉ thông minh của lợn cao, Chân Trăn cũng nuôi nó như thú cưng mấy tháng, thật đúng là nỡ g.i.ế.c lợn.

còn cách nào, nông thôn nỡ ăn cũng cho lợn ăn, quanh năm suốt tháng chỉ chút trông mong , về mặt ý nghĩa nào đó mà , đây cũng coi như niềm vui mùa mà.

Thu hoạch vụ thu xong, trong thôn mệt đứt . Mạnh Đại Quốc vốn là tay lụng giỏi, chuyện gặt hái gieo trồng lúc nào cũng xông pha đầu. Anh việc bán mạng, chịu khổ nhiều nhất, mặt mũi bong tróc một lớp da , tay cũng mài một lớp chai dày.

Anh việc bao giờ than vãn, trong thôn thấy đều bảo, Đại Quốc mất mặt bố nó.

Trong việc đồng áng, Mạnh Đại Quốc chính là trụ cột của gia đình.

Trông cậy Mạnh Nhị Dũng là vô dụng, thằng nhãi chút khôn vặt, đừng là cống hiến vô tư, lười biếng chiếm hời là nó từ bi lắm .

Cũng may Mạnh Đại Quốc gánh vác, cái danh tiếng của nhà họ Mạnh mới thể duy trì tiếp.

Nộp xong công lương, Lý Đức Thành liền tổ chức chia lương thực. Với điều kiện của thôn Bá Đầu mà nộp đủ công lương là vạn hạnh , lương thực chia về thực sự chẳng còn bao nhiêu.

Lợn cũng chỉ g.i.ế.c một con, mỗi nhà chia một hai cân thịt là khá lắm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-115.html.]

Tuy nhiên chuyện cũng coi như bình thường, nếu năm nào lương thực cũng đủ ăn, thịt chia đủ đầy, thì chẳng tồn tại chuyện ăn no.

Chỉ là cũng khó tránh khỏi lải nhải, rằng năm nay mong sang năm , sang năm vẫn mặc áo bông rách, quanh năm suốt tháng lao động vất vả, dân làng vẫn ăn no cơm, cũng chẳng là vì cái gì.

Nhà họ Mạnh chia hai cân thịt, còn như nhà Trương Thúy Hoa con gái lấy chồng xa, trong nhà chỉ một con trai út mới lấy năm công phân, chỉ chia hơn một cân thịt, tuyệt đối cách nào để dành đến Tết.

Nhìn tình hình Tết sẽ chia thịt nữa, tối hôm đó bà liền đến đặt với Chân Trăn ba cân lòng lợn và một cân thịt lợn.

Thu hoạch vụ thu xong xuôi thì chuẩn cho mùa đông. Trong thôn chia rơm rạ và cỏ khô để các nhà củi đốt, phân nông gia cũng chia một ít.

Năm ngoái Chân Trăn mới xuyên đến kịp chuẩn , năm nay thì khác, bước tháng mười một bà gọi Mạnh Đại Quốc và Mạnh Nhị Dũng lên núi c.h.ặ.t củi.

Hai em bận rộn trong ngoài cả tuần lễ, cuối cùng cũng xếp xong đống rơm, chẻ xong củi.

Đừng hành lang, nhà bếp, trong sân chất đầy củi, nhưng cứ đến mùa đông là củi đốt nhanh lắm, thôn Bá Đầu thiên về phía Bắc, sưởi ấm qua mùa đông quả thực là vấn đề lớn.

Đại Nha leo lên đống củi, miệng reo lên: “Phát tài , phát tài .”.

Năm nay Mạnh Đại Quốc chăm sóc lợn con đào đá than , bèn đặt ba trăm cân với dân làng đào, Chân Trăn nghĩ cách chợ đen đặt hơn năm trăm cân than vụn.

Có đàn ông nhà Triệu Mỹ Lan bảo lãnh, cũng sợ bà vấn đề, giá cả đưa cho bà cũng , chỉ lấy đến năm mươi đồng.

Đối với nông thôn, đây cũng coi như một khoản tiền lớn, nhưng năm mươi đồng thể khiến cả nhà cả mùa đông lạnh lẽo như , cảm giác hạnh phúc tăng lên nhiều, Chân Trăn cảm thấy đáng giá. Hơn nữa loại than vụn hơn đá than, khói ít sặc , nghĩ thôi thấy dễ chịu.

Năm ngoái lúc xây nhà bà để một cái lò sưởi âm tường trong phòng , đều bảo thực tế, nông thôn ai chơi cái . Vào thu Chân Trăn dùng củi đốt thử, hiệu quả bất ngờ.

Đốt củi dù cũng tiết kiệm hơn đốt than, nông thôn thiếu gì thì thiếu chứ thiếu gỗ, núi gỗ tốn tiền nhiều lắm, c.h.ặ.t về phơi khô là .

Tuy tốn sức lao động lên núi c.h.ặ.t củi, nhưng bà cái gì nhiều chứ con trai thì nhiều, chỉ đạo con trai là xong.

Hơn nửa năm nay, rau củ trong gian của bà tiêu hao ít, khi đông bà bảo Mạnh Đại Quốc kéo một xe cải trắng về để trong hầm, mục đích là để phòng ngừa năm con gà trong nhà mổ rách lá cải.

Sữa bột tích trữ mười lăm gói, báo hại Triệu Mỹ Lan xoay xở cả tháng trời, lấy từ trong gian ít đồ để trao đổi mới giải quyết xong vụ .

Tam Oa cũng bắt đầu ăn dặm , sữa bột cung ứng kịp thì cai sữa cũng vấn đề gì lớn.

Chân Trăn vẫn chuẩn một ít, định đợi sang xuân trời ấm lên mới cho hai đứa bé cai sữa bột, nếu trời đông giá rét, trẻ con mà sinh bệnh thì bù nổi mất.

 

 

Loading...