Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm - Chương 108

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:32:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh Lệ lúc mới cảm thấy đúng, mấy thím sẽ lừa cô, nếu những gì mới là chuyện phòng the bình thường giữa vợ chồng, cô và Chu Trường Thắng tính là cái gì?

Mạnh Đại Tẩu và Mạnh lão thái thấy họ cùng về còn thấy lạ.

Tuy hai nhà qua khá gần, nhưng vợ thằng hai ít khi đến cửa, chuyện gì đều là họ mời mới chịu đến.

Chân Trăn mép giường, kể chuyện từ đầu đến cuối cho họ .

Mạnh Đại Tẩu tức đến mức suýt c.h.ử.i bậy, càng nghĩ càng thấy nhà thiệt thòi, lau nước mắt liên tục:

“Đâu kiểu bắt nạt như thế, rõ ràng con nhà ăn gì, cứ vu khống con gái đẻ , nhà họ Chu bọn họ quá bắt nạt , đòi công đạo ngay đây!”

Mạnh Lệ cúi đầu mãi, cô bây giờ tìm đến cửa ai tin ? Hơn nữa loại chuyện bảo cô mở miệng thế nào?

Cô bây giờ đến đơn vị, trong đơn vị đồn đại ầm ĩ , cô đuổi ngoài xong ngay cả chỗ ở cũng , tiền, tìm nhà cũng dễ.

Mạnh Đại Tẩu tiếp tế cô, nhưng bản cũng chẳng mấy đồng, hơn nữa chồng nông thôn tay đều c.h.ặ.t, bà mắt thấy sắp lui về dưỡng lão , dám đưa hết tiền cho con gái, giữ chút gì cho ?

Chân Trăn ngày mai huyện thành tìm Triệu Mỹ Lan, dứt khoát : “Ngày mai thím Cung tiêu xã mua chút đồ, cháu với thím ! Đỡ ở nhà buồn bực.”

Mạnh Lệ đồng ý, hôm Chân Trăn đạp xe đạp chở cô huyện thành, bà đạp mệt thì Mạnh Lệ đạp, hai đạp nhanh đến nơi.

Không thể , xe đạp vẫn tiện, hơn xe lừa, xe lừa xóc quá, chậm, gặp đường còn xuống đẩy, về về mất mấy tiếng đồng hồ.

Đạp xe đạp hơn nửa tiếng là đến.

Chân Trăn dừng xe, mua cho cô một cây kẹo hồ lô, mua bốn cây để trong giỏ xe.

“Ăn chút đồ ngọt tâm trạng sẽ .”

Mạnh Lệ gật đầu, c.ắ.n một miếng sơn tra, “Thím, thím mua gì? Cháu với thím nhé?”

“Không cần, cháu giúp thím trông xe, thím sợ xe trộm mất.”

Chân Trăn vẫn là những thứ đó, nhưng giấy mang nhiều hơn một chút, Triệu Mỹ Lan cất đồ xong, liền kích động :

“Lần quên với chị, cái cổ vịt chị mùi vị tuyệt lắm, nhiều tìm em đòi, chị mang ít đến nhé?”

Chân Trăn gật đầu: “Người cần nhiều ?”

“Em thống kê một chút, hiện tại lượng đặt cộng hơn một trăm cái , em với họ là một hào một cái, chị xem ?”

Chân Trăn ngược cảm thấy giá cũng , liền nhận lời, nhưng bà coi như , bán cổ vịt vẫn bớt lo bằng bán hạt dưa, cổ vịt chiếm chỗ, bà đến một mang bao nhiêu, tiền kiếm cũng nhiều bằng bán hạt dưa.

“Lần chị mang đến cho em.”

Triệu Mỹ Lan thanh toán cho bà, Chân Trăn nhét tiền túi, bà gần đây nhiều chỗ tiêu tiền, thêm khoản tiền tay dư dả hơn ít.

, xe đạp của chị ở thế?” Chân Trăn hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-108.html.]

Triệu Mỹ Lan cũng giấu giếm: “Có cơm ăn, lấy xe đạp đổi vật tư với em, em đây tiện tay ? Liền đưa hết mì sợi các thứ cho .”

ở giữa kiếm lời một chút cũng là bình thường, cũng thể công.

Chân Trăn gật đầu : “Người đổi vật tư nhiều ?”

“Cũng ít, chủ yếu là gần đây trong huyện thành khá căng thẳng, nhiều sợ xảy chuyện, liền lấy đồ đáng tiền trong nhà đổi, nhưng những thứ đó ai dám nhận chứ? Bắt là xui xẻo lớn! Xe đạp thì thỏa hơn nhiều, chị , em liền thu xem chị lấy , chị lấy thì em cũng tìm mua.”

Chân Trăn thầm nghĩ cái lưới của cô giăng cũng rộng thật, nhưng bà cũng , là chồng Triệu Mỹ Lan ở bên trong xoay xở.

Bà trầm ngâm : “Thế , đồ em báo cho chị, đúng lúc chị họ hàng thích những đồ cổ đó, việc gì là cầm kính lúp ở nhà nghiên cứu, là một kẻ cuồng văn vật.”

Triệu Mỹ Lan trố mắt: “Còn loại thật ? Hắn sợ tra xét?”

“Mấy cái gốm sứ chữ tranh đó, tuy trong mắt chúng còn bằng gặm cái đùi gà, nhưng cứ cảm thấy những thứ đó mê , sức sống. Nông thôn chúng xử lý loại đồ tiện hơn nhiều, ném xuống cái mương nào đó, ai mà ?”

Triệu Mỹ Lan nghĩ cũng , văn vật thứ đắt, bán giá thì chẳng ai hiếm lạ, cứ lấy những thứ đó đổi mì sợi, nhưng cô cảm thấy vẫn là mì sợi , mì sợi ăn ?

“Được, đồ em để ý cho chị.”

Hai xong, Chân Trăn mua năm gói sữa bột, một lọ sữa mạch nha, hai gói bánh đào xốp, mua một ít đậu đỏ và đậu xanh, một hộp bánh quy Kim Kê.

sữa mạch nha thời uống cũng khá ngon, sữa cà phê, bà thỉnh thoảng pha một cốc cho đỡ thèm.

Bánh quy Kim Kê là bao bì hộp sắt, Chân Trăn mua nếm thử, cho Đại Nha ngâm sữa ăn cũng .

Sữa bột trong nhà vẫn uống hết, nhưng bà sợ vật tư cung ứng kịp, trẻ con đồ ăn chuyện nhỏ.

Hơn nữa mắt thấy còn ba tháng nữa là đông , chắc chắn thể đến thường xuyên như bây giờ .

Tích trữ hàng hóa vẫn quan trọng.

Chân Trăn xách đồ định , Mạnh Lệ liền , cô tâm trạng , dạo xem.

Chân Trăn chỉ một loại kem tuyết bên trong với Triệu Mỹ Lan:

“Giúp chị gói cái cho cháu gái chị nhé!”

Triệu Mỹ Lan thầm nghĩ bà chị đúng là chịu chi, cháu gái thôi mà, cũng con gái, còn m.ó.c t.i.m móc phổi thế? Kem tuyết đắt thế cũng nỡ mua.

Mạnh Lệ khoác tay Chân Trăn: “Thím, vẫn là thím với cháu.”

Chân Trăn : “Được , ăn kẹo hồ lô mua kem tuyết , về thì vui vẻ lên chút.”

Mạnh Lệ trong lòng thoải mái, cô bỗng nhiên ánh mắt đúng, Chân Trăn sang, liền thấy Chu Trường Thắng từ lúc nào bên ngoài quầy, giống như đang đón , lâu , một nữ nhân viên bán hàng ăn mặc xinh khoác tay .

 

 

Loading...