Thập Niên 70: Vượt Nghìn Dặm Gả Chồng [Xuyên Sách + Quân Hôn + Ngọt] - Chương 415

Cập nhật lúc: 2026-03-01 07:56:00
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Điền Tuấn ngờ cô rơi nước mắt nên vội gật đầu: “Anh nhớ.”

 

“Anh thật sự nhớ ?” Thương Nhụy Nhụy chớp mắt, cố kìm cảm giác dâng lên.

 

Cô cũng hiểu vì trong lòng bỗng dâng lên một nỗi ấm ức kỳ lạ.

 

Rõ ràng mặt hề nợ cô điều gì, thậm chí còn từng giúp cô.

 

Điền Tuấn khẳng định: “Anh nhớ. Cuối năm bảy bảy, ở bến xe thành phố Tân.”

 

Khi đó đưa cô ba Điền Tâm lên Nam Kinh tìm dượng ba một về quê.

 

Lúc ngang qua bến xe, tình cờ gặp Thương Nhụy Nhụy đang bọn buôn nhắm tới nên tay giúp đỡ.

 

Theo Điền Tuấn, đó chỉ là một chuyện nhỏ đáng nhắc tới nên ngờ hai thể gặp theo cách .

 

Nghĩ , khẽ liếc về phía nốt ruồi nhỏ mắt hạnh của cô. Thực đổi nhiều. Chỉ cần một cái là nhận .

 

Nghe rõ ràng như thế, nghĩ đến nguyên do của buổi gặp hôm nay, Thương Nhụy Nhụy vui mừng chút ngượng ngùng.

 

Một lát , cô khẽ ngoảnh mặt , dám quá lâu.

 

Những ngón tay vô thức đưa lên vén mấy sợi tóc mai tai nhỏ giọng :

 

“Em… em đổi khá nhiều. Em cứ tưởng nhận .”

 

Điền Tuấn cô, giọng thành khẩn:

 

“Không . Em đổi mấy. Vẫn như bốn năm .”

 

Thương Nhụy Nhụy nhất thời nên nên .

 

Bốn năm , để bảo vệ cô, bố vẫn bắt cô cắt tóc ngắn. Khi trải qua mười năm khốn khó, cô gầy gò đen.

 

Tuy đến mức xí nhưng khác với hiện tại.

 

Còn bây giờ, da cô trắng hơn, dáng cũng đầy đặn hơn.

 

Mái tóc dài đen nhánh xõa lưng.

 

Ai gặp cũng khen con gái lớn lên khác hẳn ngày .

 

Vậy mà trong mắt đàn ông , cô dường như vẫn là cô bé gầy gò năm nào.

 

Ý nghĩ khiến cô buồn chút ấm áp khó tả.

 

thêm vài câu với nhưng mắt tiện trò chuyện riêng lâu.

 

Vì thế cô đành đưa tay nhận lấy chiếc đĩa trong tay khẽ chỉ lên lầu:

 

“Chúng lên nhé?”

 

Điền Tuấn theo bản năng mắt cô, xác nhận cô gì khác thường mới gật đầu:

 

“Đi thôi.”

 

Trên tầng hai, Điền Vũ và Đường Thanh Thanh chủ động dẫn dắt câu chuyện.

 

Hai vốn khéo ăn nên chỉ một lúc khiến Mẫn Tú Văn bớt căng thẳng.

 

Khi thấy con gái trở với gương mặt hồng hào, ánh mắt long lanh, Mẫn Tú Văn rõ vì Nhụy Nhụy đổi nhanh đến .

 

Thế nhưng bà nghĩ, nếu con gái thể gặp thích thì vẫn hơn là miễn cưỡng gả cho ai đó.

 

Nghĩ , bà sang Điền Tuấn đang cầm ấm rót nước cho .

 

Bỗng nhiên bà thấy gương mặt cũng còn dữ dằn như lúc đầu nữa.

 

Lúc , Thương Nhụy Nhụy ghé sát tai , khẽ kể rằng Điền Tuấn chính là lính năm xưa cứu cô ở bến xe.

 

Năm , cả nhà minh oan trở về nhưng bố cô mắc bệnh thương hàn, sức khỏe cũng suy yếu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-415.html.]

 

Trên đường về thành phố, chỉ một cô tất bật lo liệu việc.

 

Khi sắp xếp bố và hành lý lên xe khách xong, cô tranh thủ ngoài mua chút đồ ăn.

 

Không ngờ bước khỏi cổng bến xe kẻ túm lấy.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

 

qua đường hỏi han, chúng vẫn trơ tráo cô là con dâu trộm tiền bỏ trốn.

 

sức giải thích nhưng ai tin.

 

Nếu hôm đó gặp Điền Tuấn, cô thật sự dám nghĩ chuyện gì sẽ xảy tiếp theo.

 

Có lẽ bất kỳ cô gái nào cũng sẽ nảy sinh thiện cảm với đàn ông cứu trong lúc nguy nan.

 

Huống chi là một quân nhân chính trực, khí chất cương nghị.

 

Khoảnh khắc , trong lòng Thương Nhụy Nhụy cảm kích rung động.

 

Trong mắt cô, chính là một hùng.

 

Chỉ tiếc khi cô hồn thì rời .

 

Cô thậm chí còn kịp hỏi tên .

 

Chuyện hề giấu bố .

 

, chỉ cần Nhụy Nhụy nhắc vài câu, Mẫn Tú Văn hiểu .

 

Ánh mắt bà Điền Tuấn lập tức đổi. Dù vốn là ít , mặt ân nhân năm xưa bà cũng tiếc lời khen ngợi.

 

Đường Thanh Thanh xong liền tròn mắt:

 

“Khoan . Ý là Nhụy Nhụy và Tiểu Tuấn từng gặp ?”

 

Điền Vũ và Điền Mật cũng tò mò sang.

 

Mẫn Tú Văn liền kể chuyện năm đó một nữa thở dài:

 

và Nhụy Nhụy vẫn luôn ghi nhớ trong lòng. Không ngờ ngày trùng hợp như .”

 

Đường Thanh Thanh vỗ đùi lớn:

 

là duyên trời định . Hai đứa còn đó gì, mau ngoài dạo .”

 

Điền Vũ cũng tươi, vỗ nhẹ vai cháu trai:

 

“Đi , dẫn Nhụy Nhụy ngoài chuyện cho thoải mái.”

 

Dù bình tĩnh đến , trêu chọc mặt , Điền Tuấn cũng thấy gáy nóng ran.

 

Anh lập tức dậy mà về phía Thương Nhụy Nhụy .

 

Khi thấy mặt cô vẻ miễn cưỡng, mới cố giữ bình tĩnh hỏi:

 

“Ra ngoài dạo nhé?”

 

Cô ngượng ngùng nhưng trân trọng cuộc gặp .

 

Vì thế cô nhiều, chỉ lặng lẽ dậy, xách túi bước đến bên .

 

Điền Tuấn nhận lấy túi giúp cô, chào hẹn sẽ đưa cô về tận nhà. Sau đó dẫn cô rời khỏi quán .

 

Hôm nay trời . Trời cao mây nhạt, bầu trời xanh trong như gột rửa.

 

Ra khỏi quán, Điền Tuấn ngẩng đầu mặt trời cúi xuống hỏi:

 

“Em ?”

 

Anh quen thuộc Bắc Kinh nên để cô chọn.

 

Thương Nhụy Nhụy vốn ít giao du. Thời gian rảnh cô thường dùng để vẽ tranh nên những nơi lui tới cũng nhiều.

Loading...