Anh buồn đáp:
“Mơ ? Bây giờ là tội phạm trọng án. Canh gác nghiêm ngặt. Người ngoài như em thể gặp.”
Điền Tuyết lập tức phục:
“Sao thể gặp? Nếu em phát hiện chỗ ẩn nấp của Lưu Hướng Đông thì bắt nhanh thế ? Có công mà chỉ đổi lấy một trận mắng. Như quá đáng ?”
“Em cũng đến công lao cơ đấy.” Lâu Lộ Hồi nhếch môi.
“Với , ai với em rằng cảnh sát hành động chỉ vì chuyện đó?”
Điền Tuyết bĩu môi, chỉ tay lên đầu :
“Cần gì ai . Ở đây đủ cả.”
Thực , con bé hề ai kể.
Trước đó nó chỉ đoán thử, càng chắc chắn khi thái độ của Lâu Lộ Hồi.
Anh cũng chẳng buồn tranh luận thêm, chỉ qua loa đáp:
“Ừ. Ừ. Ừ. Em là thông minh nhất.”
“Vậy thì ghé đồn công an .”
“Được.”
Thấy rể đồng ý quá nhanh, ánh mắt Điền Tuyết lập tức trở nên nghi ngờ.
Cô bé mơ hồ cảm thấy điều gì đó .
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Quả nhiên, Lâu Lộ Hồi lái xe thẳng đến đồn công an.
Thế nhưng, xe chỉ chạy ngang qua cổng mà hề dừng .
Điền Tuyết tức đến nghiến răng.
Nó sang trừng Vạn Gia Dữ đang cố nhịn gằn giọng:
“Anh. Rể. Bớt chơi chữ .”
Lâu Lộ Hồi bật lớn:
“Chịu thôi. Ai bảo em lái xe.”
Câu càng khiến Điền Tuyết tức hơn.
Cô bé mặt ngoài cửa sổ, quyết định thèm để ý đến nữa.
Không ngờ, khi xe qua một khúc cua, ánh mắt nó bỗng khựng .
Điền Tuyết lập tức kêu lớn:
“Anh rể. Dừng xe.”
Lâu Lộ Hồi theo phản xạ đạp phanh:
“Sao thế?”
Điền Tuyết trả lời ngay.
Nó vẫn ngoái đầu về phía , chân mày cau c.h.ặ.t như đang cố nhớ điều gì.
Vài giây , mắt con bé chợt sáng lên.
Nó chỉ tay về phía một con hẻm phía :
“Anh rể. Vừa một đàn ông trung niên. Hôm em thấy ông chuyện với Lưu Hướng Đông.”
Nghe , Lâu Lộ Hồi lập tức nghiêm mặt.
Nghĩ đến khả năng cá lọt lưới, đầu xe nhanh ch.óng đỗ gần chỗ Điền Tuyết chỉ.
Vừa tắt máy, dặn gọn một câu:
“Ngồi yên.”
Nói xong, đóng cửa xe chạy .
“Anh rể nhanh thật.”
Vạn Gia Dữ khỏi thốt lên.
Ánh mắt thiếu niên ánh lên vẻ khâm phục.
Cuộc truy đuổi kéo dài lâu.
Dù đối phương động liền bỏ chạy, nhưng vốn mang thương tích, thể so với một quân nhân từng trải qua huấn luyện và chiến trận.
Chỉ một lát , Lâu Lộ Hồi đè gọn đàn ông xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-346.html.]
Người đó chính là Tiền Thuận.
Tiền Thuận nhận Lâu Lộ Hồi.
Chỉ là thể ngờ rằng, khi liều mạng báo tin cho Lưu Hướng Đông, mượn tay kẻ điên để g.i.ế.c kẻ thù chung, kết cục thành thế .
Hắn càng ngờ Lưu Hướng Đông những g.i.ế.c mà còn trói suốt một ngày một đêm.
Đến khi tưởng chừng còn đường sống, tên điên đột ngột cắt dây thả .
Ban đầu, Tiền Thuận còn tưởng đó là một âm mưu khác.
Thế nhưng, kịp hiểu rõ thì thấy tiếng cảnh sát truy đuổi bên ngoài.
Chỉ trong chớp mắt, hiểu chuyện.
Lưu Hướng Đông gặp chuyện.
Vừa c.h.ử.i thầm đối phương vô dụng, cố cử động tay chân tê cứng để tìm đường thoát.
Với tình trạng thương tích hiện tại, nếu bắt thì dù giải thích thế nào cũng khó lòng thoát tội.
May mắn là cảnh sát lục soát đến chỗ đó.
Không dám liều lĩnh chạy ngoài, Tiền Thuận quyết định ở .
Nguy hiểm nhất đôi khi chính là nơi an nhất.
Hắn chỉ mong nghỉ ngơi một đêm, chờ đến ứng cứu tính tiếp.
Thế nhưng, Tiền Thuận ngờ rằng, thoát c.h.ế.t bao lâu, một nữa rơi tay Lâu Lộ Hồi.
Trong lòng cuống hận, hiểu rốt cuộc lộ sơ hở ở .
Theo lẽ thường, Lâu Lộ Hồi thể đến .
Hay là… Lưu Hướng Đông bắt và khai ?
Nghĩ đến đây, Tiền Thuận càng nghiến răng kèn kẹt.
nhanh, ép bình tĩnh.
Tuyệt đối thể để Lâu Lộ Hồi nắm điểm yếu.
Thế là lập tức đổi sang vẻ mặt vô tội, giãy giụa kêu oan.
Chỉ tiếc, tất cả muộn.
Ngay từ khoảnh khắc ánh mắt lóe lên, Lâu Lộ Hồi thấy rõ.
Anh gì, chỉ lạnh lùng xô về phía xe.
Sau khi nhận sợi dây thừng từ tay Điền Tuyết, trói c.h.ặ.t Tiền Thuận ném hàng ghế cuối.
Chiếc xe nhanh ch.óng đầu, lao thẳng về phía đồn công an.
Vừa , bí thư huyện ủy Vạn Đào cũng đang mặt ở đó.
Vì thiếu nên với cương vị là lãnh đạo cao nhất, ông buộc trực tiếp trấn thủ.
Rõ ràng ông thức trắng cả đêm. Đôi mắt đỏ ngầu.
Vừa thấy Lâu Lộ Hồi bước , ông liền ngạc nhiên hỏi:
“Sao giờ sang?”
Nói xong, Vạn Đào bưng chén đặc lên uống một ngụm để tỉnh táo mệt mỏi thêm:
“Trà tự pha đấy. Muốn uống thì tự rót.”
Lâu Lộ Hồi lắc đầu:
“Không cần. lên thành phố đón . Trên đường bắt thêm một tên nghi là đồng bọn của Lưu Hướng Đông nên đưa giam .”
“Ồ? Là thằng nào?”
“ rõ. vẻ nhắm . Nhờ cho trông giúp. Lát nữa tự hỏi.”
Nghe , sắc mặt Vạn Đào lập tức nghiêm .
Là bạn nhiều năm, ông hiểu rõ chuyện gia đình Lâu Lộ Hồi nên hỏi thêm. Ông gật đầu ngay:
“Yên tâm. sẽ cho canh c.h.ặ.t.”
-----------------
Sau bao năm xa cách, cả nhà gặp , ai nấy đều giấu nổi vui mừng.
Điền Vũ bố.
Người cha mười một năm trời gặp.
Tóc ông nay bạc nhiều.