Thế nhưng đôi khi, những suy nghĩ vẫn khiến cô tránh khỏi cảm giác bất lực.
Cô lập tức mất hết hứng chuyện. Vì thế, khi Điền Mật chủ động chuyển sang chuyện khác, đề tài cũng đành bỏ qua.
Buổi tối.
Sau khi cùng chồng tắm rửa cho hai đứa nhỏ xong, Điền Mật liền sang phòng các em.
“Ghê thật đấy. Anh rể hai mà cũng chịu để chị sang giờ ? Lát nữa thể nào cũng ngoài cửa ho khan cho mà xem.”
Vừa thấy chị hai bước , Điền Tuyết lập tức lên tiếng trêu chọc.
Điền Tâm đang sấp gối, liền đến đỏ cả mặt.
Thế nhưng Điền Mật chẳng hề hổ, trái còn tỏ đắc ý.
Cô cởi dép, trèo thẳng lên giường, tiện tay nhéo má Điền Tuyết đáp:
“Em thì cái gì. Đây là thú vui của vợ chồng .”
Nghe , Điền Tuyết liền nhe răng phản bác:
“Em mới mười sáu tuổi. Chị đừng mà dẫn dụ trẻ con.”
Điền Mật hừ nhẹ một tiếng.
“Em mà là trẻ con ? Trẻ con gì mà lắm mưu mẹo thế. Thôi , chị đùa nữa. Chị sang là hỏi chuyện nghiêm túc. Bố chắc chắn sẽ theo tụi chị lên đơn vị. Hướng Dương thì còn nhỏ, đến tuổi lính. Vậy còn em, em tính thế nào?”
Chỉ còn hai ngày nữa là , mấy hôm bận rộn đủ chuyện.
Đến lúc , Điền Mật mới thời gian xuống chuyện đàng hoàng với em ba.
Điền Tuyết ngẩn .
“Ý chị là… em lính ạ?”
“Ừ. Trước đây chị với em . Chị vẫn còn giữ cho em một suất. Em nghĩ ?”
Tuy mở lời hỏi, nhưng trong lòng Điền Mật thật cũng ôm hy vọng quá nhiều.
Quả nhiên, câu trả lời của Điền Tuyết lập tức chứng minh suy đoán của cô là đúng.
“Em lính. Chị cũng mà. Em chỉ ngoại giao. Em còn tiếp tục học ngoại ngữ với thầy.”
Vị thầy mà Điền Tuyết nhắc đến, Điền Mật dĩ nhiên là . Người đó do chính Lâu Lộ Hồi nhờ lão đội trưởng giúp đỡ mới tìm .
Ông là họ hàng xa của lão đội trưởng, từng là giáo sư tiếng Nga ở trường đại học.
Sau tuy gặp biến cố, nhưng vì trong nhà quan hệ nên đưa xa, mà sắp xếp về chỗ lão đội trưởng.
Vợ ông cũng là giáo sư tiếng Đức. Hai tuy xuống nông trường, song ngày thường vô cùng kín tiếng.
Điền Tuyết cố gắng suốt nửa năm. Nhờ thể hiện đủ thành ý cùng sự thông minh, cô bé mới hai ông bà nhận dạy.
Nghĩ đến đây, Điền Mật cũng thấy bất ngờ. Với tính cách của Điền Tuyết, quả thật khó để cô bé chịu lính.
Trong mấy chị em, Điền Tuyết là lanh lợi và linh hoạt nhất.
Thấy em sớm xác định hướng cho , Điền Mật khỏi cảm thấy tự hào.
Cô định mở miệng khen ngợi thì Điền Tuyết hào hứng tiếp:
“Chị hai. Mai chị với rể rảnh ? Hay là sang nhà thầy em chơi nhé. Em để ý con trai út của thầy . Hai thầy cũng đồng ý, còn bảo sẽ giới thiệu cho quen.”
Điền Tâm lập tức sững .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-330.html.]
Điền Mật cũng nhất thời nên gì.
Vừa đứa nào còn là trẻ con?
Hơn nữa, hai thầy đồng ý là ý gì? Vậy ý kiến của con trai ở ?
“Em mới mười sáu tuổi. Em thực sự hiểu thích là gì ?”
Ngẩn ngơ hồi lâu, Điền Mật mới bất lực đưa tay chọc nhẹ trán Điền Tuyết.
Điền Tâm cũng vội vàng gật đầu phụ họa.
“Chị hai đúng đấy. Em còn nhỏ quá. Thích thích, liệu em nghĩ kỹ ? Hay là cứ lời chị, hai mươi tuổi hẵng tính?”
Lần , đến lượt Điền Mật và Điền Tuyết cùng với ánh mắt khó tả.
Điền Tâm thấy hai đồng loạt thì ngơ ngác hỏi:
“Sao… thế? Mặt em gì ?”
Cô bé còn theo bản năng đưa tay sờ lên má, tưởng rằng dính bẩn.
Điền Tuyết thở dài.
“Trong chuyện , e là em còn hiểu rõ hơn chị đấy.”
Điền Mật cũng nghiêm túc gật đầu tán thành.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Điền Tâm càng thêm mờ mịt.
Trước đó chẳng chính chị cả và chị hai đều hai mươi tuổi mới nên nghĩ đến chuyện yêu đương ?
“Thôi . Không chuyện nữa.”
Điền Tuyết nhanh liền chuyển đề tài.
“Chị hai, chị hỏi rể giúp em xem. Anh chẳng bảo khi xong việc nhà sẽ sang thăm lão đội trưởng ? Nếu mai , chị cho em cùng. Tiện đường ghé sang nhà thầy luôn. Hai nhà ở gần mà.”
Thấy chị ba trêu đến mặt mày phục nhưng vẫn im lặng, Điền Tuyết cũng tiếp tục chọc ghẹo.
Cô bé chỉ Điền Mật, tiếp tục bàn chuyện chính.
“Chuyện đó thì để Hồi Hồi ủy ban thôn gọi điện hẹn .” Điền Mật đáp.
“ thì chắc chắn sẽ . Dù hai thầy của em cũng tận tâm dạy dỗ em như .”
Nghĩ đến việc con trai út nhà thầy em để ý, trong lòng Điền Mật thấy buồn chút ngượng ngùng.
Hay là mai chuẩn quà hậu hĩnh hơn một chút?
Không thì đúng là thấy yên tâm.
Nghĩ , cô sang hỏi:
“Thế con trai út của thầy em rốt cuộc là thế nào? Kể chị xem.”
Điền Tuyết vội trả lời. Cô bé chỉ nheo mắt chị hai một lúc chắc nịch :
“Em đoán nãy chị mắng em trong lòng đúng ?”
Điền Mật nhất thời cứng họng.
Con bé đúng là thành tinh .