Thập Niên 70: Vượt Nghìn Dặm Gả Chồng [Xuyên Sách + Quân Hôn + Ngọt] - Chương 329

Cập nhật lúc: 2026-02-25 05:11:58
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thà rằng cứ theo những lời dặn dò mà hai ông bà nhắc nhắc bao nhiêu khi còn sống.

 

Loan Hồng Mai cũng thả cùng thời điểm .

 

Tuy tinh thần bà vẫn phần lẩm bẩm và còn minh mẫn, nhưng hễ thấy Điền Trường Khanh thì yên .

 

So với bình thường dĩ nhiên là kém xa, bởi giờ đây bà dường như chỉ nhận mỗi .

 

Những đứa con khác dù ngay mặt, bà cũng hầu như phản ứng.

 

May mắn duy nhất là bà vẫn thể tự lo cho bản .

 

Trong chuyện chia nhà , Điền Trường Khanh, vốn luôn tranh công giành phần, lấy một lời.

 

Anh phản kháng, chống đối, càng còn dáng vẻ nũng như ngày xưa.

 

Cả chỉ đờ đẫn như mặt nước tù, giống hệt kẻ mất hy vọng sống.

 

Điền Mật cũng mấy ngày tạm giam dọa sợ, vụ cháy cho ám ảnh.

 

Hoặc giả, lương tâm thật sự trỗi dậy, khiến cảm thấy hổ thẹn với hai ông bà lão.

 

Dù nguyên nhân là gì, cô cũng chẳng buồn truy cứu.

 

Với cô mà , chỉ c.ầ.n s.au Điền Trường Khanh tiếp tục gây họa và liên lụy đến khác, như lắm .

 

Huống hồ bố quyết định xin điều chuyển về. Có ông ở gần trông nom, dù vẫn yên tâm hơn.

 

Đối với Điền Hồng Tinh, còn Vương Hồng Diễm quấy phá, các con cũng dần trưởng thành. Đã đến lúc ông nên tính chuyện về.

 

Hơn nữa, Loan Hồng Mai nay cũng già.

 

Khi còn sống, ông bà lão từng bà Hồng Mai e rằng chẳng sống bao lâu.

 

Cả đời hai ở cạnh , thể xem như dày vò lẫn .

 

Thế nhưng đến cuối cùng, dù cũng là vợ chồng đầu ấp tay gối.

 

Ông nỡ lòng nào bà bơ vơ trong những ngày cuối đời mà mặc kệ.

 

Coi như tròn chút trách nhiệm ch.ót của một chồng.

 

“Các con còn ở nhà mấy hôm nữa?”

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

 

Sau khi chuyện lộn xộn tạm lắng, vợ chồng Điền Mật về bốn hôm.

 

Trước đó vì bận rộn, Điền Hồng Tinh vẫn dịp hỏi.

 

Lúc , Điền Mật đang ăn nho.

 

Quả nho to, vỏ ánh hồng, mấy bắt mắt nhưng vị ngọt bất ngờ.

 

Số nho do cô hai gửi cho, chất đầy cả một rổ. Nghe là nho nhà tự trồng, thích lúc nào thể sang hái lúc đó.

 

Nghe bố hỏi, vì miệng còn đang bận, cô chỉ khẽ hất cằm về phía Lâu Lộ Hồi đang cạnh, tay bón cho bọn trẻ ăn.

 

Lâu Lộ Hồi bật , đang định lên tiếng thì thấy Điền Hồng Tinh sa sầm mặt.

 

Ông trừng mắt mắng con gái:

 

“Con ranh , lười đến thế là cùng. Sao bay thẳng lên trời luôn ?”

 

Hai ngày nay, Điền Hồng Tinh để ý thấy con rể vô cùng chiều chuộng Điền Mật.

 

Chiều đến mức nhiều lúc chính ông cũng thấy ngượng .

 

Nhà ai mà con gái lười như .

 

Ngoài chuyện nấu cơm, đến cả quần áo lót cũng để con rể giặt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-329.html.]

Nghĩ thôi thấy khó .

 

Thế nhưng Điền Mật chẳng hề để tâm, còn đắc ý đáp:

 

“Hồi Hồi nhà con thấy con lười là .”

 

Hơn nữa, ngày thường ở nhà chỉ khi chồng , cô cũng nhàn hạ.

 

Việc nhà ít. Chỉ là hiếm khi nghỉ phép, nên lúc rảnh mới tranh phần nhiều hơn.

 

Vợ chồng sống với , vốn dĩ thương .

 

Thấy bố vợ thực sự bực , Lâu Lộ Hồi vội vàng xen :

 

“Bố ơi, tụi con ở thêm ba bốn hôm nữa. Đợi chị cả với rể về mới .”

 

Nghe nhắc đến con gái lớn, Điền Hồng Tinh lập tức quên bẵng chuyện , liền hỏi:

 

“Tụi nó bao giờ về?”

 

Con Vũ rời nhà hơn mười năm. Tính nay cũng ba mươi lăm tuổi, ông khỏi mong ngóng.

 

“Tối ngày ạ. Khi đó con sẽ lên thành phố đón.”

 

“Ngày ? Nhanh … Chỉ còn mấy hôm nữa thôi…”

 

Trong giọng của Điền Hồng Tinh giấu vẻ chờ đợi.

 

Thấy bố như , Điền Mật bỗng buột miệng:

 

“Bố ơi, là bố theo tụi con lên đảo .”

 

Câu thốt , chỉ Điền Tâm đang cắm cúi bài ngẩng phắt đầu lên, mà cả Điền Tuyết và Hướng Dương đang vây quanh bàn cờ cũng đồng loạt sang.

 

Điền Hồng Tinh thoáng sững . Trong lòng ông buồn , ấm áp.

 

Con gái những chê mà còn dẫn hưởng phúc.

 

Thế nhưng ông vẫn lắc đầu, mắng:

 

“Bố mà theo con lên đảo, công việc thì ?”

 

“Thì bố nghỉ hưu sớm . Dù gì bố cũng sắp đến tuổi .”

 

“Nói linh tinh. Nghỉ hưu sớm thì nguội. Sau công việc chắc còn truyền cho em con.”

 

Điền Mật chỉ thở dài. Trong suy nghĩ của cô, mấy đứa em nhất định thi đại học.

 

Đặc biệt là Hướng Dương, tính tình tuy trầm lặng nhưng đầu óc thông minh. Thành tích học tập mấy năm nay cô đều để ý.

 

Công việc , thật cũng chắc cần thiết như bố nghĩ.

 

Đang định mở lời khuyên tiếp, Điền Hồng Tinh chậm rãi thêm:

 

“Hơn nữa, bố con trai. Về già sang ở nhà con gái, chẳng để chỉ trỏ ?”

 

Nghe đến đó, Điền Mật chỉ trợn mắt.

 

Điền Hồng Tinh là một bố . Điều từng phủ nhận.

 

Chỉ là trong nhiều chuyện, tư tưởng của ông vẫn khỏi mang dáng dấp cổ hủ.

 

Ví như con gái lấy chồng thì chia tài sản.

 

Ví như công việc nhất định để cho con trai.

 

Ví như về già thì đương nhiên ở cùng con trai.

 

Điền Mật nay từng ý tranh giành đồ đạc trong nhà, các chị em khác cũng .

 

Loading...