Ngoài còn hai con cá. Một con nấu canh, con còn đem kho. Bên cạnh đó là một đĩa trứng xào cùng hai món rau đơn giản.
Chín trong nhà quây quần bên mâm cơm. Không khí ấm cúng rộn ràng.
Vui nhất vẫn là đám trẻ con. Chúng vô tư và dễ thỏa mãn. Chỉ cần đút cho hai miếng thịt tươi, để lộ cả hàm răng sữa.
Nhìn cảnh , Điền Hồng Tinh cũng dần quên nỗi buồn.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Ông còn để tâm quan sát Vương Lâm Khôn nữa mà chỉ một lòng chăm sóc hai cháu ngoại.
Thấy bố gắp thức ăn, Điền Mật khẽ thở dài.
Cô chủ động gắp vài miếng thịt bỏ bát cho ông nhẹ giọng giục:
“Bố ăn ạ.”
Điền Hồng Tinh xua tay.
“Bố già , thích mấy thứ . Để các cháu ăn là .”
Nói xong, ông định gắp thịt trong bát chia sang cho bọn trẻ.
Điền Mật vội ngăn .
“Các con đủ . Bố cứ ăn . Trẻ con ăn nhiều quá đau bụng.”
Người lớn tuổi thường luôn như . Có món gì ngon cũng nhường hết cho con cháu. Điền Mật hiểu rõ điều đó nên càng kiên quyết hơn.
Hai đứa nhỏ cũng sắc mặt. Thấy nghiêm giọng, Trân Châu lập tức ôm bụng, phối hợp cực kỳ ăn ý.
Con bé bằng giọng ngây thơ:
“Ông ngoại ăn . Châu Châu no ạ.”
Bộ dạng tinh quái khiến Điền Hồng Tinh bật .
Ông vui vẻ xoa đầu cháu liên tục khen:
“Cháu ngoan quá. Thông minh quá.”
Sau bữa cơm, Điền Hồng Tinh dẫn hai cháu ngoại ngoài dạo để tiêu cơm.
Điền Mật để phần dọn dẹp cho các em.
Cô kéo Lâu Lộ Hồi về phòng bắt đầu lục tìm trong đống quần áo mang về, cố chọn bộ đắt tiền nhất.
Lâu Lộ Hồi nhặt mấy bộ đồ vợ tiện tay vứt giường hỏi:
“Em tìm gì thế?”
Điền Mật mỗi tay cầm một bộ sang hỏi chồng:
“Anh thấy cái cái ?”
Thật về nhà, cô định mang theo nhiều đồ. Chỉ ở vài hôm sẽ đơn vị.
Thế nhưng chồng nghĩ khác.
Bà cho rằng hiếm khi về quê thì ngoài quà cáp cho lớn, quần áo của hai vợ chồng cũng tươm tất để bố nở mày nở mặt.
Vì , Điền Mật mới mang về hơn chục bộ. May mà đang đầu thu nên quần áo cũng quá cồng kềnh.
Lâu Lộ Hồi hai bộ đồ gần như giống thì nhất thời ngẩn . Trong mắt , chúng chẳng khác biệt bao nhiêu.
Tuy nhiên, mấy năm chung sống, sớm rút kinh nghiệm quý báu.
Anh giả vờ quan sát một lúc dứt khoát :
“Cái bên tay trái hơn.”
Điền Mật hai bộ, vẫn chút lưỡng lự.
“Sao em thấy cái bên tinh tế hơn nhỉ?”
Lâu Lộ Hồi im lặng vài giây.
Nếu là đây, lẽ lập tức thuận theo ý vợ. hiện tại, còn là trai thẳng tính năm nào.
Anh bình tĩnh đáp:
“Tùy mắt mỗi thôi. Dù vẫn thấy cái bên trái . Hay em mặc thử cả hai xem . Thích cái nào thì chọn cái đó.”
Câu trả lời quá mức hảo khiến Điền Mật hài lòng gật đầu. Cô nhanh ch.óng đồ.
Một lát , khi cô mặc chiếc váy hồng bước , Lâu Lộ Hồi giấu ánh mắt kinh diễm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-325.html.]
Anh lập tức tiến tới, ôm vợ lòng cúi xuống hôn nhẹ.
“Mặc thế là định ?”
Giọng trầm hẳn xuống.
Ngày thường Điền Mật ít khi mặc màu sáng.
Không vì thích mà vì sợ quá nổi bật.
Thế nhưng màu hồng càng tôn lên làn da trắng mịn của cô.
Điền Mật vội đẩy chồng .
“Đừng hỏng son của em.”
Cô lập tức sang soi gương, cẩn thận kiểm tra .
Quả nhiên, màu son phối với chiếc váy hồng trông vô cùng bắt mắt. Nhìn thế nào cũng thấy “đắt”.
Nghĩ đến mục đích chuyến , Điền Mật càng hài lòng.
Cô tô thêm một lớp son mỏng mới , khoác tay chồng đầy khí thế.
“Hồi Hồi, thôi.”
Lâu Lộ Hồi ngơ ngác.
“Đi cơ?”
Điền Mật mỉm đầy ẩn ý.
“Đi cùng em diễn một màn.”
Lâu Lộ Hồi chỉ vợ, hiểu chuyện gì đang chờ phía .
Nhân lúc hai đứa sinh đôi ở nhà, hai vợ chồng lặng lẽ lái xe ngoài.
Từ Triều Dương Thôn lên thị trấn chỉ mất hơn mười phút. Vì nhớ con, họ cũng dám nấn ná dọc đường mà thẳng tới đồn công an.
Đồn công an ít gương mặt mới. Tuy nhiên, vị sở trưởng cũ cùng Hàn Vỹ năm xưa vẫn còn ở đó.
Thấy hai vợ chồng bước , cả hai đều thoáng ngỡ ngàng.
Cho đến khi Điền Mật tươi lên tiếng:
“Cháu chào bác ạ.”
Vị sở trưởng mới sực tỉnh. Ông cô một lúc hỏi với vẻ chắc chắn:
“Là… tiểu Mật đấy ?”
Điền Mật mỉm gật đầu.
“Vâng, cháu đây ạ.”
Sở trưởng lập tức bật .
“Trời đất, đúng là con bé thật. Mấy năm gặp mà đổi nhiều quá. Bác suýt nữa nhận . Cháu về khi nào? Đã về nhà ? À mà… vị là?”
Ánh mắt ông chuyển sang đàn ông mặc quân phục bên cạnh.
Điền Mật vui vẻ giới thiệu:
“Cháu mới về hôm qua. Đây là chồng cháu, Lâu Lộ Hồi. Nhà chuyện nên tụi cháu về đưa tang ạ.”
“Phải thế chứ. Phải thế chứ. Cháu đúng là đứa hiếu thảo.”
Sở trưởng cảm thán một hồi tươi bắt tay Lâu Lộ Hồi. Ông hàn huyên ngớt lời khen.
Sau khi qua cảnh, sở trưởng mới hỏi:
“Hôm nay hai đứa sang đây việc gì ?”
Điền Mật cũng giấu giếm.
Dù lát nữa gặp , sở trưởng vẫn cho cùng.
Cô thẳng thắn đáp:
“Cháu Vương Hồng Diễm vẫn khai. Cháu đoán cô vốn bất mãn với cháu nên cố tình ăn mặc chỉnh tề sang đây. Cháu thử kích thích xem tác dụng .”
Theo phong tục địa phương, khi ông bà an táng xong thì cần kiêng kỵ chuyện quần áo ăn mặn.