Thập Niên 70: Vượt Nghìn Dặm Gả Chồng [Xuyên Sách + Quân Hôn + Ngọt] - Chương 323

Cập nhật lúc: 2026-02-25 05:11:52
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

là thương nhầm .

 

Điền Tuyết thấy thế liền trừ nhanh ch.óng trốn lưng bố.

 

Thật nó chỉ kéo bố ngoài cho khuây khỏa. Dù trong lòng cũng áy náy với rể, nó vẫn đổi ý.

 

Nghĩ , Điền Tuyết thò đầu lưng bố, chắp tay vẻ cầu hòa với Lâu Lộ Hồi chỉ sang Điền Mật, ngầm cam đoan tuyệt đối tranh chị hai với nữa.

 

Thấy , Lâu Lộ Hồi mới miễn cưỡng thu ánh mắt.

 

là đàn ông nhỏ mọn.

 

Hôm nay trời nắng . Trời cao, mây nhạt, khí dễ chịu.

 

Cả nhà cùng kéo sông Triều Dương. Vừa đến nơi, thấy khá đông tụ tập.

 

Hiện giờ mùa vụ. Dân làng rảnh rỗi nên ai bơi giỏi đều xuống sông mò cá, mò trai để cải thiện bữa ăn.

 

Thấy Điền Mật và xách rổ đến, ai nấy đều đoán họ cũng bắt cá nên vui vẻ chào hỏi.

 

Điền Mật chen chúc liền dẫn cả nhà xa hơn một chút.

 

Dẫu , cả đoàn vẫn nổi bật. Đặc biệt là mấy mặc quân phục, khó tránh khỏi ánh tò mò của dân làng.

 

Ban đầu, đều nghĩ những đàn ông cao lớn hoặc Điền Hồng Tinh sẽ xuống sông.

 

Thế nhưng ngoài dự liệu, Điền Mật lặng lẽ cởi giày, tháo vớ lặn một xuống nước.

 

Đám đông còn kịp ngạc nhiên thì mặt sông vốn yên lặng b.ắ.n tung bọt nước.

 

Chưa đầy nửa phút, Điền Mật trồi lên. Cùng lúc đó, một con cá nhỏ ném thẳng lên bờ.

 

Mọi sững sờ.

 

Con cá ít nhất cũng vài cân.

 

Chưa dừng ở đó, Điền Mật lặn xuống. Vài phút , cô tiếp tục ném lên một con còn to hơn.

 

Lần , ánh mắt dân làng xung quanh gần như đờ .

 

Họ ngâm nước cả buổi, may lắm mới một hai con bé bằng bàn tay. Vậy mà Điền Mật chỉ trong chốc lát bắt liền mấy con cá lớn.

 

Chuyện quả thực khó tin.

 

Thế nhưng cảnh tượng mắt vẫn tiếp diễn. Cứ vài phút, Điền Mật trồi lên và ném thêm một con cá lên bờ. Chiếc rổ nhanh ch.óng đầy ắp.

 

Cuối cùng, Điền Hồng Tinh đành lên tiếng:

 

“Thôi . Con đừng bắt nữa. Thế đủ ăn mấy hôm .”

 

Ông con gái bắt cá giỏi, nhưng chứng kiến tận mắt thế vẫn khỏi giật .

 

Bắt nhiều quá cũng . Lỡ kẻ nhỏ nhen thấy sinh chuyện thì phiền.

 

Dưới sông, Điền Mật vốn cũng định nghỉ. Nghe bố , cô liền đáp:

 

“Vâng ạ.”

 

Trước khi lên bờ, cô còn tiện tay mò thêm một mớ ốc lớn ném lên.

 

Lâu Lộ Hồi chờ sẵn. Anh nhanh ch.óng dùng khăn lau khô cho vợ, lấy quần áo sạch mang theo khoác cho cô.

 

Xong xuôi, lễ phép chào nửa ôm nửa dìu Điền Mật về nhà.

 

Thời tiết tuy lạnh, nhưng cẩn thận vẫn hơn.

 

Phía , Điền Hồng Tinh dắt hai đứa nhỏ thong thả bước theo. Chiếc rổ đầy cá và ốc thì do Điền Tuyết cùng Hướng Dương xách.

 

Không ai để ý rằng, ngay khi họ rời , vài bơi đến đúng chỗ Điền Mật lặn xuống.

 

Không là trùng hợp thật sự may mắn, chỉ vài lặn, họ cũng bắt cá to. Thế là càng lúc càng nhiều kéo sang.

 

Xem chỗ quả thực cá.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-323.html.]

Về đến nhà, Điền Mật liền phòng lau đồ.

 

Điền Tuyết và Hướng Dương nhanh ch.óng bếp lấy thùng nước để nuôi tạm cá ăn hết. Điền Hồng Tinh thì dẫn hai đứa nhỏ nhà chính.

 

Không ngờ bước cửa, ông bắt gặp một cảnh khiến khựng .

 

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

Vương Lâm Khôn đang đó và ánh mắt rõ ràng hướng về phía Điền Tâm.

 

Điền Hồng Tinh sống từng năm, cảnh sát lâu năm, chỉ thoáng qua nhận điều bất thường.

 

Chàng trai … chẳng lẽ đang để ý con gái thứ ba của ông?

 

“Bác. Bác về ạ? Chị dâu bắt nhiều cá ?”

 

Điền Hồng Tinh hồn tạm gác nghi ngờ sang một bên.

 

Ông mỉm đáp:

 

“Nhiều lắm. Toàn cá to.”

 

“Vậy thì quá. Trưa nay thêm món ngon .”

 

Vương Lâm Khôn vui vẻ.

 

Trong đầu vẫn còn nguyên hình ảnh Điền Mật thoăn thoắt nước, ngờ cô chỉ bơi giỏi mà bắt cá cũng tài tình đến thế.

 

Bên , Điền Tâm bố liền gập sách, cất b.út dậy.

 

“Để con .”

 

Nói xong, cô bước nhanh về phía bếp.

 

Thấy , Vương Lâm Khôn liền gật đầu chào Điền Hồng Tinh tự nhiên theo.

 

“Cháu giúp một tay.”

 

Điền Hồng Tinh hai bóng lưng, mắt khỏi mở to.

 

Không lẽ thằng nhóc thật sự để ý con ba?

 

Mà còn lộ liễu đến ?

 

Hay là… hai đứa gì với ?

 

Ý nghĩ lóe lên khiến Điền Hồng Tinh lập tức lắc đầu.

 

Không . Chuyện nhất định xem xét cho kỹ.

 

Điền Hồng Tinh càng nghĩ càng thấy yên. Làm bố thì dĩ nhiên hỏi cho rõ ràng.

 

Từ lúc nảy sinh nghi ngờ, “ăng ten” trong lòng ông dựng .

 

Trong mắt Điền Hồng Tinh, địa vị của Vương Lâm Khôn lập tức tụt xuống.

 

Ông thậm chí bắt đầu gọi thẳng là “thằng ”.

 

Vì thế, khi Điền Mật sửa soạn xong và định bếp, mở cửa thấy bố đang chơi với các cháu nhưng ánh mắt nghiêm nghị sang.

 

Cô khựng chân.

 

“Sao bố?”

 

Điền Hồng Tinh ngoái đầu cửa, xác định xung quanh ai mới vẫy con gái gần.

 

Điền Mật bật , bước tới trêu:

 

“Bố thế chẳng giống cảnh sát nhân dân chút nào.”

 

Điền Hồng Tinh để ý lời chọc ghẹo. Đợi con gái sát bên, ông liền hỏi thẳng:

 

“Vương Lâm Khôn là yêu của con ba ?”

 

Điền Mật thì ngạc nhiên thật sự.

 

“Ai với bố thế? Không ạ.”

 

Loading...