Khi xổm trong bếp cùng vợ sắp xếp đồ mang về, động tác so với ngày thường cẩn thận hơn hẳn, chỉ sợ lỡ tay móc rách.
Thấy tâm trạng , khóe miệng lúc nào cũng mang theo ý , Điền Mật liền nắm lấy cơ hội hỏi điều quanh quẩn trong lòng từ lâu: “Hồi Hồi, thấy… bơi mùa đông thế nào?”
Nghe , động tác tay Lâu Lộ Hồi khựng trong chốc lát nhanh ch.óng trở về bình thường.
Anh ngẩng mắt cô và hỏi thẳng: “Em bơi mùa đông?”
Điền Mật cũng bất ngờ khi đoán .
Cô đặt mớ đậu đũa khô trong tay xuống, kéo chiếc ghế thấp cạnh đàn ông tựa .
Vừa nũng hờn dỗi, cô kể chuyện chị cả lừa.
Cuối cùng, cô còn ấm ức : “Rõ ràng lão trung y đó cơ thể em thể bơi mùa đông. Thế mà chị cả vẫn nhất định đồng ý mới chịu.”
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Lâu Lộ Hồi khẽ bật .
Thật hiểu rõ. Tiểu Điền tuy ngoài miệng than phiền nhưng trong lòng vẫn coi trọng ý kiến của .
Nếu , với tính cách của cô, e rằng lén xuống nước từ lâu .
“Thật sự bơi mùa đông ?”
“Muốn!”
Điền Mật gật đầu do dự.
“Trước đây ở Triều Dương thôn, em cũng từng bơi mùa đông . Không kinh nghiệm .”
Nhìn dáng vẻ đầy tự tin của vợ, trong đầu Lâu Lộ Hồi khỏi nữa hiện lên hình ảnh khi ở trong làn nước biển băng giá, một luồng ấm bao bọc.
Sau , từng nghi ngờ liệu khi cận kề cái c.h.ế.t sinh ảo giác .
sự thật .
Anh vô hồi tưởng tình huống lúc đó và xác định rằng ý thức của khi vẫn tỉnh táo.
Đặc biệt là thái độ chắc chắn của cô vợ nhỏ lúc , càng khiến thêm tin tưởng luồng ấm năm đó.
Lâu Lộ Hồi nên định nghĩa tình trạng của vợ thế nào.
Chỉ là khi trung y cơ thể cô đặc biệt khỏe mạnh, cũng đào sâu tìm hiểu thêm nữa.
Chỉ cần cô bình an, những chuyện khác đều quá quan trọng.
Vì , đàn ông gật đầu dứt khoát: “Được. Chúng cùng tham gia.”
“Thật ?”
Không ngờ dễ dàng đến , Điền Mật lừa hai đó nên nhất thời cảm thấy chút chân thực.
Lâu Lộ Hồi gật đầu xác nhận: “Thật. mặc đồ bơi.”
Điền Mật sững một chút: “Thời buổi đồ bơi ?”
Sắc mặt Lâu Lộ Hồi lập tức tối .
Anh với giọng cứng rắn: “Dù thế nào cũng cho phép em mặc.”
Thái độ mạnh mẽ như vốn dễ khiến nảy sinh tâm lý chống đối.
Điền Mật nghĩ , điều kiện bơi mùa đông chấp nhận , những chuyện khác ngoan ngoãn một chút cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-160.html.]
Hơn nữa, cô là thời thế.
Đầu những năm bảy mươi , bảo cô mặc đồ bơi cô cũng dám.
Cần gì tự chuốc lấy thị phi.
Nói là sang nhà chị cả ăn nhờ, nhưng thực cũng là tiện tay giúp chị chia sẻ gánh nặng.
Khoảng hơn bốn giờ chiều, khi hai đến nhà chị cả, Điền Vũ đang mở cửa thông gió bếp than, chuẩn nấu bữa tối.
Thấy hai vợ chồng bước , cô lập tức nở nụ tươi: “Tối nay ăn cơm ở đây nhé.”
Điền Mật nhận lấy túi đồ lớn tay chồng xách bếp: “Đây là đồ Lâu Lộ Hồi mang từ miền Nam về cho nhà chị.
Chị cả dọn . Bữa tối để em với em rể chị .”
Điền Vũ xua tay: “Em rể mấy ngày nay vất vả . Để nghỉ ngơi . Tối nay hai chị em .”
Nghe , Điền Mật liếc đàn ông bắt đầu xắn tay áo.
Cô cong cong khóe mắt cố ý giọng chua chua: “Nhìn xem, xem. Chị cả đối với còn hơn cả em.
Em gái ruột xem thất sủng .
Đoàn trưởng Lâu còn mau ngoài nghỉ ngơi .”
“Con bé , đừng mấy lời cay độc bắt nạt .”
Điền Vũ mắng.
Điền Mật khúc khích nháy mắt với chồng: “Anh ngoài .”
Cuối cùng, Lâu Lộ Hồi cũng mỉm rời .
Tất nhiên, hề rảnh rỗi mà thẳng đến đơn vị để đăng ký tham gia bơi mùa đông cho cả và vợ.
Sau khi , Điền Vũ vẫn còn xuýt xoa kinh ngạc: “Em rể thật sự đồng ý cho em ? Em loạn chứ?”
Nhắc đến chuyện , Điền Mật đắc ý mặt: “Đương nhiên . Lâu Lộ Hồi nhà em lắm.
Không chỉ đồng ý cho em tham gia, còn đăng ký cùng tham gia với em nữa.”
Điền Vũ chiều cô: “Những năm em rể cũng từng tham gia .”
Điền Mật nghẹn một chút: “Ôi, mấy chuyện đó quan trọng.”
Quan trọng là ngày mai cô thể xuống biển tập luyện .
Nghĩ đến tôm hùm thôi mà thấy mong chờ. Xèo…
Buổi tối.
Điền Tâm tan từ trạm vệ sinh về nhà.
Vừa bước phòng, cô thấy trong phòng khách một đàn ông cao lớn đang chơi trò bay cao với Quả Quả.
Người đàn ông xa lạ, ánh mắt chút dữ dằn, khiến Điền Tâm vốn nhát gan cũng lập tức sững sờ.
Ngược , Lâu Lộ Hồi thấy cô bé ở cửa liền đoán đây chắc là em gái thứ ba của vợ.
Nghĩ đến hiểu lầm của cô bé về , cố gắng nở một nụ : “Em là em thứ ba đúng ? Anh là rể hai của em.”
“A… rể hai?”
Điền Tâm theo phản xạ gọi một tiếng.