Vợ yên tâm, chừng mực mà.
Lục Hoài Cảnh dịu dàng lau cho cô, ánh mắt tối dần. Anh định thêm gì đó thì Đường Uyển chìm giấc ngủ sâu. Xem vợ mệt thật .
Lục Hoài Cảnh rửa sạch chậu men, ôm lấy vợ thơm tho mềm mại giấc ngủ. Lần chiều theo ý cô, bày trò nghịch ngợm. Hai ngủ sớm, đ.á.n.h một giấc thật say.
Vì cứ canh cánh chuyện Lục Hoài Cảnh sắp nên Đường Uyển tỉnh dậy từ sớm, ngoài trời vẫn còn tối đen như mực. Cô nheo mắt với lấy chiếc đèn pin và đồng hồ đặt bên cạnh.
Năm giờ .
Đường Uyển dậy, Lục Hoài Cảnh bên cạnh mở mắt, cánh tay rắn chắc kéo cô trở lòng .
Vợ ơi, em nghỉ ngơi thêm lát nữa , cần lo cho .
Tối qua ngủ sớm nên giờ tỉnh dậy em ngủ nữa.
Đường Uyển đẩy xuống giường, chân vẫn còn mỏi. Cô vẻ tự nhiên với Lục Hoài Cảnh: Anh tự sắp xếp quần áo , em bữa sáng cho . Tiễn xong em cũng tiện đường sang đại đội Mao Trang thăm bố luôn.
Buổi tối một cô đạp xe về cũng sợ, chi bằng sớm một chút.
Vậy cũng .
Lục Hoài Cảnh thấy Đường Uyển kiên quyết nên cũng luyến tiếc chăn ấm nệm êm nữa, dậy xuống giường. Cái tên buổi tối mặc quần áo, cứ thế hiên ngang vành tai Đường Uyển đỏ bừng.
Lục Hoài Cảnh, ngại ?
Anh là vợ thích xem mà.
Khóe môi Lục Hoài Cảnh nhếch lên, để ý thấy mỗi hai mật, bàn tay nhỏ nhắn của vợ sờ cơ bụng thôi.
Đường Uyển: !!!
Mặt cô đỏ lựng, vội vàng vơ lấy quần áo mặc chạy biến khỏi phòng. Cái gã đàn ông phát hiện cái sở thích nhỏ nhặt đó của cô cơ chứ?
Nhìn bóng lưng Đường Uyển chạy trốn, Lục Hoài Cảnh mỉm . Vợ nhỏ của thật đáng yêu!
Đường Uyển Lục Hoài Cảnh đang nghĩ gì. Sau khi vệ sinh cá nhân, cô lấy bột mì trong tủ , đập thêm hai quả trứng gà bắt đầu tráng bánh.
Đợi Lục Hoài Cảnh thu xếp xong đồ đạc cá nhân thì Đường Uyển cũng xong bữa sáng. Một đĩa bánh tráng trứng kèm trứng luộc, ăn cùng với sốt thịt bò. Cô còn pha thêm hai ly sữa mạch nha, đặc biệt là dùng nước linh tuyền để pha.
Cái em với Chu Chu uống , cần . Lục Hoài Cảnh cảm thấy đàn ông con trai như cần uống mấy thứ bổ béo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-99.html.]
Đường Uyển kiên trì, cô đặt một ly mặt : Nhà cũng uống nổi. Cùng uống , tối qua quậy như thế mà cần bù đắp thể lực ?
Một câu khiến gương mặt màu lúa mạch của Lục Hoài Cảnh hiếm khi khựng . Chạm ánh mắt trêu chọc của Đường Uyển, khẽ ho một tiếng: Vậy thì uống thôi.
Vợ đang quan tâm mà. Trong lòng Lục Hoài Cảnh sướng rơn, sữa mạch nha uống miệng mà ngọt tận tâm can. Nhìn thấy ánh mắt tình tứ của , Đường Uyển đỏ mặt, cúi đầu nhấp từng ngụm sữa nhỏ.
Anh nhiệm vụ nhớ chú ý an nhé. Những chuyện khác cô tiện hỏi vì bảo mật.
Hai tình tứ ăn xong bữa sáng, tình cảm tăng thêm vài phần, nhưng chẳng mấy chốc đến lúc . Đường Uyển tiễn tận cổng viện, chuẩn tâm lý mãi nhưng đến lúc thực sự chia tay, lòng cô vẫn dâng lên một nỗi lưu luyến nhè nhẹ.
Vợ ở nhà chăm sóc bản cho nhé. Lục Hoài Cảnh ôm nhẹ Đường Uyển một cái, đặt một nụ hôn lên trán cô xách túi sải bước rời . Anh dám ngoái đầu vì sợ thấy cô sẽ nỡ .
Lên đường bình an nhé. Đường Uyển lau giọt nước ấm nóng nơi khóe mắt, theo bóng lưng Lục Hoài Cảnh xa. Lúc cô mới nhận trong đại viện cũng ít dậy sớm tiễn chồng như . Ví dụ như Trương Hồng Yến ở nhà bên cạnh. Hai phụ nữ tiễn chồng xa mỉm ai nấy nhà.
Nhiều còn ngủ nướng thêm, Đường Uyển phòng để bữa sáng cho Đường Chu trong nồi giữ ấm, một tờ giấy để đầu giường bé. Sau đó, cô mang theo bữa sáng chuẩn cho bố , đạp xe rời khỏi đại viện.
Lúc cô , đại viện vẫn tĩnh mịch, nhiều còn thức giấc, phía chân trời lờ mờ hắt lên những tia sáng yếu ớt. Đến khi Đường Uyển tới đại đội Mao Trang thì thời gian là hơn sáu giờ mười phút. Các gia đình bắt đầu nhóm bếp, khói bếp lượn lờ. Có dậy bữa sáng, nhưng phần lớn vẫn còn đang trong giấc nồng.
Đường Uyển cất xe đạp ở đầu làng thành thục theo đường chân núi. Cô quẩy một chiếc giỏ, cực nhanh. Cô đang suy tính để tránh những khác trong chuồng bò mà gọi đúng bố dậy. Còn nghĩ cách gì thì thấy tiếng của Tần Tố.
Buông ...
Giọng bà xen lẫn tiếng khiến Đường Uyển linh cảm chuyện chẳng lành. Cô thuận tay nhặt một cành củi khô, cảnh tượng từ xa đập mắt khiến cô tức nổ đom đóm mắt!
Cô thấy một bóng đen đang giở trò đồi bại với Tần Tố, bà ngừng né tránh, suýt chút nữa là ngã xuống hố.
Mẹ kiếp, cô còn giả vờ cái gì, hạng như cô chẳng phục vụ qua bao nhiêu thằng đàn ông ...
Những lời lẽ dơ bẩn lọt tai khiến Đường Uyển run b.ắ.n vì giận dữ. Cô cầm gậy lao v.út về phía đối phương.
Anh láo!
Tần Tố mặt đầy nước mắt, bà ôm c.h.ặ.t lấy định chạy nhưng chạy thoát nổi gã . Bà hét to gọi Đường Thời nhưng sợ trong đại đội thấy. Đến lúc đó bọn họ sẽ chẳng chỉ trích gã khốn , mà chỉ mắng bà là hạng đàn bà giữ đạo tiết.
Không chạy thoát . Bà thể thoát !
Tần Tố đau đớn nhắm mắt , lúc mở mắt , ánh mắt bà dừng một tảng đá lớn bên cạnh. Xin Thời, em chịu nổi nữa !
Ngay lúc Tần Tố định đ.â.m đầu tảng đá để quyên sinh thì gã đàn ông mặt một gậy đ.á.n.h ngất xỉu. Đường Uyển tay dứt khoát, cô đá gã sang một bên lo lắng ôm lấy Tần Tố.
Mẹ, đừng sợ, là con đây!
Uyển Uyển?