Cô dứt khoát gian tắm rửa một cái, cẩn thận sấy khô tóc, một bộ quần áo sạch sẽ sảng khoái. Dù cũng ngâm nước lạnh, Đường Uyển xưa nay bao giờ để bản chịu thiệt, nên nấu nước gừng đường đỏ trong gian. Húp hết một bát gừng nóng hổi, cảm thấy cả ấm sực lên cô mới khỏi gian.
Nghĩ đến Đường Chu vẫn còn ở chân núi, Đường Uyển vội vàng khóa cửa viện, định đó. Cánh cửa đối diện mở , lộ gương mặt chút tiều tụy của Hứa Thúy Anh, mặt cô trắng bệch như tờ giấy.
Chị dâu, chị ở nhà nghỉ ngơi một chút? Đường Uyển nhắc nhở Hứa Thúy Anh: Chị ngâm nước lạnh xong, nhất là nên uống chút gừng.
Cảm ơn em, chị . Hứa Thúy Anh lấy từ trong giỏ mấy quả trứng gà duy nhất trong nhà: Đồng chí Đường, cảm ơn em cứu chị. Nhà chị chẳng gì , mong em đừng chê.
Chị đừng khách sáo thế, ai cũng lúc khó khăn mà. Đường Uyển nhận, chỉ thuận tay đẩy chiếc giỏ ngược trở , trong lúc hai đùn đẩy, Hứa Thúy Anh suýt nữa thì ngất xỉu. Cô bám cổng viện, môi trắng bệch: Chị... chị thấy bụng khó chịu.
Bụng ạ? Đường Uyển lập tức bắt lấy cổ tay Hứa Thúy Anh, mạch đập như hạt châu lăn, đây rõ ràng là hỉ mạch. Thế mà cô vì sinh nở mà nhảy sông?
Đường Uyển thấy chuyện thật trớ trêu, cô đỡ lấy Hứa Thúy Anh: Chị là m.a.n.g t.h.a.i ?
Hả? Hứa Thúy Anh dám tin xuống bụng : Sao thể như , liệu con chị ? Cô thậm chí còn kịp suy nghĩ sâu xa xem tại Đường Uyển bắt mạch, trong mắt chỉ hiện lên một nỗi đau xót.
Em đưa chị đến bệnh xá quân khu, chị đừng cử động mạnh. Đường Uyển nhanh nhẹn chạy sân dắt xe đạp : Chị dâu, mau lên xe . Việc cô bắt mạch cho cô là quá giới hạn, Đường Uyển vốn là ích kỷ. Cô thể giúp đỡ khác, nhưng với điều kiện là liên lụy đến bản .
Hứa Thúy Anh cũng dám chần chừ, vội vã lên xe đạp. Dáng nhỏ nhắn của Đường Uyển đạp xe nhanh đến mức tưởng chừng như sắp phát tia lửa điện. Cũng may bệnh viện quân khu cách khu tập thể quá xa, khi Đường Uyển đến bệnh viện thì mồ hôi đầm đìa. Hứa Thúy Anh cũng đau đến mức vã mồ hôi hột, tay cô nắm c.h.ặ.t lấy khung xe trắng bệch. Thậm chí khi bước xuống xe, chân cô nhũn vững nổi. Đợi Đường Uyển khóa xong xe thì thấy Hứa Thúy Anh sắp ngã quỵ.
Để em cõng chị. Đường Uyển kịp nghĩ ngợi nhiều, cõng Hứa Thúy Anh lao thẳng bệnh viện.
Bác sĩ, y tá , mau giúp với... Vừa xông cửa bệnh viện, Đường Uyển lớn tiếng gọi, một giọng quen thuộc đột nhiên vang lên ngay phía . Hóa là Hạ Thanh ở khu tập thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-91.html.]
Hạ Thanh là y tá của bệnh viện quân y, chị thấy Đường Uyển cõng Hứa Thúy Anh mà sửng sốt: Có chuyện gì thế ?
Chị rơi xuống nước, ngấm nước lạnh, giờ bụng đang đau dữ dội, em nghi là chị mang thai, e là sắp sảy t.h.a.i . , Đường Uyển dùng từ "nghi là", cô Hạ Thanh nảy sinh nghi ngờ về . Hơn nữa Khâu Đại Táo còn là chồng của chị , Đường Uyển việc luôn thận trọng.
Nghi là ? Hạ Thanh nhíu mày nhưng hề lề mề, lập tức dẫn bọn họ chạy thẳng phòng cấp cứu.
Vâng. Đường Uyển với Hứa Thúy Anh đang yếu ớt: Kinh nguyệt của chị chậm bao lâu ? Cô bắt mạch thấy đối phương m.a.n.g t.h.a.i một tháng. Quả nhiên, giây lát ngẩn , Hứa Thúy Anh hối hận : Ba ngày . Trước đây kinh nguyệt của chị đều lắm, chị ngờ là mang thai. Cô còn vì m.a.n.g t.h.a.i mà nhảy sông, giờ nghĩ Hứa Thúy Anh hối hận đến c.h.ế.t mất thôi!
Đã m.a.n.g t.h.a.i còn chú ý giữ gìn sức khỏe gì cả. Hạ Thanh đẩy phòng cấp cứu, với Đường Uyển đang mồ hôi nhễ nhại: Vất vả cho em , tiếp theo cứ giao cho bác sĩ chúng . Đã bác sĩ sản khoa vội vàng chạy đến, Hạ Thanh cũng tất tả theo.
Đường Uyển chút kiệt sức bệt xuống cửa phòng cấp cứu, thở hồng hộc. Một ngày hôm nay đúng là quá kịch tính. Cái chị Hứa Thúy Anh đúng là vô tâm quá mức. Một lát , Hạ Thanh từ phòng cấp cứu , chị tháo khẩu trang mặt xuống.
Em yên tâm , bác sĩ sản khoa của bệnh viện chúng trong .
Cảm ơn chị. Đường Uyển thở phào nhẹ nhõm, dù kết quả thế nào thì ít nhất cô cũng cố gắng hết sức. Ánh mắt đầy thắc mắc của Hạ Thanh dừng mặt Đường Uyển: Đồng chí Đường, em y thuật ? Nếu Hứa Thúy Anh mang thai?
Không ạ. Đường Uyển tùy tiện bịa một cái cớ: Em chỉ nghĩ là chị cưới lâu , nên nghi ngờ thể chị mang thai, hỏi chuyện kinh nguyệt nên mới chắc chắn phần nào.
Được . Hạ Thanh tiếc nuối, chị còn tưởng Đường Uyển thực sự y thuật.
Chị dâu, chị thể nhờ về khu tập thể báo một tiếng , nhà em đều bọn em đến bệnh viện . Đường Uyển đưa Hứa Thúy Anh vội quá, những thấy lẽ cũng họ đến bệnh viện.
Được, chị sẽ tìm cách. Hạ Thanh đồng ý, chị là y tá nên bận túi bụi, với Đường Uyển vài câu vội vã phòng cấp cứu. Tuy cô và Hứa Thúy Anh thiết lắm, nhưng dù đó cũng là hai mạng , Đường Uyển chờ bên ngoài chút sốt ruột. Cô khỏi hối hận, lẽ cô nên chuẩn một bộ châm cứu, như lúc đó thể cứu cô ngay.
Nghĩ , Đường Uyển thực sự kìm lòng, dứt khoát nhắm mắt gian. Cô nhớ đến cuốn sổ tay của ông nội nguyên chủ mà vét từ căn nhà Tây của Đường gia, dùng ý thức mở chiếc rương lớn đó . Giây tiếp theo tim cô đập thình thịch, đây xem vội quá cô để ý thấy bên trong mấy cái túi vải. Mở túi vải , cô suýt nữa thì lóa mắt. Bên trong hóa là một bộ kim vàng cực kỳ đầy đủ, mở cái túi khác thì là kim bạc.