Đường Uyển cũng chỉ thuận miệng thôi, nếu mời thì cô để tự ăn, quá hảo!
Lục Hoài Cảnh Đường Uyển thế thì trong lòng vô cùng cảm động, hóa vợ tất cả những việc đều là vì . Chẳng trách bảo vợ thật , thực sự suy nghĩ nghiêm túc :
là nên mời họ đến bữa cơm thật.
Đường Uyển: ...
Cô ngờ tự lấy đá đập chân , nhưng chuyện lễ nghĩa qua vẻ cũng là việc nên . Thế là cô mỉm :
Vậy chịu trách nhiệm thông báo cho họ, em chịu trách nhiệm chuẩn , ngày mai ?
Còn cái tủ năm ngăn , hậu thế lấy cũng .
Được. Lục Hoài Cảnh hì hì đồng ý: Vất vả cho vợ , đợi mai huấn luyện về sẽ phụ em một tay.
Người đông ?
Đường Uyển chuẩn , đầu tiên mắt bạn chiến đấu của Lục Hoài Cảnh, cô để ấn tượng .
Chắc tầm mười lăm đến hai mươi gì đó. Lục Hoài Cảnh sợ Đường Uyển mệt, vội bảo: Anh sẽ bảo họ đừng dắt theo nhà.
Đường Uyển: ...
Anh tự quyết định , em cơm tối đây.
Đường Uyển chạy đôn chạy đáo cả buổi nên giờ đói lả, cô nấu một nồi cơm trắng. Lại thái thêm ít thịt kho tàu, xào một đĩa lòng già, thơm nức mũi.
Lúc cô nấu cơm, Đường Chu ngoan ngoãn tắm rửa, Đường Uyển gọi Lục Hoài Cảnh ăn cơm. Lúc mới thấy đang hì hục cuốc đất trong sân, bận rộn đến quên cả mệt mỏi.
Đêm hôm còn cuốc đất gì thế ?
Đường Uyển ngơ ngác, thấy Lục Hoài Cảnh đặt cái cuốc mượn sang một bên, giơ tay dùng chiếc khăn quàng cổ lau mồ hôi:
Lúc em với là trồng ít rau, tranh thủ tối ở nhà nên cuốc đất sẵn cho tơi.
Như vợ sẽ mệt nhọc, đôi bàn tay b.úp măng của cô là khi gả cho , chắc chắn vợ từng ruộng bao giờ.
Vất vả cho quá, mau ăn cơm thôi.
Trong lòng Đường Uyển thấy ấm áp, đàn ông nghĩ thật chu đáo. Thực tế là Đường Thời gả cô cho Lục Hoài Cảnh cũng là ý . Dù nguyên chủ cũng bao giờ lụng vất vả, cho dù cải tạo thì xuống đại đội thanh niên tri thức cũng chịu nổi cái khổ .
Vậy để ăn cơm xong nốt.
Lục Hoài Cảnh buông cuốc, theo Đường Uyển bếp. Tuy trời tối nhưng thực thời chẳng trò giải trí gì, cũng mới hơn bảy giờ, Lục Hoài Cảnh ăn xong vẫn thể thêm một lát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-71.html.]
Anh rể, rửa tay ạ.
Đường Chu bưng một chậu nước cho Lục Hoài Cảnh, đôi mắt to tròn tràn đầy vẻ sùng bái. Đến đơn vị , Đường Chu mới rể lợi hại đến mức nào, giờ trở thành "fan cuồng" nhỏ tuổi của .
Cảm ơn Chu Chu nhé.
Lục Hoài Cảnh cũng nhiều, nếu cứ bảo nhóc đừng cái cái thì e là Đường Chu sẽ càng thêm gò bó. Đôi khi nhà thực sự với thì chẳng cần quá để ý mấy tiểu tiết .
Rửa tay xong, ba quanh bàn gỗ, đĩa thức ăn bóng loáng mỡ màng, mắt Đường Chu sáng quắc lên. giáo dưỡng, khi chị cầm đũa thì chỉ thèm thuồng nuốt nước miếng ừng ực.
Em theo khẩu vị của nên cay một chút, nếu quen thì em sẽ cho ít ớt .
Đường Uyển câu với Lục Hoài Cảnh, vì dù Đường Chu cũng khẩu vị giống cô.
Anh cũng thích ăn cay. Lục Hoài Cảnh nếm một miếng lòng già trông ngon mắt, ngay giây mắt sáng rực lên: Ngon quá!
Món còn ngon hơn cả cơm ở đơn vị, ngon hơn cả nấu nữa. Nhà cửa eo hẹp, bà Vương Đại Ni nấu ăn chẳng nỡ cho nhiều dầu mỡ, thơm bằng Đường Uyển nấu .
Chu Chu, em cũng nếm thử .
Đường Uyển giống như một đứa trẻ đang chờ khen ngợi, cô tự nếm một miếng thịt kho đẫm dầu ớt. Ừm, thơm nức nở luôn. Chỗ ớt là cô lấy từ siêu thị trong gian , dù Lục Hoài Cảnh cũng chẳng cô mua những gì, nên cô dùng thuận tay.
Không ngờ chị nấu ăn ngon thế .
Đường Chu cũng tỏ vẻ ngạc nhiên, điều Lục Hoài Cảnh thấy lạ: Trước đây em nấu cơm bao giờ ?
Trước đây là nấu ạ. Nhắc đến Tần Tố, tâm trạng Đường Chu trầm xuống hẳn, đứa trẻ ở tuổi vẫn quấn quýt bên bố .
Trước đây em kế toán ở nhà máy dệt, buổi trưa ăn ở căng tin, buổi tối nấu. Đường Uyển ngượng ngùng dám thật là nguyên chủ cũng kiểu bữa đực bữa cái, là cái kiểu bình dầu đổ cũng chẳng thèm đỡ.
Thế thì em đúng là năng khiếu thật đấy. Lục Hoài Cảnh chỉ hai món bàn: Còn thơm hơn cả đầu bếp nhà ăn nữa.
Em thiên tài mà. Đường Uyển kiêu ngạo ngẩng cao đầu, đôi mắt long lanh vẻ đắc ý, trông lém lỉnh.
Trái tim Lục Hoài Cảnh khẽ rung động, mỗi một mặt mà cô từ từ bộc lộ dường như đều là dáng vẻ mà yêu thích. Bữa cơm Lục Hoài Cảnh ăn vô cùng mãn nguyện, Đường Chu thì ăn đến tròn căng cả bụng, đây cũng là bữa ăn thoải mái nhất của Đường Uyển kể từ khi xuyên đến đây.
Ăn xong, Đường Uyển giục Đường Chu nghỉ sớm, còn cô thì bám đuôi Lục Hoài Cảnh. Trước khi xuyên cô nấu ăn nhưng đúng là ruộng thật, nên lén học lỏm Lục Hoài Cảnh một chút. Lúc nào rảnh cô còn gian trồng rau, rau trong gian thì mùa nào cũng cái để ăn.
Em vệ sinh cá nhân , đất để cuốc cho. Lục Hoài Cảnh tưởng Đường Uyển giúp một tay nên vội ngăn . Chẳng lý nào bố vợ nuôi nấng cô trắng trẻo mềm mại, gả cho lao động quá sức cả.
Em chỉ xem trồng thế nào thôi mà. Đường Uyển mỉm : Ngày mai huấn luyện , em mới đường mà gieo hạt tưới nước chứ.
Đợi về . Lục Hoài Cảnh vẫn Đường Uyển mấy việc thô nặng , Đường Uyển liền xụ mặt xuống:
Lục Hoài Cảnh, bây giờ cho em học, đến lúc nhiệm vụ thì em trồng kiểu gì?
Một câu Lục Hoài Cảnh khựng . , nếu nhiệm vụ dài ngày, chừng vài tháng mới về.