Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-01-01 16:01:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

trung tâm thương mại chọn xà phòng, xà bông, kem đ.á.n.h răng, bàn chải, khăn mặt... Những thứ cô đều cố gắng chọn loại vẻ ngoài tương đồng với thời đại nhất.

Sau đó, cô bóc bỏ hết bao bì, chọn thêm ba mươi quả trứng gà, năm cân lương thực tinh, đường đỏ... để sang một bên, đợi lúc về sẽ mang . Cuối cùng, Đường Uyển nhanh nhẹn xử lý nốt chỗ lợn rừng còn , cả nghìn cân thịt lợn và ít bộ lòng. Đợi tối về cô sẽ đem lòng kho tàu hết một lượt.

Nghĩ , Đường Uyển kiểm kê rác rưởi định đem thanh lý, nào là nồi niêu bát đũa vơ vét , cả quần áo giày dép của những đó nữa... Tất cả chất thành một đống. Đường Uyển suy nghĩ một chút, trung tâm thương mại lấy ít đồ trang điểm. Cô tự hóa trang thành một phụ nữ trung niên, mặc bộ quần áo của , xác định bên ngoài ai mới đeo chiếc gùi vơi phân nửa, tay xách một cái nồi . Cô cũng chẳng chợ đen ở , đành loanh quanh cầu may.

Ra khỏi ngõ nhỏ, Đường Uyển thầm ghi nhớ vị trí trong lòng, những chỗ thường xuyên qua thì lơ là. Đang thì một bà lão bỗng vẫy tay gọi cô: Này cô con gái ơi.

Đường Uyển: ???

Tuy trong lòng thắc mắc nhưng cô vẫn bước về phía đối phương: Bà gọi cháu ạ?

Con gái , cái nồi bán ?

Bà lão hạ thấp giọng, hóa trúng cái nồi. Đường Uyển kín đáo quan sát bà lão vài giây, thấy đối phương mặc áo vải xanh, giày vải đen, vẻ ngoài chất phác nhưng khí chất giống kiểu mấy bà già c.h.ử.i đổng ở nông thôn.

Bà ơi, con trai cháu sắp lấy vợ, cái nồi là cháu khó khăn lắm mới kiếm để tặng cho con trai con dâu đấy ạ.

Đường Uyển nén giọng cho vẻ khàn khàn, nhưng trong lòng thầm mừng rỡ. là buồn ngủ gặp chiếu manh mà.

Bà lão lộ rõ vẻ thất vọng, Đường Uyển khẽ thở dài một câu: Tiếc là nhà thông gia chẳng điều, cứ nhất quyết đòi xe đạp cho bằng . Tiền nong trong nhà thì đủ, nếu bà thích thì cháu bán cái nồi để vay mượn thêm tiền mua xe đạp .

Thật hả?

Bà lão hớn hở mặt, bà cũng chỉ hỏi cầu may thôi, thực sự là cái nồi gang khó mua quá, còn cần cả phiếu công nghiệp nữa.

Này cháu, khó khăn lắm mới lên thăm cô, nhà uống ngụm nước .

Bà kéo tay Đường Uyển, cố ý to câu vì sợ thấy họ bí mật giao dịch riêng.

Vâng ạ, cháu cũng bảo lâu cô chẳng về thăm bà , dặn cháu lên đây ở trò chuyện với cô nhiều .

Đường Uyển hiểu ý ngay, cô cũng bạo gan thật, dám theo bà lão rẽ con ngõ bên cạnh. Giữa đường, cô bí mật đưa tay gùi tuồn thêm ít nhu yếu phẩm trong.

Vào đây chuyện cháu.

Bà lão rút chìa khóa mở cổng một ngôi nhà xây bằng gạch đất, Đường Uyển cảnh giác quan sát vài lượt. Xác nhận gì nguy hiểm cô mới theo trong. Dường như ý nghĩ của cô, bà lão chủ động đóng cổng , hạ thấp giọng hỏi:

Con gái , cũng mua cái nồi cho vợ chồng đứa con trai mới ở riêng, khổ nỗi là phiếu công nghiệp.

Bà xoa xoa tay chút ngại ngùng, kể cả phiếu thì mua nồi gang cũng xếp hàng dài.

Cháu hiểu mà.

Đường Uyển gật đầu, thấp thoáng thấy trong nhà tiếng ho, nếu cô nhầm thì nhà chắc vẫn còn một già nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-63.html.]

Cháu cũng đang vội đổi lấy xe đạp, cái nồi cháu lấy phiếu, để cho bà mười lăm đồng.

Thời kỳ đại luyện thép kết thúc mười năm nhưng nồi gang vẫn là món hàng cực kỳ khan hiếm. Nhà nào nhà nấy đều vá víu dùng tạm, nhất là ở các đại đội nông thôn thì đào phiếu công nghiệp. Thế nên giá nồi gang ở chợ đen luôn cao ngất ngưởng, một cái nồi vài đồng bạc đẩy lên mười lăm, hai mươi đồng là chuyện thường.

Được, chốt luôn!

Bà lão nghiến răng đồng ý, đắt thì đắt thật nhưng cần phiếu, riêng tiền mua phiếu lẻ thôi cũng mất vài đồng .

Bà đúng là sảng khoái.

sảng khoái quá Đường Uyển cũng thấy ngại, cô đưa cái nồi qua, vô tình lật mở một góc gùi . Bà lão tinh mắt thoáng thấy trong gùi thịt, đôi mắt lập tức sáng rực lên.

Này cô con gái, thịt bán ?

Bà ơi, chỗ cháu định mang về cỗ cưới đấy ạ.

Đường Uyển vờ vẻ do dự. Đều là cáo già cả, bà lão cũng chẳng ngốc, lập tức nhận mấy lời của Đường Uyển chắc chỉ là cái cớ, đồ mang là để bán .

Chia cho nửa cân .

Mắt bà lão sáng quắc lên như mắt xanh, Đường Uyển cũng diễn nữa, cô mở hẳn gùi . Để lộ miếng thịt ba chỉ thượng hạng bên trong, còn cả trứng gà và lương thực tinh, bà lão rớt cả con mắt ngoài.

Cháu ơi, cháu nội mới ba tuổi, dạo nó thèm quá chừng, trứng gà thể bán cho một ít ?

Trong thành phố mua trứng gà khó lắm.

Cháu thấy bà duyên, thêm tiền mua xe đạp đang thiếu nên thôi chia cho bà một ít .

Đường Uyển tỏ vẻ bất đắc dĩ: Chỗ thịt lợn là loại ngon nhất, chín hào bốn một cân đấy ạ.

Thời thịt lợn chia ba loại, giá tương ứng là bảy hào tám, tám hào bảy và chín hào bốn.

Tiền mặt trong nhà đủ, đồ cổ cô lấy ?

Bà lão giá mà xót hết cả ruột, nhưng giá chợ đen còn cao hơn thế nhiều, bà chợt nhớ đến của hồi môn của .

Nếu là đồ một chút thì để cho con dâu cháu cũng .

Trong lòng Đường Uyển mừng thầm nhưng để lộ ngoài, cô chỉ đống đồ trong gùi : Trứng gà tám xu một quả, lương thực tinh tám hào, đường đỏ bảy hào.

Lương thực tinh và đường đỏ đều cần phiếu, đối với bà lão sống trong thành phố thì cực kỳ khó mua. Bà nghiến răng : Cháu đợi một lát, lấy tiền và đồ.

Dạ ạ.

Đường Uyển tâm trạng cực , khởi đầu thế là quá mỹ mãn . Cô đợi một lát, bà lão đưa cho cô mười lăm đồng: Đây là tiền mua nồi.

Nói xong bà lưu luyến đưa cho Đường Uyển một bọc vải, cô nhận lấy cẩn thận mở , bên trong là một chiếc vòng tay vàng chạm hình long phụng.

Loading...