Ở phía bên , Khâu Đại Táo dẫn cháu trai cháu gái về nhà, cô con dâu mới của bà về và đang xào nấu trong bếp. Trong chảo ít nhất nửa cân thịt, điều khiến Khâu Đại Táo, bình thường vốn chẳng mấy khi dính chút dầu mỡ, thể kìm lòng nổi.
Lòng bà đau như cắt, giọng điệu cũng chẳng mấy lành: là chủ gia đình thì củi gạo dầu muối đắt đỏ thế nào. Thanh Thanh , nhà đông thế , lãng phí .
Con ăn.
Hạ Thanh là y tá, gia cảnh cũng khá giả, thỉnh thoảng ăn chút thịt vẫn thành vấn đề.
Khâu Đại Táo vốn bực dọc trong , Hạ Thanh một câu như thế, hai lập tức cãi vã ngay tại chỗ. Đến khi Đoàn trưởng Từ về nhà, đón đợi là cơm dẻo canh ngọt, mà là hai phụ nữ suýt chút nữa nổ tung cả mái nhà. Còn Từ Hòa Bình và em trai Từ Vệ Dân thì mỗi đứa bưng một bát cơm, đang ăn ngon lành chỗ thịt mà Hạ Thanh xào xong.
Con trai ơi, con xem cô vợ mới cưới của con kìa, một bữa mà ăn bao nhiêu là thịt, thế lãng phí thì là gì?
Khâu Đại Táo đắc ý tìm Đoàn trưởng Từ mách tội, con trai là do đẻ , bà tin thể thiên vị con hồ ly tinh .
Em mới nhận lương và phiếu thịt, định bụng tẩm bổ cho một chút, giờ thì , cả hai chúng đều chẳng mà ăn.
Hạ Thanh còn trẻ, nũng nịu, vài câu khiến Đoàn trưởng Từ xót xa khôn tả. Anh ôm lấy cô vợ nhỏ, giận dữ lườm hai thằng con đang ăn đến mức miệng đầy mỡ.
Thằng bố vất vả cực nhọc, để các đói ? Trông cứ như quỷ đói đầu t.h.a.i !
Bố ơi.
Từ Hòa Bình hôm nay đ.á.n.h, giờ bố mắng nên tủi nấc lên.
Không gì Hạ Thanh, Khâu Đại Táo bèn trút giận lên đầu Đường Uyển: Con hung dữ thế gì? Hôm nay con trai con ngoài đ.á.n.h cho bã đấy, ăn miếng thịt thì ?
Chuyện là thế nào?
Đoàn trưởng Từ vẫn quan tâm con trai , đ.á.n.h là lông mày nhíu c.h.ặ.t ngay.
Khâu Đại Táo bèn thêm mắm dặm muối kể chuyện Đường Chu đ.á.n.h Từ Hòa Bình, nhấn mạnh cái sai của đối phương. Từ Hòa Bình ở bên cạnh gật đầu như giã tỏi: Bố ơi, con đau c.h.ế.t !
Bố tìm họ ngay đây!
Đoàn trưởng Từ vốn tính nóng nảy, xong định tìm Lục Hoài Cảnh tính sổ ngay, Hạ Thanh thấy chuyện chẳng lành, vội vàng đuổi theo.
Anh Từ, chạy đấy?
Hạ Thanh đuổi kịp, giữ c.h.ặ.t lấy Đoàn trưởng Từ đang đùng đùng nổi giận.
Mẹ tuy mới đến, nhưng em cũng lĩnh giáo tính nết bà , chuyện chắc chắn như bà .
Ý em là ?
Đoàn trưởng Từ lập tức tỏ vẻ vui, đây là đang bảo dối ?
Em gì mà cáu chứ.
Hạ Thanh lườm một cái: Em mới gặp ngày đầu, chẳng định ăn bữa thịt thôi ? Có em ăn , cả nhà cùng ăn mà, bà xem? Giờ cứ thế hùng hổ đến nhà gây chuyện, vạn nhất sự tình giống như , em xem thu xếp thế nào!
Thế chẳng lẽ mặc kệ con trai đ.á.n.h ?
Đoàn trưởng Từ lên vị trí hôm nay dựa thực lực của chính , Hạ Thanh dĩ nhiên dễ dàng gì.
Thôi , để em ngóng xem .
Sau vài câu của Hạ Thanh, Đoàn trưởng Từ cũng bình tĩnh đôi chút, đúng là tính tình , còn ham rẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-60.html.]
...
Nhóm Đường Uyển ăn cơm xong trời vẫn còn sớm, Lục Hoài Cảnh dậy : Anh ngoài một lát.
Vâng, .
Đường Uyển nghĩ nhiều, bưng bát đũa rửa, Đường Chu theo cô: Chị, để em giúp chị.
Không cần , mấy cái hộp cơm thôi mà.
Đường Uyển nhớ đến dáng vẻ Đường Chu đ.á.n.h lúc nãy, nhỏ giọng dặn dò: Khu tập thể đông miệng tạp. Em cứ khiêm tốn thôi, đừng để em sức khỏe lớn.
Giấu nghề thì ai mà chẳng chứ, tuyệt đối để đối phương cơ hội lợi dụng.
Vâng ạ.
Đường Chu lời, Đường Uyển gì nấy, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của căng thẳng, Đường Uyển bỗng thấy xót xa.
Chu Chu, đợi chúng định xong, chị sẽ bí mật đưa em thăm bố .
Thật chị?
Mắt Đường Chu sáng rực lên, đứa trẻ trong lòng vẫn luôn nhớ thương bố .
Dĩ nhiên là thật , nhưng chúng mới chân ướt chân ráo đến đây, vội vàng.
Đường Uyển hạ thấp giọng: Anh rể em nhờ để mắt tới , chắc là .
Dạ .
Hai chị em thầm thì một lát thì thấy tiếng mở cửa viện. Hóa là Lục Hoài Cảnh, gánh một đôi gạch về, Đường Uyển chút ngẩn ngơ.
Lục Hoài Cảnh, gì thế ?
Xây cho em một cái ngăn để tắm.
Gương mặt màu lúa mạch của Lục Hoài Cảnh rạng rỡ nụ chân chất: Em cứ việc của em , một lo .
Cảm ơn !
Lòng Đường Uyển ấm áp vô cùng, đàn ông ít , nhưng nào cũng dùng hành động để khiến cô cảm động. cô thể để hết việc .
Để em giúp .
Được, nếu em và Chu Chu bận thì dọn dẹp phòng kho , ngăn chỗ tắm ở đó . Anh còn lấy ít đất sét với vôi về, cố gắng xong trong tối nay.
Lục Hoài Cảnh đặt gạch ở phòng kho nhanh ch.óng quẩy đôi gánh mất.
Chị ơi, rể với chị thật đấy.
Đường Chu còn nhỏ, tuy hiểu chuyện tình cảm nam nữ nhưng thấy rõ rể đối xử với chị cực kỳ .
Sau học tập rể em nhé, với vợ đấy.
Đường Uyển đỏ mặt cũng chẳng hụt , khẽ mỉm . Phòng kho thực chẳng đồ gì mấy, nhưng Đường Uyển vẫn quét dọn kỹ càng. Chẳng mấy chốc Lục Hoài Cảnh , trộn vôi và đất sét với nước. Đường Uyển tuy hiểu mấy thứ nhưng qua cũng đoán nó tác dụng cho xi măng.
Quả nhiên, khi hỏi ý kiến Đường Uyển, Lục Hoài Cảnh quây một góc nhỏ trong phòng kho. Gạch xây cao bốn lớp, như khi tắm rửa nước sẽ b.ắ.n tung tóe khắp phòng, đó còn đục một cái lỗ nhỏ xíu ở góc tường.