Vương Đại Ni đường đường chính chính chẳng sợ gì, bà mỉa mai một câu: Chắc là do các chuyện thất đức nhiều quá, đắc tội với lắm nên mới hốt trọn ổ đấy.
Ông cụ Lục liếc Vương Đại Ni một cái, ôn tồn với Nghiêm Phục Sinh: Đồng chí , chúng giằng co cả buổi sáng . Cứ qua thế cũng vô ích, chi bằng trực tiếp lục soát một phen?
Ông , tuổi mới là tiếng nhất.
Không , thằng ba nhà chiều nay còn về đơn vị. Vương Đại Ni bực đến phát điên với đám nhà cũ, sáng sớm gặp chuyện chẳng lành, sẽ ảnh hưởng đến thằng ba.
Vừa thấy hai chữ "đơn vị", ánh mắt Nghiêm Phục Sinh thoáng khựng dời sang Lục Hoài Cảnh: Cậu là quân nhân?
Người từng lính tư thế khác hẳn thường, ông một cái là nhận ngay.
Vâng. Lục Hoài Cảnh nghiêm túc gật đầu, đó Vương Đại Ni: Mẹ, con cũng các đồng chí bên đồn công an trả sự trong sạch cho nhà . Hôm nay nếu để họ xem, cả đại đội sẽ tưởng nhà chuyện khuất tất.
Nói thì lắm, đợi lúc lục đồ thì mà nhè! Lục Kiến Thiết độc ác nghĩ thầm, cả cái đại đội chỉ Lục Hoài Cảnh mới khả năng đó. Nếu đúng là , sẽ tố cáo lên tận đơn vị, cho bại danh liệt!
Mọi yên tâm, chúng sẽ cẩn thận, hỏng đồ đạc . Đồng chí Triệu Nghiêm Phục Sinh lên tiếng, thái độ đối với nhà Lục Hoài Cảnh khá .
Đường Uyển suy nghĩ một chút, bỗng nhiên chỉ tay đám nhà cũ xen : Đồng chí , nếu điều tra chuyện liên quan đến nhà , họ xin ạ?
Bà cụ Lục định phản bác, Nghiêm Phục Sinh đồng ý: Được.
Đồng chí, quen Lục Hoài Cảnh nên định bao che cho bọn họ ? Lời kiêng nể của bà cụ Lục Nghiêm Phục Sinh đen mặt.
Không quen. Ông thực sự cảm thấy Lục Hoài Cảnh là quân nhân, thể chuyện phi lý như . Ông cũng thấy bà già thật phiền phức, khi là hạng ăn cướp la làng.
Vợ thằng ba đây là bảo vệ nhà , bà đồng ý chẳng lẽ là cố tình vu oan cho chúng ? Vương Đại Ni lộ vẻ mặt như chợt hiểu điều gì, với Nghiêm Phục Sinh: Đồng chí ơi, ngày mai con trai kết hôn mà mời họ, nên chắc chắn họ ôm hận trong lòng. Không mất tiền cũng bảo mất tiền để vu oan cho chúng , chắc chắn là !
Vương Đại Ni, bà đừng mà nhăng cuội! Bà cụ Lục chỉ tay mặt Vương Đại Ni, định xông thì Nghiêm Phục Sinh ngăn .
Cãi cọ cái gì, rốt cuộc các tìm nữa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-45.html.]
Có, tìm chứ, tìm chứ. Ông cụ Lục kéo bà vợ đang nóng nảy : Đồng chí, phiền các tìm kỹ cho một chút. Chúng mất hai nghìn đồng, còn nhiều đồ đạc khác nữa. Chúng mâu thuẫn từ , nhà họ là đối tượng nghi ngờ nhất.
Được . Nghiêm Phục Sinh gật đầu, sải bước sân nhà họ Lục. Lý Thúy Hoa bực dọc bĩu môi: Dựa cái gì mà lục soát nhà chứ, chú ba cũng thật là, tự dưng nhận phần thua thế .
Đường Uyển thấy , nhịn mà nhắc nhở: Chị dâu, chiều nay em với Hoài Cảnh tàu hỏa rời đại đội . Đến lúc đó chịu lời tiếng ở đây là các chị, Hoài Cảnh thế là vì nghĩ cho đấy.
Lý Thúy Hoa, cô mà còn thêm câu nữa xem! Vương Đại Ni lườm Lý Thúy Hoa một cái đầy đe dọa, lúc cô mới chịu im miệng. Nếu để chồng cô tiền tiết kiệm của hai còn một xu nào, nổi trận lôi đình nữa.
Giữa lúc Lý Thúy Hoa đang lo sốt vó, bà cụ Lục chỉ phòng của Vương Đại Ni : Tra phòng bà . Cả nhà đều lời bà , tiền giấu ở đấy.
Được thôi. Vương Đại Ni mỉa mai một tiếng, lấy chìa khóa mở cửa phòng. Bà với bà bác Quế Hoa ở gần đó: Chị Quế Hoa, chị cũng giúp xem hộ một tay nhé.
Dù để mấy đồng chí nam phòng thì tai tiếng cũng , Vương Đại Ni bao nhiêu năm nay coi trọng thể diện. Cũng khuyên bà cải giá, nhưng bà nhất định thủ tiết cho Kiến Quốc, ai khuyên cũng vô ích.
Em cứ yên tâm, chị ở đây, ai vu oan cho em ! Bác Quế Hoa vốn bà cụ Lục là hạng gì, ánh mắt bà đầy vẻ khinh bỉ.
Bà cụ Lục tuy giận nhưng đôi mắt cứ đảo liên tục trong phòng Vương Đại Ni. Thấy trong phòng vẫn còn phích nước nóng, chậu tráng men còn khá mới, cuộc sống còn hơn cả nhà , bà thấy cam lòng.
Nghiêm Phục Sinh dẫn theo Triệu Bân lục tìm kỹ một lượt, nhưng tủ quần áo thì động .
Tìm một đồng chí nữ xem . Vương Đại Ni gọi bác Quế Hoa một tiếng, bà cụ Lục lập tức gạt : Quế Hoa với chị, chị chắc chắn sẽ bao che cho chị.
Phải tìm khác mới , để bà đích lục soát kỹ càng.
Mẹ, con bảo em út mời Chủ nhiệm hội phụ nữ ạ. Đường Uyển lường cảnh , nhà họ phụ nữ, thể để mấy đồng chí nam tùy tiện lục lọi .
Vậy thì để Chủ nhiệm hội phụ nữ tìm. Ánh mắt Nghiêm Phục Sinh quét qua Đường Uyển đầy vẻ tán thưởng. Quả nhiên, vài phút , Lục Hoài Nghĩa dẫn theo Lưu Đình, Chủ nhiệm hội phụ nữ đại đội Thạch Bình đến. Lúc đến bà tìm hiểu qua tình hình, thấy đồng chí công an ở đó, bà liền tỏ thái độ thiện với Vương Đại Ni: Chị dâu cứ yên tâm, sẽ nhẹ tay, hỏng đồ đạc nhà chị .
Cảm ơn Chủ nhiệm. Vương Đại Ni tính tình tuy đanh đá nhưng luôn đối với , đây Lục Kiến Quốc cũng lòng dân. Thế nên so với đám nhà cũ, quý mến Vương Đại Ni hơn.
Bà cụ Lục thì chịu: Đồng chí ơi, sợ chị tìm kỹ, cũng xem cùng.
Bà giơ tay định lật tủ quần áo thì Đường Uyển chộp lấy cổ tay: Ai bà nhân lúc để ý mà nhét tiền nhà bà tủ của ?