Cái ngữ càng tiền thì càng kẹo kéo.
Tiếc là ai tiếp lời, Đường Uyển thản nhiên xuống cạnh Đường Chu.
Không ăn thì cút!
Vương Đại Ni lườm Lý Thúy Hoa một cái, thong thả nhắc nhở: Trứng gà rừng là do vợ lão tam kiếm về đấy.
Lý Thúy Hoa lập tức như con gà chọi bóp nghẹt cổ, tạm thời tắt đài. khi thấy Vương Đại Ni chia trứng cho ba Đường Uyển, Lục Hoài Cảnh và Đường Chu nhiều nhất, bà định há mồm thì chạm ánh mắt cảnh cáo của Lục Hoài Nhân, đành sa sầm mặt dám lên tiếng. Lục Hoài Mai sợ Lục Hoài Cảnh mắng nên cũng im re, bữa cơm diễn yên tĩnh.
Ăn xong, Vương Đại Ni bảo Đường Uyển và Lục Hoài Cảnh về phòng sớm, bà sẽ dọn dẹp đồ đạc cho họ. Đường Uyển chỉ chờ thế, lời của chồng, cô để bát đũa cho Lý Thúy Hoa xử lý, còn thì cầm quần áo tắm rửa, Lục Hoài Cảnh canh cửa.
Đến khi cô tắm xong, Lục Hoài Cảnh tắm tiếp. Quay về phòng, tim Đường Uyển đập thình thịch. Nghĩ đến chuyện sắp xảy , cô vội vàng cuộn tròn trong chiếc chăn hỷ đỏ rực. Trời ạ, một kẻ độc từ trong bụng như cô, sắp sửa động phòng với mới quen vài ngày!
Đang lúc nghĩ ngợi lung tung thì cửa phòng mở , Lục Hoài Cảnh mang theo nóng bước . Anh tắm xong, thở sạch sẽ và rõ rệt, ánh mắt Đường Uyển tự chủ mà rơi xuống vùng bụng của . Có lẽ nhận ánh mắt đầy thẹn thùng của cô, Lục Hoài Cảnh cô trêu chọc.
Vợ yên tâm, nhất định sẽ em hài lòng.
Anh nhăng cuội gì thế?
Mặt Đường Uyển đỏ bừng, nhưng vẫn để mặc cho Lục Hoài Cảnh chui lên giường, thở nam tính như mùi cỏ xanh của lập tức bao vây lấy cô. Bốn mắt , hai trái tim dường như đang xích gần hơn, Lục Hoài Cảnh nâng khuôn mặt cô lên, khẽ thì thầm.
Vợ ơi.
Giọng đầy từ tính vành tai Đường Uyển tê dại, cô dường như hiểu cảm giác mà dân mạng gọi là thanh âm đôi tai bầu. Đôi môi chạm môi cô, những ngón tay vuốt ve làn tóc mây, ôm c.h.ặ.t lấy cô lòng. Lục Hoài Cảnh bao giờ mật với phụ nữ như thế , thơm cô khiến khỏi say mê.
Trong lúc môi lưỡi quấn quýt, bàn tay to lớn của Lục Hoài Cảnh đỡ lấy vòng eo thon của cô, đặt cô phẳng giường.
Lục Hoài Cảnh, em...
Đường Uyển đột nhiên thấy hoảng, cái kiểu hoảng loạn kèm với cảm giác bụng chướng chướng, còn đau lâm râm. Lục Hoài Cảnh dùng đầu ngón tay khẽ mơn trớn môi cô, giọng khàn khàn trấn an.
Vợ, đừng sợ.
Nói nhịn mà cúi xuống hôn cô, bàn tay run run định cởi cúc áo ngủ của Đường Uyển. Đường Uyển đột ngột trợn tròn mắt: Lục Hoài Cảnh!
Mẹ kiếp, cô kiêu động phòng với , mà là ông trời cho phép! Cô đẩy mạnh Lục Hoài Cảnh , lăn lộn nhảy xuống giường khiến ngẩn ngơ ngác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-40.html.]
Sao thế em?
Đáy mắt khó giấu nổi vẻ thất vọng, vợ là bất đắc dĩ mới gả cho , cô tự nguyện cũng là chuyện bình thường. Thế là Lục Hoài Cảnh nén nỗi buồn trong lòng : Anh chuyện đột ngột, nếu em tiếp nhận thì ép, đợi khi nào em sẵn sàng mới chạm em.
Không... .
Biểu cảm của Đường Uyển trông cực kỳ khó xử, cô cảm giác cái quần lẽ bẩn mất .
Lục Hoài Cảnh, bà dì của em đến .
Em còn bà dì nữa ? Lục Hoài Cảnh sửng sốt: Bà đến lúc nào, cần lên trấn đón ? Tiệc cưới cũng mời bà uống chén rượu nào, bà giận nữa.
Đường Uyển: ... Cô suýt nữa thì phì vì tức!
Không . Mặt Đường Uyển càng đỏ hơn, cô nghĩ ngợi một lát dùng cách phổ biến thời : Em đến kỳ nguyệt san .
Hả? Lục Hoài Cảnh quanh năm ở trong quân ngũ, bên cạnh chẳng phụ nữ nào nên nhất thời phản ứng kịp. Đơ vài giây, khuôn mặt màu lúa mạch của đỏ bừng lên, ánh mắt rơi xuống chỗ Đường Uyển . Quả nhiên dính một chút đỏ, cô đẩy là cố ý. Nghĩ đến đây, tâm trạng Lục Hoài Cảnh bay bổng hẳn lên, toe toét ngây ngô.
Em đợi đấy, tìm lấy giấy vệ sinh... Mẹ hình như b.ăn.g v.ệ si.nh vải, Đường Uyển dùng quen .
Không cần , em mang theo.
Đường Uyển ngượng c.h.ế.t, cô mượn chiếc rương hành lý lá chắn, lấy từ trong gian một gói băng vệ sinh. Sau đó cô vội vã nhét túi, cầm một bộ quần áo lao phòng tắm.
Nghe thấy tiếng động, Vương Đại Ni mới xuống liền giật nảy ! Thằng ba mới đó mà vợ nó ? Thôi xong, con trai bà cái gì cũng giỏi, chẳng lẽ phương diện ? Vương Đại Ni lo lắng nhắm mắt giả vờ thấy.
Ở bên , Đường Uyển mượn vách ngăn phòng tắm để lẻn gian. Thay quần áo xong, cô giặt sạch đồ bẩn ôm chậu men sứ về phòng. Lục Hoài Cảnh, cô kéo tuột áo lúc nãy, giờ ăn mặc chỉnh tề, dường như định ngoài?
Anh định ? Đường Uyển thấy may mắn vì nguyên chủ hồi nhỏ nuông chiều nên khi kỳ đặc biệt mới chớm đến, cơ thể kịp nhắc nhở cô. Giờ cô còn thấy khó chịu mấy nữa.
Hôm nay Lưu Lan Hoa em hù cho một trận, tối nay chắc chắn bà sẽ tìm gã đó, đòi công bằng cho bố .
Lục Hoài Cảnh vốn định nhờ em dẫn dụ qua đó. Lúc trong đang bứt rứt nóng nảy, chi bằng ngoài hóng gió cho khuây khỏa.
Vậy cẩn thận nhé.
Tim Đường Uyển đập loạn xạ, đợi Lục Hoài Cảnh , cô phơi xong quần áo cũng rón rén rời khỏi phòng. Lục Hoài Cảnh là quân nhân, khả năng phản trinh sát cực giỏi, cô dại gì mà bám đuôi . ban ngày ngang qua, chỉ cho cô vị trí nhà cũ. Thế là Đường Uyển mò trong bóng tối về phía nhà cũ họ Lục, cách xa lắm, lúc trong nhà vẫn còn thắp đèn dầu. Đường Uyển quan sát kỹ, Lục Hoài Cảnh chắc ở đây, ngay cả Lưu Lan Hoa e là cũng ngoài .