Tình hình nhà em chắc chị cũng loáng thoáng trong khu tập thể , ông nội em ngày xưa là quân y. Em xuống đại đội rèn luyện một thời gian, để thể trở bệnh viện quân y với một phận khác.
Có chí khí đấy!
Hạ Thanh giơ ngón tay cái với Đường Uyển, dù lúc chị vẫn hiểu hết hành động của cô. chị vẫn cổ vũ: Em quyết định thì hãy phục vụ nhân dân cho . Đợi khi thời cơ chín muồi, xin tiến cử học Đại học Công Nông Binh, bác sĩ quân y như chị gái chị!
Cảm ơn chị khích lệ, dù ở thì chúng cũng cùng phục vụ nhân dân, cống hiến hết .
Đường Uyển tỏ vẻ đầy quyết tâm, nhưng khi khí đang thì bỗng vang lên một giọng đáng ghét.
Xì, cứ cái vẻ yểu điệu thục nữ như cô , tay chân mềm yếu thế , dù thi đỗ thì chắc cũng chẳng trụ nổi ở đại đội .
Chứ còn gì nữa, ở đại đội vất vả lắm, chẳng sướng như ở thành phố .
Hai thanh niên trẻ tuổi ngang nhiên bàn tán về Đường Uyển, cô lập tức lườm một cái sắc lẹm.
Hai bớt coi thường khác .
Hạ Thanh tức giận mắng họ: Núi cao còn núi cao hơn, thì đừng nghĩ khác cũng .
Làm gì chuyện đó.
Cậu thanh niên lên tiếng đầu tiên tên là Tuyên Trúc, với Đường Uyển: Ông nội là bác sĩ chân đất đây. Sự vất vả ở đại đội thấy nhiều , đồng chí ạ, khuyên cô nên sớm từ bỏ ý định thì hơn.
đấy, điều kiện ở đại đội gian khổ lắm, một nữ đồng chí như cô chịu nổi nhiệt .
Hồ Kiến, bạn của Tuyên Trúc, cũng hùa theo: Đến lúc đó đừng lóc đòi về thành phố nhé.
Không phiền các lo.
Đường Uyển lạnh mặt: Các đang phân biệt giới tính đấy. Các chịu khổ thì cũng chịu !
Được thôi, thế thì cô cứ cố mà .
Tuyên Trúc cái vẻ tự lượng sức của Đường Uyển nữa, Hồ Kiến kéo một cái.
Trúc , đừng phí lời với cô , chúng ở đây, chắc cô thi đỗ .
Cũng đúng.
Hai bỏ , Hạ Thanh bực bội : Uyển Uyển, em đừng để tâm đến lời bọn họ . Trong lòng chị, em chắc chắn sẽ thi đỗ.
Kỹ thuật đỡ đẻ của Đường Uyển hề kém chị gái chị, qua là tố chất bác sĩ !
Em giận ạ.
Đường Uyển vẫn mỉm điềm nhiên: Biết thành đồng nghiệp, lúc đó em sẽ tự tay vỗ mặt bọn họ. Chị ơi, em việc về đây ạ.
Được , thông báo chị sẽ báo cho em ngay.
Hạ Thanh tiễn Đường Uyển cổng bệnh viện, Đường Uyển vội về ngay mà đợi một lát. Đợi xác nhận ông cụ Hứa cũng về, cô mới tung tăng chạy đến trạm thu mua phế liệu.
So với bộ đồ phẳng phiu lúc nãy ở bệnh viện, ông cụ Hứa ở trạm phế liệu mặc đồ giản dị hơn nhiều.
Ông ơi, hôm nay thấy ông ở bệnh viện quân y mà cháu suýt nhận đấy.
Đường Uyển nhảy nhót , ông cụ Hứa dở dở : Ông mà mặc bộ đến đó thì chắc đuổi thẳng cổ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-298.html.]
Làm gì chuyện đó, khí chất của ông vẫn ở đấy mà.
Đường Uyển hì hì, nhỏ giọng hỏi: Sao hôm nay ông đến bệnh viện quân y thế ạ?
Một bạn già nhờ ông giúp, nên ông qua đó hỗ trợ chút thôi.
Ông cụ Hứa thản nhiên, nhưng Đường Uyển , nếu vì cô kể chuyện thi bác sĩ chân đất thì chắc ông nhận lời bạn .
Có ông cũng tham gia tập huấn cho bác sĩ chân đất ạ?
Đường Uyển chỉ thử hỏi một câu, ngờ ông cụ Hứa thừa nhận luôn: .
Thật ạ?
Đường Uyển phấn khích đến mức suýt nhảy dựng lên: Có ông ở đó, cháu tin chắc sẽ đào tạo những học trò giỏi.
Bốn tháng thì học cái gì cơ chứ.
Ông cụ Hứa hừ một tiếng: Học y chuyện một sớm một chiều.
Mấy đúng là viển vông, đến lúc đó đừng mà bác sĩ lang băm.
Cháu , cháu sẽ cố gắng hết sức.
Đường Uyển mong chờ đến ngày học, đường về tâm trạng cực kỳ . Cô lấy từ trong gian một cặp móng giò, thêm ít sườn và lạc mang về nhà.
Mẹ ơi, con về .
Đường Uyển xách giỏ bếp, thấy gương mặt rạng rỡ của cô, Vương Đại Ni cũng vui lây.
Xem con bài lắm nhỉ.
Con lòng tin ạ.
Đường Uyển đưa túi sườn qua: Tối nay nhà món gì ngon ngon , coi như ăn mừng sớm ạ.
Được thôi.
Vương Đại Ni hớn hở cầm đồ sơ chế, chỉ cần các con vui là bà vui .
Bên khí ấm cúng, còn bên khi tan , ông cụ Hứa về nấu cơm cho bà cụ xong bệnh viện quân y. Trong phòng học, vài bác sĩ đang chấm bài thi. Ông cụ Hứa mời đến hỗ trợ đột xuất nên cứ thong thả dạo xung quanh.
Bỗng thấy một bác sĩ phấn khích : Bài thi thật đấy, chữ cũng nữa. Lại còn đạt điểm tối đa, ông Tuyên , đây chắc chắn là bài thi của cháu nội ông chứ gì?
Thằng cháu nó nghịch lắm, bình thường tuy học lỏm chút ít bản lĩnh của nhưng so với các ông ở đây thì vẫn thấm .
Bác sĩ Tuyên mỉm tiến gần xem, ông vốn tự tin về cháu . khi ánh mắt chạm nét chữ tờ giấy thi, ông bỗng ngẩn .
Đây bài thi của cháu .
Hả?
Bác sĩ Chu cầm tờ giấy thi lập tức thấy ngượng ngùng. Thâm niên của ông bằng ông Tuyên, vốn định nịnh nọt vài câu, ai ngờ nịnh nhầm chỗ.
mà mầm non thật đấy.
Bác sĩ Tuyên chăm chú nét chữ bài thi, vì phần tên che nên là ai. Mọi nhịn mà vây xem, ông cụ Hứa cũng . Khi thấy nét chữ quen thuộc, khóe môi ông kìm mà nhếch lên. Xem cái con bé hề khiêm tốn chút nào, những đề bài đối với nó đúng là quá đơn giản.