Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 292

Cập nhật lúc: 2026-01-02 02:28:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtN7YvHwi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thay xong tã giấy cho hai đứa nhỏ, Đường Uyển mới : Cuối cùng cũng hết tháng ở cữ. Ngày mai em bách hóa tổng hợp xem đồ dùng cho trẻ con , tiện thể mua ít sữa bột luôn.

Cô định tìm cái cớ để lấy tã giấy dùng, nếu cứ dùng tã vải mãi hai đứa nhỏ đều hăm đỏ hết m.ô.n.g. Hơn nữa Vương Đại Ni ngày nào cũng giặt tã đến mức tay bong tróc cả da.

Được. Lục Hoài Cảnh dặn dò Đường Uyển thêm vài câu: Cần loại phiếu gì em cứ bảo , sẽ nghĩ cách.

Vâng.

Đường Uyển khẽ gật đầu, bàn bạc xong với Lục Hoài Cảnh cô mới yên tâm ngủ.

Sáng sớm thức dậy, Lục Hoài Cảnh vắng, Đường Uyển cho hai đứa nhỏ b.ú no nê mới xuất phát. Nghĩ đến việc từ lúc sinh xong vẫn thăm ông cụ, Đường Uyển vòng qua trạm thu mua phế liệu .

Giờ là đầu tháng bảy, thời tiết nóng nực, ông cụ Hứa cầm chiếc quạt nan rách, chậm rãi quạt mát cho . Ông mặc chiếc áo may ô, mồ hôi nhễ nhại, đồ đạc ở trạm phế liệu nhiều lộn xộn, bên trong oi bức.

Ông ơi.

Đường Uyển nhảy xuống xe đạp, ông cụ Hứa vội đặt quạt xuống, mắng: Cái con bé . Cháu sinh xong cũng chẳng báo ông một tiếng, ông lo hão.

Nói thì chứ ông hề trách cô, vì ông phận của Lục Hoài Cảnh đặc thù, chắc cũng chẳng ở bên chăm sóc cô mấy ngày. Có lẽ cô hết cữ là đến tìm ông ngay.

Nhà cháu cứ đến nườm nượp mấy đợt, nên cháu bận quá ạ.

Đường Uyển nịnh nọt, lấy từ trong giỏ xe một túi nước.

Ông xem đây là cái gì ?

Để ông ngửi xem nào.

Ông cụ Hứa nhắm mắt ngửi, Đường Uyển khẽ mở nút chai một chút.

Ừm, rượu Hoa Hạnh, con bé chu đáo thật.

Cháu mang đến tạ với ông đấy ạ, cháu mãi thời gian thăm ông bà.

Đường Uyển mỉm , vui vẻ báo tin mừng với ông cụ: Cháu sinh một cặp long phụng ạ. Bé trai là Lục Tri Chử, bé gái là Lục Tri Dao, đây là trứng đỏ ạ.

Cô đưa cho ông bà mấy quả trứng đỏ để bù .

Ông cụ Hứa vô cùng phấn khởi, liên tục khen : Tốt , lắm. Tên cũng nữa, vợ chồng cháu đúng là phúc.

Ông ơi, cháu mang ít khoai lang khô, ông mang về cho bà ăn quà vặt nhé.

Đường Uyển lấy một gói khoai lang khô, món nhiều, trẻ con thời thích nhất là đem quà vặt. ở thời món còn khá hiếm, vì nhà nào cũng để khoai lang lương thực chính.

Chỉ cháu là còn nhớ đến hai già thôi.

Ông cụ Hứa hì hì đung đưa quạt nan: Tình trạng của bà cháu thì cháu đấy, chắc qua thăm cháu . Đợi bọn trẻ lớn hơn một chút, cháu dắt qua đây cho ông bà xem mặt nhé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-292.html.]

Dạ ạ.

Đường Uyển híp mắt trò chuyện với ông cụ một lúc, trạm phế liệu lục tìm một lượt. Rời khỏi đó, cô cửa hàng cung ứng mà đạp xe thẳng đến bách hóa tổng hợp thành phố.

Đồ đạc trong bách hóa tổng hợp ít, nhưng bách hóa thời thiện như . Đồ đạc đều bày trong tủ kính, tivi đen trắng nhiều tranh mua, còn kem dưỡng da, len, khăn lụa, vải vóc các loại. Chỉ điều giá cả hề rẻ, còn cần cả ngoại hối mới mua .

Đường Uyển quan sát, cô thấy sữa bột nhưng thấy tã giấy , chắc là phổ biến. Đường Uyển khỏi thất vọng, thì cô tìm cớ gì để lấy đồ trong gian đây?

Vì chuyện mà cô cũng chẳng còn tâm trí xem thứ khác, bỗng nhiên mắt cô sáng lên khi thấy băng vệ sinh. Vậy là những thứ , chỉ là phổ biến rộng rãi thôi.

Trong lòng Đường Uyển lập tức nảy ý định, thì cô sẽ tạo ảo giác là , cô sang cửa hàng cung ứng đối diện. Cô mua hai hộp kem dưỡng da, hai hộp son dưỡng, hai bánh xà phòng tắm. Ngoài còn mua thêm ít bánh quy, thấy cô mua một đống đồ, nhân viên cửa hàng đầy vẻ ngưỡng mộ.

Đồng chí, nhà cô sắp hỷ sự ?

Vâng ạ.

Đường Uyển mỉm gật đầu, xách đồ nhanh ch.óng rời . Khó khăn lắm mới lên thành phố một chuyến, cô công. Thế là cô tìm một góc vắng , khi cất hết đồ gian, cô đổi cách trang điểm.

Lần cô trang điểm thành một nữ đồng chí trẻ trung xinh , đường nét mắt mày chỉnh sửa đôi chút, đó đeo khẩu trang . Đường Uyển lân la tìm đến khu tập thể của một đơn vị điều kiện khá . Nhân lúc đang nghỉ trưa ở nhà.

Đường Uyển khoác một cái giỏ, vặn thấy ở tầng một một phụ nữ trông khá ưa đang ghét bỏ giật cái tã của đứa trẻ .

Bẩn quá, bẩn quá mất.

Người phụ nữ lẩm bẩm, vứt cái tã với vẻ ghê tởm, bà chồng thấy vội vàng nhặt lên.

Kìa, con vứt cắt vải mới, cái giặt vẫn dùng mà.

Thấy bà nhặt tã giặt, phụ nữ nhíu mày, rõ ràng là tính sạch sẽ.

Đây chính là mục tiêu của Đường Uyển!

Đường Uyển hớn hở sáp gần: Đồng chí ơi, bé nhà chị trông kháu quá.

Ừm, mỗi tội nghịch lắm em ạ.

Người phụ nữ vỗ nhẹ đứa bé năm sáu tháng tuổi, thầm nhủ con sinh , giận, giận. Thế nhưng cái mùi đúng là nôn. là cái đồ nghịch ngợm!

Con nhà em cũng trạc tuổi bé nhà chị đấy.

Đường Uyển tìm chủ đề bắt chuyện với phụ nữ. Đây là khu tập thể của nhà máy thép nổi tiếng trong thành phố. Công nhân viên nhà máy thép đều cuộc sống khá , phụ nữ mặt cũng . Chị họ Dương, tên là Dương Đồng. Vừa thấy con của Đường Uyển cũng tầm tuổi con , chị nhịn mà than vãn:

Bé nhà em chắc cũng giống nhà chị đúng , ngày nào cũng thế, giặt tã đến mức chẳng còn tâm trạng mà ăn cơm nữa.

Nhà em thì thế chị ạ.

Đường Uyển tinh nghịch nháy mắt: Em v.ũ k.h.í bí mật, dùng thích lắm.

Loading...