Nấu sữa đậu nành là công việc tốn sức, bà Vương Đại Ni còn mượn cối đá của nhà để xay. Hèn gì lúc Đường Uyển tỉnh dậy thấy bà trong phòng, hóa bà xay đậu từ sớm.
Bà Vương Đại Ni bưng bát sữa đậu nành nóng hổi, thơm phức đến, Đường Uyển cảm thấy áy náy vì chút cảm giác thoải mái lúc nãy.
Mẹ ơi, con mới bâng quơ mà nhớ rõ thế.
Mẹ m.a.n.g t.h.a.i sinh xong khẩu vị đổi khác thường mà.
Bà Vương Đại Ni nhớ chuyện ngày xưa: Hồi sinh cả con, thèm ăn đậu phụ thối kinh khủng. Bà nội con mắng là đồ ham ăn, hám miệng, chung là chỉ chiết suốt mấy ngày trời. Hồi đó bố con chức vụ còn thấp, đưa gia đình theo quân đội, suýt nữa bà nội con hành hạ đến c.h.ế.t.
Vì bà Vương Đại Ni từng nếm trải cảm giác đó nên bà hiểu nó khó chịu thế nào, bởi bà mới cố gắng chiều lòng Đường Uyển.
Con cảm ơn .
Đường Uyển nhấp từng ngụm sữa đậu nành. Bà Vương Đại Ni cưng chiều cô thế , khi bà già , Đường Uyển cũng sẽ cưng chiều bà. Hai con mỉm , Lục Hoài Cảnh cảm thấy như thừa, bất lực :
Mẹ ơi, mấy việc cứ giao cho con. Mẹ tuổi , con đẩy cối xay sẽ nhanh hơn nhiều.
Có bấy nhiêu đậu , mấy phút là xong mà.
Bà Vương Đại Ni để tâm chuyện nhỏ nhặt , nhưng Đường Uyển vẫn bóc một quả trứng gà đặt bát bà.
Con cảm ơn , quả trứng coi như lòng hiếu thảo của con dành cho .
Được, trứng con bóc ăn.
Bà Vương Đại Ni hớn hở ăn quả trứng, đến híp cả mắt. Cả nhà quây quần ăn xong bữa sáng, bà Vương Đại Ni đổi thêm nhiều trứng gà bắt đầu trứng đỏ. Dù quen quá nhiều trong đại viện, bà vẫn hào phóng tới ba bốn chục quả.
Ăn xong bữa trưa, bà Vương Đại Ni định tự phát cho từng nhà. Buổi chiều bà bận phát trứng, còn Lục Hoài Cảnh thì bận tã, đau đầu bảo:
Vợ ơi, tã giặt hết mà vẫn khô.
Chuyện ...
Đường Uyển đang phân vân nên lấy tã giấy thì ngoài sân vang lên một giọng cực kỳ quen thuộc.
Uyển Uyển, Uyển Uyển!!!
Đó là tiếng gọi dịu dàng của Tần Tố. Đường Uyển cứ ngỡ nhầm, cô đỏ hoe mắt Lục Hoài Cảnh.
Em lầm chứ ?
Không nhầm , bố lên thăm em đấy!
Tần Tố hớn hở bước từ cửa, bước chân nhanh nhẹn, chẳng còn chút dáng vẻ thục nữ ngày thường. Đã lâu gặp con gái, bà Đường Uyển một lượt từ xuống , cả hai con đều rưng rưng nước mắt. Lục Hoài Cảnh vội ngoài đón Đường Thời và Đường Chu. Đường Uyển đang ở cữ nên Đường Thời là bố cũng tiện thẳng trong phòng.
Mẹ, lên đây?
Giọng Đường Uyển nghẹn ngào. Dù chồng đối xử với cô nhưng sự ấm áp từ nhà đẻ vẫn khiến cô rơi nước mắt.
Chuyện lớn như sinh đẻ mà bố ở bên cạnh con, kiểu gì cũng lên thăm một chuyến.
Tần Tố xót con gái. So với sự ngưỡng mộ của trong đại viện, bà chỉ thấy thương con vô cùng.
Một sinh hai đứa, vất vả cho con quá, Uyển Uyển.
Mẹ ơi, vất vả ạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-273.html.]
Đường Uyển tựa lòng : Giờ con mới hiểu tâm trạng của lúc .
Trong cảnh đó, nếu cô là Tần Tố, cô cũng sẽ để con gái gả cho một t.ử tế, vững chãi.
Con bé ngốc .
Tần Tố nên chỉ dốc lòng quan tâm Đường Uyển. Cô mỉm chỉ hai đứa bé đang ngủ say.
Mẹ xem, đây là trai, đây là em gái. Con sinh hai thiên thần nhỏ, từ lúc đau bụng đến lúc sinh xong đầy nửa tiếng .
Nhanh ?
Tần Tố ngạc nhiên, bà nhẹ nhõm bảo: hồi sinh con và em trai cũng nhanh lắm.
Con gái bớt chịu khổ, Tần Tố mừng từ tận đáy lòng. Hóa chuyện sinh nở nhanh chậm cũng thể di truyền.
con một trai một gái là đủ , định sinh thêm nữa .
Đường Uyển bế trai, Tần Tố bế em gái dỗ dành một lát, bà bế sang trai. Càng càng thấy yêu, bà khép miệng.
Đã đặt tên cho hai đứa con?
Con nghĩ vài cái nhưng vẫn quyết định ạ.
Đường Uyển thấy việc đặt tên đúng là nan giải. Tần Tố bảo: Không , cả nhà cùng giúp con đặt tên.
Vợ ơi, bố xem cháu ?
Giọng Đường Thời gấp gáp vang lên bên ngoài, Đường Chu cũng nhốn nháo: Chị ơi, cho em xem cháu trai cháu gái với nào.
Mọi ạ.
Đường Uyển lúc cho b.ú, phòng ốc cũng dọn dẹp ngăn nắp. Đường Thời và Đường Chu bước nhanh . Bà Vương Đại Ni bưng nước đường đỏ pha tới: Ông bà thông gia, uống chút nước .
Vất vả cho bà thông gia chăm sóc Uyển Uyển quá.
Tần Tố lấy vẻ thong dong thường ngày, cử chỉ dịu dàng hiền thục. Bà Vương Đại Ni thầm hiểu, cũng chỉ phụ nữ như bà thông gia mới dạy bảo một hiểu chuyện như Uyển Uyển.
Không vất vả gì , hai đứa nhỏ là thấy vui cả ngày .
Thằng bé trông giống quá.
Đường Thời thốt lên kinh ngạc. Không ông trọng nam khinh nữ, mà là con trai thường giống , giống bố, nên trai trông thực sự giống Đường Thời. Còn em gái thì giống Lục Hoài Cảnh và bà Vương Đại Ni. Có điều đường nét của họ đều nên ngũ quan của bé em cũng thanh tú.
Cả nhà quây quầy vui vẻ bên hai đứa trẻ, bà Vương Đại Ni lặng lẽ xuống bếp chuẩn cơm tối.
Chị ơi, cháu mềm quá.
Đường Chu khỏe mạnh nên dám bế mạnh tay, cứ sợ đau cháu.
Hồi nhỏ em cũng y hệt thế đấy.
Gặp nhà, sắc mặt Đường Uyển hẳn lên. Cuối cùng Tần Tố thấy con mệt nên đưa chồng và Đường Chu ngoài.
Uyển Uyển nghỉ ngơi một lát con, để họ ngoài .
Mấy đứa nhỏ cũng lúc đói . Anh Hoài Cảnh, tiếp bố với em Chu nhé.