Sao gọi em dậy ạ?
Đường Uyển xoa xoa vầng trán sưng nhức, Lục Hoài Cảnh xót xa : Em mới sinh xong, cơ thể còn yếu lắm. Ban đêm cứ nghỉ ngơi cho , ở đây và .
thế, Uyển Uyển , chuyện con cái cứ để với thằng Ba lo, con cứ chăm sóc cho bản là .
Vương Đại Ni cũng phụ họa theo, bà hề lộ vẻ khó chịu chút nào, còn chăm sóc hai bé chu đáo. Đường Uyển hai đứa con với ánh mắt hiền từ, tự chủ mà nở nụ hạnh phúc.
Bọn trẻ còn nhỏ, ban đêm vẫn dậy b.ú hai ba , nào Lục Hoài Cảnh và Vương Đại Ni cũng nhẹ chân nhẹ tay hết mức. Cho đến hơn sáu giờ sáng, Đường Uyển thấy tiếng con thút thít, cảm thấy căng tức n.g.ự.c, bấy giờ cô mới bế bé em lên, với Lục Hoài Cảnh đang mơ màng:
Anh bận rộn cả đêm , nghỉ ngơi một lát .
Bé ngoan và hiểu chuyện, lúc bé em đang b.ú, nhóc chỉ khẽ mở mắt , cũng chẳng quấy. Bác sĩ Hạ đúng thật, cô đúng là sinh một cặp thiên thần mà.
Đường Uyển cho bé em b.ú no đến lượt bé . Lục Hoài Cảnh dám ngủ say, chỉ chợp mắt chốc lát.
Sao thế, vui quá đến mức ngủ ?
Đường Uyển thấy buồn , ông bố vẻ vẫn còn lâng lâng lắm, dư chấn còn mạnh hơn cả bà là cô nữa. Lục Hoài Cảnh dở dở , mắt nhắm mắt mở đáp:
Anh sợ một em bận xuể thôi.
Giờ các con tè .
Đường Uyển sờ m.ô.n.g hai bé, lòng lo lắng. Trước mặt , cô tiện lấy tã giấy dùng. tã vải thì hiệu quả thấm hút , vả để Vương Đại Ni suốt ngày giặt giũ phơi phóng thì cũng quá vất vả.
Chưa tè là .
Lục Hoài Cảnh mơ màng đáp một câu. Đường Uyển nghĩ đến tính chất công việc của , nhịn mà hỏi:
Lần nghỉ mấy ngày ạ?
Anh xin , vợ ơi.
Lục Hoài Cảnh thì tỉnh ngủ ngay, áy náy giải thích: Anh chỉ tổng cộng bảy ngày phép thôi. lãnh đạo hứa trong hai tháng tới sẽ để nhận nhiệm vụ xa, buổi tối thể về nhà bầu bạn với em và các con.
Đã nghỉ mất hai ngày , tính Lục Hoài Cảnh chỉ còn năm ngày nữa để ở bên Đường Uyển.
Không mà.
Đường Uyển mỉm khích lệ : Anh cứ lo việc của , con cái em và chăm .
Đợi khi Lục Hoài Cảnh trở đơn vị, cô sẽ từ từ tập cho con dùng tã giấy. Có điều dùng thường xuyên, chỉ thể lén lút dùng thôi.
Vợ ơi, em quá.
Lục Hoài Cảnh dậy ôm cô lòng, Đường Uyển khẽ huých nhẹ khuỷu tay :
Đừng dẻo mồm nữa, giờ vẫn còn sớm, ngủ thêm chút .
Đường Uyển giục Lục Hoài Cảnh ngủ tiếp, khi dỗ con ngủ say, cô lặng lẽ dậy phòng ngăn. Cô khóa trái cửa lập tức gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-272.html.]
Ở lì trong bệnh viện bao nhiêu ngày, tối đến chồng còn cho tắm gội, Đường Uyển cảm thấy sắp bốc mùi đến nơi . Đầu tiên cô bốc một thang t.h.u.ố.c, đó dùng nước sôi pha , đợi khi nhiệt độ đủ thì dùng nước t.h.u.ố.c đó để tắm và gội đầu. Làm thể tránh các bệnh hậu sản, đồng thời ở chỗ tắm cô còn đốt thêm lá ngải cứu.
Tắm gội nhanh xong, Đường Uyển lập tức sấy khô tóc dùng khăn quấn kín để tránh cảm lạnh. Loay hoay một hồi lâu, bên ngoài trời sáng hẳn, Lục Hoài Cảnh sốt ruột gõ cửa.
Vợ ơi, em xong ?
À, xong đây.
Đường Uyển từ gian bước , bỗng phát hiện mùi lá ngải cứu. Cô vội vàng lấy thêm ít lá ngải từ gian đốt đặt ở phòng ngăn. Sau khi mở cửa, Lục Hoài Cảnh thắc mắc hít hà cái mũi.
Mùi gì thế em?
Là lá ngải cứu đấy.
Đường Uyển giải thích: Lúc dậy em thấy trong phòng muỗi nên đốt ít lá ngải để đuổi muỗi . Anh kệ nó , cháy hết nó sẽ tự tắt thôi.
Ồ.
Lục Hoài Cảnh nghi ngờ gì nhiều, chỉ bảo: Mẹ nấu bữa sáng , em ăn mau .
Anh dắt tay Đường Uyển, ảo giác mà cứ cảm thấy mấy sợi tóc trán cô vẫn còn ẩm.
Em gội đầu ?
Lục Hoài Cảnh nhíu mày. Vương Đại Ni đang ở trong bếp thấy tiếng liền lật đật chạy :
Cái gì? Uyển Uyển, con gội đầu ? Thế là , trong tháng mà gội đầu là đổ bệnh hậu sản đấy. Đợi đến lúc tuổi con mới thấy hối hận, lúc đó đau đầu thì ?
Điểm xuất phát của Vương Đại Ni là cho cô, nhưng trong lòng Đường Uyển vẫn thấy khó chịu, cô cố gắng kiềm chế cảm xúc của .
Mẹ ơi, con gội đầu , chỉ là lúc rửa mặt con vô tình để dính chút nước tóc thôi ạ.
Đường Uyển là nhõng nhẽo, nhưng khi sinh xong nội tiết tố rối loạn, cô cảm nhận rõ ràng cảm xúc của dễ ảnh hưởng hơn . Nghe Vương Đại Ni mới thở phào:
Không gội là , con ráng nhịn thêm hai ngày nữa. Nếu thực sự chịu nổi thì con cứ đó gội cho, gội xong lau khô ngay cho con.
Mẹ ơi, con nhịn ạ.
Đường Uyển đội mũ nên dĩ nhiên họ cô tắm gội sạch sẽ . Bản là bác sĩ, cô dùng loại d.ư.ợ.c liệu nào để vệ sinh mà để tác dụng phụ. Lục Hoài Cảnh đỡ cô xuống bếp, bữa sáng khá thanh đạm với cháo thịt nạc băm và hai quả trứng gà luộc. Vương Đại Ni còn tâm lý thêm món bắp cải luộc.
Uyển Uyển, con còn ăn gì nữa để ?
Tất cả đều theo yêu cầu của Đường Uyển, cô bữa sáng nên ăn thanh đạm một chút, đừng quá dầu mỡ.
Mẹ ơi, con ăn chỗ là ạ.
Đường Uyển nhấm nháp từng thìa cháo nhỏ, còn Lục Hoài Cảnh dùng bàn tay đầy vết chai sần chậm rãi bóc trứng gà cho cô. Anh bóc xong hai quả trong nháy mắt đặt bát của vợ: Vợ ơi, để pha cho em cốc sữa mạch nha nhé.
, suýt thì quên mất.
Vương Đại Ni vỗ trán: Không cần pha sữa , Uyển Uyển đó bảo uống sữa đậu nành. Mẹ sang khu tập thể đổi ít đậu với , tự tay nấu sữa đậu nành đây, con mau nếm thử .