Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 265

Cập nhật lúc: 2026-01-02 02:16:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chính ủy Vương dứt lời thì vả mặt ngay lập tức, vì Hạ Thanh mở cửa phòng đẻ , bế một bọc tã lót trông quen mắt.

Ồ, phó trung đoàn trưởng Lục về , chúc mừng nhé, em dâu sinh một cặp long phụng, bé trai hai cân sáu, bé gái hai cân rưỡi.

Trương Hồng Yến và Chính ủy Vương: !!!

Chuyện thật khoa học chút nào.

Còn đờ đấy gì, mau đón con chứ.

Bà Vương Đại Ni quát khẽ Lục Hoài Cảnh đang ngẩn ngơ, nhưng sốt sắng hỏi:

Chị ơi, thế vợ em ạ?

sắp bây giờ đây.

Hạ Thanh cảm thán: đầu tiên thấy nào sinh nhanh như , một cặp long phụng mà đầy hai mươi phút sinh xong.

Chị ơi, phiền chị bế hộ cháu một lát nhé.

Lục Hoài Cảnh với Trương Hồng Yến, chờ ngoài cửa phòng đẻ với ánh mắt đầy mong mỏi.

Phó trung đoàn trưởng Lục đúng là xót vợ.

Trương Hồng Yến đón lấy bé gái, lúc Đường Uyển thu dọn xong xuôi và đẩy ngoài. Cô ngờ Lục Hoài Cảnh về thật. Nghĩ đến lúc nãy ở trong phòng đẻ còn mắng nhiếc thậm tệ, Đường Uyển hiếm khi thấy ngượng ngùng.

Thế nhưng Lục Hoài Cảnh chẳng nhận điều đó, chằm chằm gương mặt tái nhợt của Đường Uyển, đau lòng :

Vợ ơi, em vất vả .

Em đau c.h.ế.t , mà đối xử với em thì thật với cái công em vượt cạn .

Đường Uyển yếu ớt lầm bầm, Lục Hoài Cảnh nắm c.h.ặ.t lấy tay cô: Anh hứa nhất định sẽ đối xử thật với em và các con, thề đấy.

Uyển Uyển, con thấy thế nào , chỗ nào thoải mái ?

Bà Vương Đại Ni cũng sốt sắng hỏi han, ánh mắt Đường Uyển dừng hai đứa trẻ trong lòng bà.

Mẹ ơi, cho con các cháu với.

Được .

Bà Vương Đại Ni hiệu cho Trương Hồng Yến, cả hai bế hai đứa bé đến mặt Đường Uyển. Giọng bà Vương Đại Ni phấn khích đến mức run run: Uyển Uyển con giỏi thật đấy, một sinh luôn hai đứa.

Con gái mắt to quá nhỉ.

Đường Uyển chú ý đến cô em gái đang mấp máy miệng, lòng cô mềm nhũn . Nãy giờ chỉ lo quan tâm Đường Uyển, đây cũng là đầu tiên Lục Hoài Cảnh chú ý đến con gái . Anh lập tức vẻ đáng yêu của con cho tan chảy.

Đường Uyển và hai đứa bé đưa về phòng bệnh, hai đứa nhỏ đặt cạnh ở một bên. Bà Vương Đại Ni cảm ơn rối rít tiễn vợ chồng Trương Hồng Yến về.

Trong phòng bệnh chỉ còn hai , Lục Hoài Cảnh nắm tay Đường Uyển, mắt rưng rưng:

Vợ ơi xin em, về muộn quá.

Cũng muộn , vẫn kịp lúc mà.

Đường Uyển mỉm : Tuy sinh con đau thật, nhưng thấy hai cục cưng đáng yêu thế , em bỗng thấy thứ đều xứng đáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-265.html.]

Đến tận bây giờ Đường Uyển vẫn cảm giác như đang mơ, cực kỳ chân thực. Cô chằm chằm hai đứa nhỏ, trong đầu cứ vẩn vơ ý nghĩ, thế mà sinh hai con cơ đấy. Cô sinh tận hai ! Thật là kỳ diệu!

Được Đường Uyển an ủi, cảm xúc của Lục Hoài Cảnh cuối cùng cũng chuyển sang niềm vui bố. Anh hai đứa con đáng yêu, miệng cứ thế toe toét khép .

Uyển Uyển, bố !

Lục Hoài Cảnh kích động suýt thì nhảy dựng lên, tự tát mạnh mặt một cái, đau thật.

Anh cái gì thế?

Đường Uyển lúc mới để ý đến dáng vẻ của chồng, chắc là do về vội quá nên râu ria lởm chởm, quần áo thì nhăn nhúm. Hai mắt thâm quầng, mất ngủ trầm trọng. Cô lập tức tỏ vẻ chê bai: Anh chỉnh đốn bản hãy đây bế con.

Được .

Lục Hoài Cảnh ngoan ngoãn gật đầu, lúc bà Vương Đại Ni , tay cầm một chiếc bát sắt tráng men.

Mẹ xuống căng tin bệnh viện xem qua, chẳng gì ăn cả, Uyển Uyển con cứ húp tạm chút cháo cho ấm bụng nhé. Mẹ còn mang theo cả trứng luộc với nước đường đỏ nữa, con ăn gì ?

Mẹ ơi, bác sĩ bảo chờ trung tiện xong mới ăn ạ.

Tất nhiên đây là do Đường Uyển tự , vì thời nhiều vẫn để ý đến chuyện đó. Quả nhiên bà Vương Đại Ni vỗ đầu một cái bảo: Xem cái trí nhớ của , con cần gì cứ gọi nhé.

hớn hở bên giường, lúc thì Đường Uyển, lúc ngắm cháu trai cháu gái, mặt tươi như hoa cúc. Thấy Đường Uyển quá mệt mỏi, Lục Hoài Cảnh thương vợ : Em nghỉ ngơi một lát .

Vâng, khi nào con đói thì gọi em nhé.

Thực Đường Uyển cảm thấy sữa về , hai đứa b.ú đủ . Nghĩ đoạn, cô lơ mơ ngủ , lúc tỉnh dậy nữa thì bên ngoài trời tối đen như mực, bà Vương Đại Ni đang trải chiếu tạm cạnh đó.

Lục Hoài Cảnh ở đây, tiếng trẻ con ọ ẹ khe khẽ bà Vương Đại Ni giật tỉnh giấc: Uyển Uyển, chắc con bé đói .

Mẹ đưa cho con .

Đường Uyển đón lấy cô con gái nhỏ tỉnh dậy , con bé cô chằm chằm, ánh mắt vẫn tập trung nhưng miệng tự động tìm đến "nguồn lương thực". May mà Đường Uyển bồi bổ , khí huyết đầy đủ nên con đủ sữa b.ú.

Anh trai hình như cũng em gái đang b.ú nên cũng tỉnh dậy theo, chậm chạp khua khua đôi tay nhỏ. Cậu bé cũng quấy, cho đến khi Đường Uyển giao em gái cho bà Vương Đại Ni, trai mới khẽ thút thít vài tiếng.

Đứa bé đúng là lanh lợi thật.

Bà Vương Đại Ni khép miệng, dù thì con cháu nhà bà đều thông minh cả.

Biết thương em gái là ạ.

Đường Uyển tựa lưng giường, mới sinh xong vẫn còn yếu, nhưng thể lực của cô , cộng thêm sinh nhanh nên đau đớn như thường.

Mẹ ơi, Hoài Cảnh ạ?

Đường Uyển cho con b.ú no xong mới hỏi, bà Vương Đại Ni mỉm : Mẹ bảo nó về nhà quần áo . Tiện thể lấy ít canh gà sang cho con tẩm bổ, đoán con tỉnh dậy chắc chắn sẽ đói.

Xì...

Đường Uyển đẩy xong, lập tức cảm thấy bụng đói cồn cào, đúng lúc Lục Hoài Cảnh phong trần mệt mỏi bước .

Vợ ơi, đói , Hoài Lệ hâm canh gà cho em đấy, mang sang cả đây .

Thơm quá ạ.

Đường Uyển thấy thật may vì phòng bệnh tạm thời chỉ cô ở, nếu chắc khác thèm c.h.ế.t mất.

Loading...