Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 227

Cập nhật lúc: 2026-01-02 01:55:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3LKG8wVame

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chị đúng là mặt dày thật, rõ ràng là Đường Uyển thường xuyên giúp đỡ mà chị ngược , Trương Hồng Yến cũng thèm vạch trần.

Rau cỏ mọc đúng là thật đấy.

Bà Vương Đại Ni hài lòng đảo mắt một lượt đám hành, gừng, tỏi và củ cải trong vườn rau tự cấp. Vợ thằng ba trông vẻ ngoài mảnh mai yếu đuối là thế, ngờ lụng cũng là một tay cừ khôi.

Chứ còn gì nữa ạ, em khéo tay lắm. Trương Hồng Yến khen nức nở: Cháu thấy chiếc áo len phó đoàn Lục mặc đan cực kỳ luôn.

mà, vợ thằng ba cũng đan cho một cái .

Đứa con dâu mà bà Vương Đại Ni hài lòng nhất chính là Đường Uyển. Dâu cả thì mồm mép tép nhảy thích chiếm hời, dâu thứ thì lạnh lùng khinh khỉnh coi thường nhà quê. Chỉ duy nhất Đường Uyển là khác biệt.

Cháu ngay là em hiếu thảo mà. Trương Hồng Yến ái ngại chắn bớt tầm mắt đang dò xét của Hứa Thúy Anh: Bác ơi, bác tàu xe tới đây chắc là mệt . Bác mau nhà nghỉ ngơi ạ, lúc nào rảnh chúng buôn chuyện .

Được.

Bà Vương Đại Ni xách cái túi lớn cùng Đường Uyển sân, thấy trong sân dọn dẹp ngăn nắp, bà khỏi thấy xót cho con dâu: Vợ thằng ba, con chăm chỉ. giờ bụng mang chửa gì cũng bất tiện, mấy việc cứ đợi thằng ba về để nó .

Mẹ.

Đường Uyển đỡ eo nhóm lò than, hai đối diện : Công việc của Hoài Cảnh đặc thù lắm. Anh nhiệm vụ khi vài tháng trời, con thể việc gì cũng đợi về mới .

Những việc cô cơ bản đều tự hết. Nghe , bà Vương Đại Ni nắm lấy tay Đường Uyển, áy náy : Vợ thằng ba, khổ con .

Mẹ, con thấy khổ ạ. Đường Uyển mỉm dịu dàng: Lúc nãy chúng con còn đang bàn với , đàn ông là đóng góp cho đất nước. Chúng con là vợ lính thì nên ủng hộ công việc của các . Ở quê vẫn khỏe cả chứ ạ?

Tuy quá thiết với nhà họ Lục, nhưng dù cũng là nhà của Lục Hoài Cảnh nên Đường Uyển chỉ hỏi thăm theo phép lịch sự.

Cả nhà vẫn . Bà Vương Đại Ni rạng rỡ : Mùa đông ở quê cũng chỉ mấy việc vặt đó thôi, nghĩ bụng là cứ lên đây ở với con. Ít nhất là cùng con đón cái Tết cho t.ử tế, chứ con đón Tết một thì hiu quạnh lắm.

Mẹ, chẳng lẽ quên là còn con nữa ? Lục Hoài Lệ bế bé Nữu cạn lời, trong mắt đúng là chỉ con dâu thôi.

Con còn chăm bé Nữu nữa, giúp cái gì . Bà Vương Đại Ni thầm nghĩ, Lệ Lệ cũng gia đình riêng của nó, thể cứ bám lấy giúp đỡ nhà ngoại mãi .

Trong lúc chuyện, nước Đường Uyển đun nóng, cô pha hai cốc nước đường đỏ đẩy tới mặt hai : Trời lạnh, uống chút nước cho ấm ạ.

Được.

Bà Vương Đại Ni bưng cốc nước nhấp từng ngụm nhỏ, uống xong mới thời gian quan sát cái sân nhỏ của hai vợ chồng. Bà mấy vòng, càng càng thấy ưng ý. Dưới mái hiên trong sân xếp đầy củi chuẩn sẵn, chắc là đủ dùng cho cả mùa đông. Trong bếp còn treo cả thịt hun khói và lạp xưởng, quá nhiều nhưng cũng đủ ăn. Mọi thứ trong nhà đều ngăn nắp gọn gàng, đúng là lo toan cuộc sống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-227.html.]

Bà xắn tay áo lên: Vợ thằng ba, mang từ quê lên ít đồ , để dọn .

Đường Uyển trợn tròn mắt bà Vương Đại Ni lấy từ trong túi lớn một cái bình to. Bên trong đựng nhiều gạo, ở giữa là trứng gà. Để thế thì trứng mới vỡ, thể thấy bà cực kỳ tâm huyết.

Mẹ, đường xá xa xôi thế mà còn mang cả trứng gà lên ạ?

Đường Uyển thực sự nể phục bà Vương Đại Ni, điều thời buổi giống hậu thế, mua trứng gà chẳng dễ dàng gì.

Mẹ chẳng là lo con ở kiếm trứng gà . Bà Vương Đại Ni hì hì, với bé Nữu đang ở trong lòng Lục Hoài Lệ: Bé Nữu yên tâm, phần của con hết.

Gọi bà ngoại con. Lục Hoài Lệ trêu bé Nữu, giờ bé hơn một tuổi , bập bẹ gọi rõ: Bà ngoại.

Ơi, bà ngoại trứng hấp cho con ăn nhé. Bà Vương Đại Ni hớn hở : Hôm nay ba con với bé Nữu ăn cơm chung, để xuống bếp.

Vất vả cho quá ạ.

Bà Vương Đại Ni đến là Đường Uyển rảnh tay. Lục Hoài Lệ và bà Vương Đại Ni dù cũng là con ruột nên bao nhiêu chuyện mãi hết. Đường Uyển thấy buồn ngủ nên phòng nghỉ ngơi một lát.

Đến khi cô dậy, trong nhà càng thêm ngăn nắp, ngay cả quần áo Đường Uyển sấy khô lúc cũng bà Vương Đại Ni thu dọn gọn gàng. Bà xếp quần áo để ở cửa phòng: Vợ thằng ba, quần áo khô cả , đừng sấy lâu quá kẻo hỏng vải.

Con cảm ơn . Đường Uyển đỏ mặt, chồng còn chăm chỉ hơn cả cô nữa.

Đợi cô tỉnh táo hẳn ngoài, bà Vương Đại Ni vặn đang dọn cơm trong bếp. Hôm nay là bữa cơm đầu tiên bà đến đại viện nên bà nấu cơm trắng. Bà món trứng hấp, thịt xào củ cải thái lựu, ngoài còn nấu riêng cho Đường Uyển một bát canh sườn.

Vợ thằng ba, con nếm thử xem miệng , mặn nhạt thế nào thì bảo nhé.

Bà Vương Đại Ni đầu thấy bé Nữu nên hào hứng bế bé lòng đút cơm. Có lẽ là do thiên tính m.á.u mủ nên bé Nữu hề bài xích bà, hai bà cháu ăn uống vui vẻ.

Ăn xong, Đường Uyển định chạm bát đũa bà Vương Đại Ni ấn tay : Vợ thằng ba, bụng con to thế việc nhà tiện , lên đây thì mấy việc cứ để lo hết.

Vâng, con cảm ơn .

Đường Uyển xoa cái bụng căng, trong sân cho tiêu cơm. Lục Hoài Lệ dắt bé Nữu về nhà . Sợ bà Vương Đại Ni suy nghĩ linh tinh, đợi bà rửa bát xong, Đường Uyển mới nghiêm túc với bà:

Mẹ, bụng con sở dĩ to thế là vì con m.a.n.g t.h.a.i đôi ạ.

Cô nghĩ đến lời của Trình Tiểu Nguyệt, cũng lo bà Vương Đại Ni sẽ nghĩ ngợi. Dù lúc cô và Lục Hoài Cảnh kết hôn đúng là vội vàng, chuyện chắc chắn sẽ tưởng cô tìm để đổ vỏ.

Bà Vương Đại Ni xong liền kích động vỗ đùi: Vợ thằng ba, thật sự là sinh đôi ?

Loading...